The Soda Pop
Đánh cược trái tim

Đánh cược trái tim

Tác giả: SakuraMooru

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3232640

Bình chọn: 7.00/10/3264 lượt.

còn có vụ thưởng riêng sao?Như biết được suy nghĩ của cô lừa đảo khẽ mỉm cười siêu dễ thương nói.“Ai làm nấy hưởng chứ.Có thành tích dĩ nhiên được khen thưởng.Em cứ cầm đi mọi người đã được đãi cơm rồi mà!” hắn vui vẻ.Nhi mừng rỡ cầm chiếc phong bì,ko cần biết bên trong có bao nhiêu,nhưng rõ ràng vận may đang mỉm cười với cô.Tiết kiệm thêm được chút tiền,càng sớm trả nợ hắn càng tốt.Như vậy cô cũng đỡ phải mang theo 2 nhà đến 14 cái miệng ăn đi lung tung.Nhưng trong lòng cô vui nhiều hơn có lẽ vì nhận xét của mình được người ta chú ý.Giống như 1 đứa bé làm được 1 việc tốt lập tức thấy trong lòng vui thật vui,cô bất giác híp mắt lại cười tươi tắn.Trong lúc này,có 1 người bây giờ mới bình ổn được nhịp tim,khi hắn tỉnh táo lại thì cái hình dáng nhỏ bé bên cạnh hắn đã bặt vô âm tín,biến mất ko dấu vết.Vô cùng bực bội như kẻ ngốc bị lừa,hắn đành hậm hực ngồi chống cằm thở dài.Cầm chiếc cốc lên uống 1 hơi,đôi mắt nâu nheo lại.Trần Hiểu Nhi em được lắm! ĐÁNH CƯỢC TRÁI TIMChương 27: Trừng phạtTừ xưa đến nay,dù là thời đại phong kiến,hay thời đại dân chủ,như 1 đạo luật bất thành văn ko cần ghi chép đó là mỗi khi bạn phạm sai lầm,bạn phải chịu trừng phạt.Trừng phạt có nhiều cấp độ nặng nhẹ khác nhau,tùy theo tội trạng và thái độ thành khẩn khi bạn nhận lỗi.Trong cuộc sống hằng ngày,ko cần phải trong những phiên tòa người ta mới dùng tới trừng phạt.Khi 1 đứa trẻ mắc sai lầm,người mẹ cũng có thể trừng phạt nhẹ để răn đe.Để đứa trẻ biết sai trái và ko được tái phạm nữa.Đây cũng là 1 trong những cách thức để uốn nắn rèn luyện những thói hư cho trẻ nhỏ.Vì thế,trẻ con hư nhất định phải chịu trừng phạt để lần sau ko được tái phạm nữa.Nhi hôm nay lại như mọi ngày,chật vật bước xuống giường.Ngày hôm qua chiều ko được ngủ,tối lại đi làm thêm,kết quả vừa về nhà lúc 5h sáng mắt đã biểu tình đòi trả lương.Cô cũng ko biết mình lên giường bằng cách nào,chỉ biết khi cái đồng hồ liên tục kêu réo,cô bực bội mà tỉnh dậy đạp cho nó 1 cái.Nó đành nằm im re dưới đất bại trận.Nhưng cô còn chưa nằm được thêm 5 phút,thì lại tới điện thoại làm phiền.Nghe cái tiếng chuông inh ỏi là biết ngay kẻ quấy rối là ai rồi.Cả tối qua hắn nhắn tin,rồi lại gọi điện thoại nhưng vì tâm trạng tốt,lại đang ăn uống vui vẻ,cô bực bội tắt luôn “Trần Hiểu Nhi,trường ta mới đổi cổng ra đằng này đấy à?” bảo vật quốc gia tay giữ kính ngước cái đầu sân bay lên nhìn cô học trò đang vắt vẻo trên tường.Nhi khẽ nuốt nước bọt,quay sang nhìn cái thân hình đang đứng cạnh Quốc Bảo thản nhiên nhét 2 tay vào túi quần,trong lòng hừng hực lửa.Cái tên khốn đó.Rõ ràng là gọi hội ra chặn đường mà.Vô cùng bực bội nhưng trước di sản văn hóa phi vật thể của dân tộc,nó vẫn đành ngậm ngùi nở 1 nụ cười duyên.“Thưa thầy tại cổng chính hơi cao,mà người em lại nhỏ quá.Nên đi đường này là thích hợp nhất ạ!”“Còn ở trên ấy mà nói chuyện,mau xuống đây cho tôi!” bảo vật quốc gia giận dữ quát.Nhi hậm hực nhắm mắt đưa thân nhảy vào vạc dầu đã kê bên dưới.Trong lòng ko ngừng nguyền rủa T3.Hắn lại mang cô vợ của hắn ra để chèn ép người rồi.Tên biến thái thích đàn ông trong trắng có tuổi,tên biến thái bám váy vợ..Hôm nay thật sự nó mới thấy sự ko cần thiết của lực hút trái đất.Tại sao phải có lực hút trái đất?Nếu ko có hoặc chỉ cần lực hút yếu hơn vài phần,có phải nó ko rớt xuống nhanh như vậy ko?Đã đặt chân trên mặt đất cát,Nhi cố gắng kéo 2 khóe miệng ra nhìn di sản văn hóa cười thật tươi cầu hòa.“Thưa thầy,em đang có tiết cho nên..”“Đứng lại!” bảo vật quốc gia hét lớn.Nhi còn chưa kịp nhúc nhích đã giật mình đứng thẳng người.Lâu lắm rồi mới nghe được cái tiếng hét quen thuộc này.Nhưng hôm nay thật ko muốn nghe chút nào.Cũng tại cái tên nửa nạc nửa mỡ kia,đồ mách lẻo đáng ghét.Đáng ghét.“Thưa thầy ..” Nhi khẽ mở to đôi mắt đen láy như con mèo con,nhẹ nhàng tiến tới ôm lấy tay của bà vợ cả khó tính mà năn nỉ. “Thưa thầy em biết sai rồi ạ.Thầy tha cho em lần này đi mà.”Thấy con khủng long đang vẫy đuôi trước mặt mình,Tú nheo đôi mắt nâu lại giận dữ,khóe môi anh mím chặt lại,đôi chân lập tức sải bước nhanh tới chỗ con khủng long,bàn tay to lập tức túm lấy cổ áo của cô kéo lại sau.Nhi bị kéo bất ngờ mất đà ngã va vào ngực hắn,cô bực bội quay mặt lại nhìn cái tên biến thái này.Trong đôi mắt đen ánh lên tức giận,khóe môi cong lên bực bội.Có phải sáng anh ko ăn sáng,hay là mấy hôm nay ăn rồi ko cho ra được hay ko mà cứ tìm tôi để trút giận thế hả?“Thưa thầy,nếu cứ để cô ấy ngang nhiên lẻn vào trường thế này thì lần sau thế nào cô ấy cũng tái phạm.Cho nên ..” nói đến đây hắn quay đầu lại đôi mắt nâu nhìn thẳng vào gương mặt đang tức tối của cô.“.. nhất định phải trừng phạt.” hắn thản nhiên nhả nốt những chữ sau.Cái.. cái .. cái gì?Trừng phạt?Rõ ràng đang nói cho cô nghe mà!Anh lấy quyền gì trừng phạt tôi?Tên bại não kia,có phải dạo này tôi giúp anh học,làm đồ ăn cho anh nên giờ tiến hóa thành động vật đa bào rồi học người ta lấy oán báo ơn đấy hả?Bảo vật quốc gia nhìn gương mặt cậu bé vàng của ông qua lăng kính,nuốt nước bọt 1 cái.Rồi gật gù đẩy gọng kính,từ giọng điệu oai vệ nãy lập tức chuyển hệ thành ch