XtGem Forum catalog
Đánh cược trái tim

Đánh cược trái tim

Tác giả: SakuraMooru

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3222151

Bình chọn: 8.00/10/2215 lượt.

đó.Phải rồi hắn ko còn nghe bất cứ cuộc trò truyện nào trong cái căn phòng nhỏ này nữa.Hắn lấy hết can đảm,đảo mắt nhìn quanh quả nhiên mọi con mắt trong lẫn ngoài quán đều đang dõi theo cái người vừa đứng lên quát lớn vào mặt bạn gái là hắn.Nhưng rõ ràng họ nhìn ko phải vì cặp đôi đang gây gổ,mà họ nhìn giống như nhìn kẻ biến thái thích đồ lót.Gương mặt của hắn trở thành xám ngoét,hắn im lặng ngồi phịch xuống ghế.Phải sau đấy 3 giây ko khí ồn ào râm ran trong quán mới trở lại bình thường.Nhưng có vẻ như giờ mọi câu chuyện đều xoay quanh.. chàng trai thích đồ lót.“Haha ha ha ” con nhỏ vô cùng khoái trá ôm lấy cái bụng mà cười rũ rượi.Hắn lúc này chỉ còn biết căm phẫn nhìn con khủng long đang nghiêng ngả vì cười,trong bụng thầm nguyền rủa hàng nghìn lần.Biết trước là cô ta hoàn toàn ko tốt đẹp gì mà.Đột nhiên lại cười dịu dàng thế.Rốt cuộc để cho ta vào bẫy phải ko?Ông chủ bán hàng cũng đang khẽ cười.Nhưng nhìn mặt hắn vô cùng khốn khổ bèn liệng cho 1 câu chữa cháy “Ko sao.Ko sao.Con trai đứa nào mà ko thích đồ lót.Ko thích mới là có vấn đề.”Nhi nhìn mặt con cá sộp giờ như con cá ngão,trong lòng vẫn ko nhịn được cười nhưng vẫn bá vai ông chủ quán khẳng định quan điểm “Đấy,thấy chưa!Chuyện này là chuyện bình thường.Con trai ai chẳng vậy,phải ko anh?”“Đúng đúng.Thằng này ko thích chỉ có là pê đê!” ông ta trả lời vẫn tiếp tục cười.Hắn bực bội cảm giác toàn bộ cơ thể vẫn đang nóng rực “Cho em 1 cốc trà chanh nữa!”“Anh an tâm đi,tuyên ngôn của anh chắc chắn được mọi người ủng hộ!” Nhi vẫn tiếp tục cười nhìn cái mặt bực bội của con cá sộp càng khiến cô mát lòng mát dạ.Hôm nay ai là người bắt tôi đi mua đồ ăn cho anh,ai là người dựa vào vai tôi làm tôi tê hết nửa bên người?Đáng đời.Và quả nhiên lời cô nói vô cùng đúng.Bởi vì cho tới sau này khi anh ghé lại qua quán trà chanh,ông chủ hàng vẫn ủng hộ nhiệt tình anh bằng cái tên “Ah đồ lót cậu đến rồi à?!”Sau khi đãi con khủng long 1 trầu cười miễn phí tới no nê,và hắn tự thưởng cho mình 3 cốc trà chanh để hạ hỏa,họ đứng dậy rời quán cóc vỉa hè.“Cô có thể thôi cười được ko?” hắn bực bội nói.“Được rồi.Tôi ko cười nữa!” cô cố gắng mím môi lại,1 lúc sau khóe miệng lại tự động cong lên.Cứ nghĩ tới cảnh hắn đứng lên phát biểu hùng hồn là y như rằng cô lại buồn cười.Hắn bực bội cắn chặt môi lại “Hừ” 1 tiếng.“Biết rồi!Biết rồi!Ko cười nữa!Ko cười nữa!” cô xua xua tay dàn hòa.“Giờ cô muốn đi đâu?” hắn hỏi.“Hmm.. tôi đói rồi!” Nhi khẽ nhăn mặt.“Sao nãy bảo no rồi?”“Người yêu bạn anh nhìn tôi như vậy,nuốt làm sao trôi?” cô nói giọng nhỏ gần như ko nghe thấy.“Giờ cô muốn ăn gì?” hắn khẽ cười hỏi,thì ra con khủng long này cũng biết ngại người ta sao?“Cánh gà nướng!” Nhi đôi mắt sáng ngời,đúng như kẻ lâu ngày đói ăn nhìn thấy sắc màu ẩm thực.Giống y như kỉ Jura được nhìn thấy ánh sáng văn minh.“Hả?” hắn ngạc nhiên hỏi.Lần trước BBQ là kì quái rồi.Giờ cô ta lại ăn cái gì đây?Lý Vạn Phúc chiều đông Hà Nội,người cứ nờm nượp ra vào,xương gà que tre la liệt ngổn ngang còn hơn gò Đống Đa năm xưa,đúng là cảnh tượng hãi hùng đối với đôi giầy hàng hiệu của hắn.Nhìn cái mặt đang nhăn nhó của cái tên biến thái thích đồ lót nhưng yếu sinh lý ngồi trước mặt mình,Nhi nhíu mày.“Này công tử,ở đây ko phải trại hủi đâu mà anh làm vẻ mặt ghê tởm vậy?” đôi mắt đen của cô chau lại nhìn hắn chán chường.Con trai gì mà ẻo lả ẽo ợt.Cái kiểu con trai này,nếu vứt hắn ra ngoài đường đảm bảo là chết đói ko ai thương.Một lúc sau người phục vụ mang ra 1 mớ cánh gà,và chân gà còn nghi ngút khói đặt vào bàn cho họ.Hắn nhìn những thứ trên đĩa ko khỏi rùng mình 1 cái,trong lòng thầm thương xót cái dạ dày của mình.Ăn vào có lẽ hắn sẽ kết giao với Tào Tháo mất.Nhi nhìn thấy gương mặt hắn,liền nhếch miệng chê bai “Đúng là công tử bột!”Nhi chẳng thèm quan tâm tới gã đối diện,bèn thuận tay cầm 1 chiếc chân gà thảm nhiên gặm ngon lành.Hắn nhìn cô đang gặm xương bèn nghĩ trong đầu.Khủng long cũng thích gặm xương à?Mình cứ tưởng khủng long bạo chúa chỉ thích ăn thịt thôi chứ.“Sao?Chưa thấy người ta ăn chân gà bao giờ à?” Cô nhìn hắn đôi mắt đen láy sáng lên vẻ khó chịu.“Ko.Ko có gì!” hắn đáp,ánh mắt nhìn đi nơi khác.Trong cái ko khí toàn mùi khói nướng này,mấy chiếc bàn được thắp sáng nhờ có cái bóng điện tròn,bàn ghế nhựa kê thành dãy,người ăn thì ngồi lộn nhộn,ồn ào nói chuyện,ăn xong thản nhiên vứt ra sàn nhà.Cái quán ăn vỉa hè này,đúng là ko bao giờ hắn muốn đặt chân tới.Nhi khẽ mím môi thở dài,ôi công tử bột.Rồi cô lấy 1 chiếc cánh gà nướng đặt vào bát trước mặt hắn. “Ăn thử đi!”Hắn nhìn cô khẽ lắc đầu.Khủng long giờ cô định dùng chiêu hạ độc tôi à?“Nó ko chán như anh nghĩ đâu!” cô nói.Hắn nheo đôi mắt nâu lại dò xét,đôi mắt đen của cô sáng lấp lánh nhìn hắn đầy thúc giục.Hắn muốn kiếm tìm 1 tia bất thường để chắc rằng mình ko bị mắc vào cái bẫy nào cả,nhưng hắn ko tìm được gì ngoài 1 màu đen tuyền tinh khiết trong suốt như hổ phách.“Ăn đi!” cô lại nói. “Anh làm gì nhìn tôi?Ăn thì ko ăn.” Cô nhíu mày,đôi mắt đen tuyền lay động.Hắn nhìn chiếc cánh gà vàng ròn trong bát,lại nhìn đôi mắt đen đang nhìn mình.Thôi thì ko