cũng có thể nói mình đang mang thai đấy.Tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian với cô rồi
Ji Yeon nhanh chóng bỏ đi,nếu ở lại một giây phút nào nữa cô sợ sẽ gục ngã mất.Chạy,cô chạy thật nhanh.Không,không thể nào là
CHAP 31 (4)
sự thật được.Chắc chắn là anh không làm chuyện có lỗi với cô được.Không thể nào,không thể nào
Cô ngồi lại vệ đường,cứ như người vô hồn vậy.Cô đang suy nghĩ chuyện gì.Cô tin anh,nhưng qua những chuyện xảy ra lòng tin của cô đã không còn như trước nữa.Đứng vụt dậy,cô phải làm rõ chuyện này.Cô cần phải tìm anh
Đã đứng trước cửa phòng của anh rồi,nhưng sao vẫn không đủ can đảm để rõ cửa.Mọi can đảm của cô bây giờ đều đã biến mất hết.Cô đang lo sợ,sợ những gì mà mình muốn biết,khi ấy cô sẽ như thế nào.
Cuối cùng cô cũng thu đủ can đảm để gõ cửa,nhưng vừa giơ tay lên thì
– Anh định giải quyết như thế nào đây
Giọng Krystal hét lên tức giận trong phòng của anh,kèm theo là những tiếng đồ rơi vỡ.Giọng của anh cũng vang lên
– Đã nói là tôi sẽ chịu trách nhiệm mà,cô không cần phải lo đâu
“Xoảng” lần này thật sự tim cô đã vỡ nát ra hàng nghìn mảnh rồi.Anh nói sẽ chịu trách nhiệm sao.Vậy là những gì Krystal nói điều là sự thật.Anh lại lừa dối cô một lần nữa.Lại làm cho cô đau thêm một lần nữa.
– Vậy anh định chịu trách nhiệm như thế nào đây
– Dự án này là do tôi quyết định,thua lỗ tôi sẽ chịu hết vậy được chưa
Những lời nói đó lại vang lên,toàn bộ chỉ là một dự án mà thôi.Nhưng….
Lại bỏ chạy,cô cứ chạy.Nước mắt rơi theo gió,lẽ ra cô không nên tin anh để rồi lại phải đau thêm một lần nữa.Anh thật sự đã phản bội cô,thật sự đã đến với Krystal rồi.Những điều mà cô lo sợ nhất thật sự đã xảy ra rồi.Nhưng tại sao lòng lại đau đến tột cùng như vậy.
Chuông điện thoại vang lên,nghe trong vô thức.Nhưng tại sao sau khi nghe được giọng nói kia cô lại vỡ òa như vậy.Đầu dây bên kia hét lên trong nỗi lo lắng tột cùng và cả đau lòng nữa
Lê bước trên đường,nước mắt đã khô.Anh từ xa chạy đến,không còn là một vị chủ tịch lạnh lung,không còn là một chàng trai lãnh tử phong lưu nữa.Anh bây giờ đang chạy như một kẻ điên dòm ngó khắp nơi để tìm kiếm một bóng hình.
Dù vẫn bước đi nhưng cô cứ như cái xác không hồn vậy,cứ va phải người này đụng phải người kia.Cả đến khi vấp ngã cô vẫn không có cảm xúc gì. Thấy cô anh vội vàng chạy lại.
– Em sao vậy, đã xảy ra chuyện gì vậy?
Khuôn mặt anh đầy lo lắng,nhưng tức giận có,đau lòng có.Cô ngước lên nhìn anh bằng đôi mắt vô hồn,cô ôm chầm lấy anh mà vỡ òa gào tên anh trong nước mắt
– Khun,Khun à
Cô chỉ khóc,không nói lên lời.Nước mắt ướt đẩm cả áo của anh.Anh cũng ôm chầm lấy cô mà vỗ về
– Anh ở đây,anh ở đây
Hai người cứ ngồi đó,một người khóc một người vỗ về khiến người qua lại chú ý.Anh tuy vỗ về cô nhưng trong lòng lại rất tức giận.Giận cho người đó cứ làm cô đau,giận cho người đã có được tình yêu của cô,và càng giận cho cái ngu ngốc có hạnh phúc mà không giữ nó bên mình.
Trở về nhà,anh vẫn không rời cô nửa bước.Nhưng đã có lẽ quá mệt mỏi rồi.Cô đã rơi vào giấc ngủ trong sự mệt mỏi và đau buồn.Anh chỉ ngồi đó,nhìn cô và suy nghĩ
“Anh đã buông tay rồi mà tại sao cậu ta vẫn làm khổ em đến như vậy.Anh đã từ bỏ hạnh phúc của mình cho cậu ta,đã để em trở về bên cậu ta mà tại sao có thể đối xử với em như vậy.Anh đã từng ước mình được như cậu ta,đã từng ước được em yêu như cậu ta.Nhưng tất cả những đều anh mong muốn đều thuộc về cậu ta
CHAP 31 (5)
mà thôi.Cậu ta đúng là tên ngu ngốc nhất trên đời này.”_NichKhun pov’s
Rồi anh lặng lẽ bước ra khỏi phòng,cô khẽ chuyển mình.Đôi mắt đã sưng lên vì khóc quá nhiều ấy khẽ mở ra.Vẫn còn đỏ hoe
– Em thức rồi à.Sau không ngủ thêm chút nữa
Anh ngồi xuống nhẹ nhàng bên cạnh cô.Vuốt nhẹ khuôn mặt cô.Cô lấy tay vuốt nhẹ khuôn mặt của mình rồi ngồi dậy
– Em…sẽ…sang Pháp cùng anh được chứ
Anh nhìn cô ngạc nhiên.Cô vừa nói gì.Cô muốn sang Pháp cùng anh sao
– Em…vừa nói gì thế_Anh như vẫn không tin những gì mình vừa nghe được
– Em sẽ sang Pháp cùng anh,đi khỏi nơi này càng xa càng tốt
Cô đã quyết định.Quyết định rời khỏi nơi này một lần nữa.Cũng thật khó khan khi quyết định phải rời khỏi quê hương mình,nơi mình sinh ra và lớn lên.Trước đây,khi chia tay với JB,cô đã khóc rất nhiều.Và đã quyết định sang Anh để quên anh đi.Và cô đã làm được.Lần này cô cũng sẽ rời khỏi cái nơi đầy đau khổ này.Rời xa anh,và bắt đầu một cuộc sống mới.Cô cũng sẽ buông tay
– Em chắc chứ,em thật sự muốn rời khỏi đây sao_Anh vẫn khuyên cô
– Em đã nghĩ kĩ rồi.Ở lại đây em chỉ đau khổ mà thôi_Cô nói nhưng nước mắt đã không còn rơi nữa
Nước mắt của cô đã rơi quá nhiều vì anh rồi.Đã đến lúc nó ngừng rơi.Đã đến lúc cô cần phải thực sự quên anh đi rồi.Bắt đầu từ bây giờ,tình yêu trong cô chỉ là con số 0 mà thôi.
– Nếu em đã quyết định như vậy thì em chuẩn bị đi.3 ngày nữa chúng ta sẽ sang Pháp
Anh nói rồi bước ra khỏi phòng.Lòng thật sự hoang mang,anh thật sự không ngờ là cô lại có ý nghĩ như vậy.Cô đang muốn trốn tránh,trốn tránh mọi thứ.Cô lại trốn đến một nơi thật xa để không còn phải đau khổ nữa sao.Nhưng như vậy cũng l