dưới đỏ giữa vàng của bác khiến cả nhà cười bò.
-“Đẹp không mọi người?”
Chị Liên, thợ làm tóc nháy mắt, mọi người khen lấy khen để. Bác lúc đầu cũng sướng, xong thì thấy lạ, soi gương mới la toáng lên.
-“Con kia, tao bảo mày nhuộm tóc bạc mà?”
-“Vâng, thì nhuộm tóc bạc còn gì? Bác xem đầu bác giờ còn cái tóc bạc nào nữa đâu?”
Cả nhà rúc rích một hồi. Sen thì ngoan lắm, không dám cười bác, thành ra mím môi phồng hết cả má, nhìn điệu bộ con bé, ai nấy đều đau ruột, chính bác Lựu cũng không nhịn được cười.
Lại nói tới nhân vật chính ngày hôm nay, anh Sên, vừa đi thi đại học về, ai cũng hỏi thăm tới tấp. Anh ấy học giỏi nên bác Súng đặt nhiều hi vọng lắm.
Kiên nhẫn trả lời hết mọi người, anh mới ra chỗ Sen chơi. Lúc này số người đợi cắt tóc còn đông, nên anh Sên bảo anh gội đầu cho Sen trước.
Chị Liên là cháu bác Súng, là chị anh Sên nhé, nên anh cũng học được kha khá các mánh. Sen nằm trên ghế gội đầu, êm lắm, anh bắt đầu xả nước, gội cho nó.
-“Eo, anh giỏi y hệt chị Liên ý!”
-“Ngại ghê, cô quá khen!”
Bàn tay anh chuyên nghiệp lắm, matxa vùng quanh, nó thấy nhẹ hết cả người.
-“Thơm thế, anh cho gì đấy?”
-“À, gội cho Sen bằng vỏ bưởi với lá sả đấy, chút bồ kết nữa, còn tốt hơn cả dùng dầu gội đầu…thích không?”
-“Có ạ…Anh ơi, nếu anh đỗ đại học thì sang năm anh không ở đây nữa à?”
-“Ừ, sao? Nhớ anh à?”
-“Vâng…”
Anh mỉm cười, vẫn ấn đầu nó đều đều, lực tay rất vừa phải, sau đó rửa mặt cho Sen luôn. Hôm nay Sen được gội đầu lâu hơn thường ngày, chủ yếu là matxa, nó thích lắm, ngưỡng mộ anh lắm.
-“Anh tuyệt thật đấy!”
-“Có muốn học không?”
-“Dạ có, anh dạy em á?”
-“Ừ!”
Thế là đổi chỗ, nó gội đầu và matxa cho anh Sên. Anh hướng dẫn nó từng tý một, lúc đầu Sen hơi vụng, làm dính nước lên mắt anh, sau rồi cũng quen, rất chuyên nghiệp.
-“Sen sau này làm thợ cũng được đấy!”
Anh Sên khen ngợi nó.
-“Thật ạ?”
-“Ừ!”
Sen sướng, càng cố gắng phát huy. Đúng lúc này, anh Tuấn sang chơi. Ngày làm đẹp nhà này đông vui quá, nên anh cũng thích cắt tóc ở đây, thấy Sen làm việc chăm chỉ, anh Tuấn cũng nũng.
-“Sen, tý gội cho anh luôn nhá!”
-“Vâng ạ!”
Có thêm một con chuột thí nghiệm, con bé càng thích. Không khí đang nhộn nhạo vui vẻ bỗng dưng trầm xuống.
Phía xa, cách chỗ đó chừng 5 mét thì phải, đại thiếu gia đang đứng như trời chồng, chỉ thiếu bốc khói trên đầu thôi. Mọi người ai nấy biết điều yên lặng, các bác thì nháy nháy Sen, nó lập tức giở giọng ngọt ngào.
-“Cậu cắt tóc ạ? Cậu gội đầu không, em gội cho cậu nhé!”
Gương mặt Thế Hiển hình như hơi giãn ra rồi, thế nào mà anh họ cậu lại chen ngay một câu.
-“Chưa được, anh tới trước, em gội cho anh trước rồi mới tới lượt nó!”
Oa oa, tới giờ thì mặt cậu đã méo lắm rồi, bừng bừng sát khí. Cậu ném cái túi trên tay, bắp sen từ đó rơi lả tả rồi không nói nhiều, đi thẳng về biệt thự.
Sát khí nặng quá à…Đã thành lệ rồi, mỗi lần cậu điên như này, người ra trận hiển nhiên là Sen, để tránh than hồng ủ lâu thành lửa lớn, con bé nhanh chóng xả nước cho anh Sên, nhặt đống bắp sen, lấm lét đi theo cậu.
Cốc…cốc…cốc…
-“Cậu ơi mở cửa cho em!”
-“…”
-“Cậu ơi!”
-“…”
-“Ơ cửa không khóa, em tự vào nhé!”
-“…”
-“Cậu không nói gì là đồng ý nhé!”
…..
Cậu đang ngồi chơi điện tử, dường như không chú ý tới nó. Sen nín thở, tới bên cạnh, bóp vai bóp đầu cho đại thiếu gia, nịnh nọt.
-“Cậu làm sao thế? Đứa nào làm cậu tức?”
Bùm…Bùm…
Cậu vẫn tập trung việc của cậu, nó tập trung việc của nó.
-“Bắp Sen cậu mua cho em à, em vừa ăn thử một ít, ngon lắm…”
-“…”
-“Em xoa bóp như thế này cậu thấy dễ chịu hơn không ạ?”
-“…”
-“Đứa nào bắt nạt cậu, cậu nói cho em biết, em đánh cho nó một trận…”
-“…”
-“Em nói thật chứ, trông em như này nhưng có ích lắm, cậu cứ nói cho em đứa nào gây phiền nhiễu cho cậu, em không đánh được nó thì em đè nó chết luôn, đảm bảo thịt em mà đè lên, bọn chúng tắc thở…”
Cậu cuối cùng cũng lỡ cười. Nhưng rất nhanh, lấy lại phong độ, cậu hỏi.
-“Mày là người hầu của ai?”
Tuy được nhận làm con nuôi rồi, nhưng mẹ bảo giấu cậu, mẹ còn bảo vẫn nghe lời cậu như xưa, nên Sen nhanh nhảu.
-“Của cậu ạ, tất nhiên là của cậu rồi!”
-“Thế mày vừa làm gì?”
-“Em…em…gội đầu…”
-“Cho ai?”
-“Cho…anh Sên…ạ…”
-“Rồi, mày nhắc lại các câu trả lời của mày đi!”
-“Em là người hầu của cậu và em gội đầu cho anh Sên ạ!”
Nó nói rất nhanh, rất to rõ ràng. Nói xong mới biết mình nói hớ. Chết rồi, mặt cậu lại đen kịt rồi.
-“Ừ, người của tao, nhưng lại đi phục vụ thằng khác…mày biến đi!”
-“Dạ, không phải đâu ạ, anh Sên dạy em, mới cả anh ấy gội đầu cho em nên em cũng muốn gội lại cảm ơn…”
Sen vội vã giải thích.
-“WHAT? Mày nhắc lại?”
-“Anh ấy…gội đầu cho em…”
Sen sợ rúm, lấy cốc nước cho cậu hạ hỏa, ai ngờ cậu ném vỡ choang, đuổi nó về phòng.
-“Cậu sao vậy?”
-“Biến cho tao!”
-“Em xin mà, em làm gì sai cơ chứ?”
-“CÚT!”
-“Sao cậu quá đáng thế? Có gì cậu phải nói ra chứ?”
-“XÉO!”
-“Em ghét cậu thật đó, cậu đúng là khó tính, không ai muốn ở gần cậu cả!”
-“Mày nhớ những gì mày nói!”
Cánh cửa đóng sầm, Sen tiu nghỉu về nhà dưới, nghe nói hôm đó cậu rất khó ở, làm