Insane
Đại thiếu gia, em lạy cậu!

Đại thiếu gia, em lạy cậu!

Tác giả: Lan Rùa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328883

Bình chọn: 9.5.00/10/888 lượt.

ợc vợ.

Mà ai đã hiểu?

Thiếu đi một mảnh ghép, cảm giác trống vắng tới thế nào? Con bé cứ như thiên thần vậy, bà vẫn còn nhớ ngày đó đón lấy nó chúm chím hồng hồng từ tay sư thầy, cuộc sống có đứa con gái đáng yêu đó, chính là món quà vô giá mà Thượng Đế ban tặng.

Nó ra đi, tới giờ cỏ cũng xanh mộ, mà bà vẫn không thể nào tin nổi? Chiếc xe năm đó, cớ sao nổ một cách dễ dàng? CL Group cho người điều tra, lùng sục khắp ngõ ngách, hi vọng, dù là nhỏ nhoi, vẫn hi vọng, con bé vẫn còn sống.

Mà hi vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu. Cảnh sát, các cơ quan chức năng rồi cũng đi tới kết luận, trái tim bà nổ tung khi nghe từng dòng chữ họ tuyên bố, con gái yêu dấu, Trương Ngọc Uyển Nhi của bà, sao nó có thể lạnh lùng rời bỏ thế gian này trước cả bà?

Kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh, cảm giác này có ai thấu?

Chứng kiến con trai duy nhất phát điên gần một năm, lòng bà đau từng khúc. Hoàng Thế Hiển luôn ăn năn, nó hối hận vì hôm đó nó lại cố chủ trì buổi họp cuối cùng của CL Group để bàn giao mọi công việc rồi ra nước ngoài với vợ. Nó hối hận vì nó để cho chiếc xe chở Nhi ra sân bay xuất phát trước, nó hối hận, nhưng bà lại cảm ơn trời phật, bà biết vậy là ích kỉ, nhưng nếu mất thêm đứa con trai, chắc bà không thể cầm cự nổi.

-“Bà nội, bà sao vậy? Bà ơi…”

Cu Ty ngây thơ kéo tay bẹo má bà, sao mà mắt bà lại đỏ thế kia cơ chứ?

Trương Mỹ Ái Như cố cười, cũng may, có thằng bé này, nó làm cuộc sống vui vẻ thêm mấy phần.

-“Bà không sao, đi vào nhà đi…”

-“Bà ơi thôi bà ở nhà đi, con đi với ba, ba Hiển mặc “com lê” đẹp đi đâu ý?”

Nói đoạn, thằng bé ríu rít bám chân ba, ba bồng cậu lên, dỗ dành.

-“Ở nhà ngoan, ba đi công chuyện, lát ba về…”

-“Ba nói dối Cu Ty, ba đi gặp mẹ đúng không? Bao giờ cho Cu Ty gặp mẹ Nhi thế?”

Đứa trẻ dù sao cũng bắt đầu lớn, bắt đầu khôn, chẳng thể nào lừa nó mãi, cái ảnh vô tri vô giác là mẹ nó được, nhưng nhà họ Hoàng lại không ai nỡ nói với cậu bé, rằng cậu sẽ không bao giờ được gặp mẹ nữa.

Bà nội trìu mến vỗ về.

-“Mẹ Nhi đi vắng, con phải ngoan mẹ mới về, ba Hiển là đi công chuyện thật, lát về ba chơi với con, được không?”

-“Nhưng con ngoan mãi mà, có thấy mẹ về đâu mà?”

Cu Ty vặn vẹo.

-“Thì con phải ngoan hơn nữa, con phải nghe lời người lớn, nhớ chưa?”

-“Vâng.”

Khuôn mặt trẻ thơ xịu xuống, bé nhào vào lòng bà nội, phụng phịu dặn dò.

-“Ba Hiển nhanh về chơi với Cu Ty nhé!”

Ba cậu cười hiền, ngoắc tay hứa, chiếc xe thể thao dần khuất khỏi căn biệt thự sang trọng.

……

……

Nghi lễ hạ thổ bắt đầu từ sáng sớm tinh mơ, Alice đứng bần thần nhìn ba ngày một xa mình, khóe mắt rưng rưng đỏ mọng. Cũng may, những ngày khó khăn nhất này, bên cô luôn có anh trai, các cô dì chú bác, họ không quản đường xá xa xôi, tạm gác lại công việc, cùng cô bay về nước lo liệu an táng cho ba.

-“Đừng buồn nữa, ba không muốn thấy em như vậy đâu…”

Joey an ủi Alice.

-“Em phải vững vàng lên, di nguyện của ba, không chỉ có thế, chúng ta còn phải trả thù nữa em hiểu không?”

Anh càng nói, cô em gái nhỏ càng run lẩy bẩy.

-“Alice, toàn bộ tài sản ba đã để lại cho em, phải thấy ba coi trọng em như nào, em nhất định phải nỗ lực…”

-“Xin anh…đừng nói nữa…”

Quản gia bên cạnh phân trần.

-“Cậu chủ, có thể nào không trả thù được không? Hồi ông chủ còn tôi cũng chưa bao giờ nghe thấy có khúc mắc với CL Group, thêm nữa gia sản nhà chúng ta nhiều như vậy…”

-“Ông câm miệng, tài sản, tài sản, thế đã là gì? Ông có biết CL Group bây giờ bành trướng như thế nào? Tất cả chỗ đó đáng nhẽ phải thuộc về ba tôi, ông hiểu không…”

Quản gia yên lặng, Joey vẫn thao thao bất tuyệt, các cô các dì bắt đầu bàn tán xì xào, Alice đành hứa để anh an tâm, và cả ba nữa, di thư ba để lại, ý nguyện của ba, nhất định cô sẽ hoàn thành.

Theo tập tục của gia đình, cả nhà họ dựng lều trên khoảng đất trống gần mộ, cùng người đã khuất ăn một bữa cơm thân mật cuối cùng, tới xế chiều mới rời khỏi. Alice là người ở lại lâu nhất, cô vẫn muốn hàn huyên với ba lâu lâu.

Tới chập tối, chị giúp việc giục mãi, cô tiểu thư mới chịu về nhà. Quanh cảnh nơi đây thanh tịnh, vắng vẻ tới nao lòng.

-“Cậu kia tới đây trước cả chúng ta…giờ vẫn chưa về…”

Chị Trang thì thầm, Alice nhìn quanh, phải, lúc sáng cô cũng thấy người đàn ông mặc âu phục đen này, dáng anh ta cao lớn, nhưng tại sao cô lại thấy lẻ loi tới khổ sở? Khuôn viên nhỏ đó trồng rất nhiều hoa rực rỡ, cả khu lát gạch thượng hạng, tuy nhỏ nhưng lại sạch sẽ, thoát tục, anh ta đứng rất trầm lặng, nước mưa thấm đẫm âu phục, thi thoảng nếu có chiếc lá rơi xuống, anh ta sẽ tự mình nhặt đi…

-“Mùa này cũng có hoa sen hả chị?”

Alice bất chợt hỏi.

-“Chị nghĩ là không đâu…nhưng mà người ta vẫn có thể trồng trong nhà kính để ra hoa trái mùa…”

-“Chắc người kia thích hoa sen…”

-“Tôi cũng nghĩ vậy cô chủ ạ, theo cô chủ thì là mẹ anh ta, hay ba, hay là…”

-“Là ai thì có vẻ cũng rất quan trọng, chúng ta về thôi chị…”

-“Ừ!”

*****

Căn hộ của Alice và Joey tọa lạc ở tầng cao nhất tại trung tâm thương mại nổi tiếng của thành phố. Joey sẽ qua Thụy Điển tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình, việc thâu tóm C