công việc thuận lợi, người trong tổ phải lưu số của nhau.”
“Ừm.” Thực tập gần một tháng, Lý Duy đã quen với một ông chủ khi nắng khi mưa thường xuyên nổi điên, tranh thủ thời gian chặn lời anh. Alan thấy vừa ý, rồi giải thích với Lý Duy tại sao anh không thể trả lời email cho cậu. Lý Duy biết anh không khó chịu cũng an tâm. Tuy nhiên, cậu rất kinh ngạc khi Alan chỉ vì chút chuyện nhỏ nhặt mà gọi điện thoại giải thích với cậu. Trong lòng cảm thấy thinh thích, thậm chí còn thấy vui vẻ một cách khó hiểu.
Sau đó, Alan rất tự nhiên mà than vãn mọi thứ với Lý Duy, kể cho cậu nghe công việc rất khó xơi, cả hai ngày nay đều nhức đầu muốn chết, ngày mai cũng không thể về kịp mừng sinh nhật với mọi người. Lý Duy cảm thấy kỳ lạ, tại sao Alan lại nói những chuyện này với cậu. Nhưng cậu vẫn không ngắt lời Alan, chỉ im lặng nghe anh cằn nhằn. Sau khi Alan nói xong, tâm trạng tốt hơn rất nhiều, thuận miệng hỏi: “Đã chuẩn bị quà cho tôi thật tốt chưa?”
Lý Duy trả lời: “Không biết, Lily lo mà.”
Alan hỏi: “Không phải cậu định tặng cho tôi một chậu cây nhỏ sao?”
Lý Duy dở khóc dở cười: “Tôi nói đùa thôi…”
Alan trêu chọc cậu, cố tình tỏ vẻ nghiêm túc nói: “Tôi lại tưởng thật.”
“…” Lý Duy nhất thời không biết nên trả lời thế nào mới tốt. Đúng lúc cậu thấy một sạp bán hoa xương rồng ven đường. Cậu nhỏ giọng hỏi: “Tặng anh một chậu xương rồng được không? Hấp thụ bức xạ máy tính.”
Alan cảm thán, cậu nhóc này đúng là thật tốt, nhưng mà món quà này cũng không tệ, anh vui vẻ nói: “Được!”
Lý Duy ghé vào vỉa hè, ngồi xổm trước sạp, vừa nhìn quanh vừa hỏi: “Có xương rồng dài, có hoa, có cả hình tròn, anh thích kiểu nào?”
Alan nói: “Hình tròn.” Lý Duy lựa tới lựa lui, lựa được một chậu xương rồng khá lớn, ra hiệu bảo chủ sạp gói lại.
Alan hài lòng, nhắc Lý Duy ngày mai đừng quên mang theo cây xương rồng đến văn phòng, sau đó cúp điện thoại tiếp tục làm việc.
Lý Duy vuốt vuốt cây xương rồng, nghĩ nghĩ, không đúng, tại sao mình lại phải mua quà tặng anh ta chứ. Ngày hôm sau, Lý Duy dùng giấy báo bao kín thân cây, chen vào tàu điện ngầm, vẫn suy nghĩ tiếp về chuyện đó.
CHƯƠNG 12: SỐ PHẬN CỦA XƯƠNG RỒNG VỚI PHÁT TÀI
Đến văn phòng, có đồng nghiệp thấy cậu ôm gì đó trong ngực, tò mò hỏi: “Tiểu ngốc, đem gì theo vậy?”
“Cây xương rồng.” Lý Duy vừa nói vừa đặt chậu cây lên bàn, cẩn thận gỡ giấy báo ra, là một chậu cây màu xanh đậm. Cậu đưa mắt nhìn cửa phòng làm việc của Alan vẫn đóng chặt, chào Lily một tiếng, cầm chậu xương rồng vào phòng Alan.
Các đồng nghiệp khi nãy nghĩ rằng Lý Duy muốn đặt chậu cây lên bàn làm việc của cậu nên không để ý, vừa nghe tin chậu xương rồng này dành cho Alan liền vây quanh, tò mò hỏi: “Tiểu ngốc, sao không tặng hoa cỏ mà chuyển sang xương rồng rồi hả?”
Lý Duy có thể nói cho họ biết mình bị dụ sao, không thể nào. Cậu nói: “Cây xương rồng rất có ích, có thể hấp thụ bức xạ máy tính.”
“À ~ David, ý cậu là ám chỉ Alan có gai sao?”
“Woa, tiểu ngốc cậu gan thật đấy!”
Bị đồng nghiệp thổi phồng lên như thế, Lý Duy bắt đầu phổng mũi, quên mất ngày hôm qua bản thân thấp thỏm lo sợ không yên, còn không ngần ngại đắc ý nói: “Vốn định tặng Alan một chậu cây nhỏ, nhưng thấy hoả khí của anh ấy nhiều quá, sợ sẽ làm chết chúng nó, nên xương rồng vẫn thích hợp hơn.”
Chỉ có Lily hơi nghi ngờ nhìn Lý Duy, cái người cả ngày hôm qua sợ Alan nổi điên, tự nhiên thoáng chốc lại thích chí tặng Alan một chậu xương rồng.
Buổi trưa mọi người vui vẻ ăn xong tiệc sinh nhật. Ăn uống thoải mái và cũng không quên gọi điện thoại chúc Alan sinh nhật vui vẻ. Giọng Alan phát ra từ chiếc điện thoại trong tay Lily khiến Lý Duy cảm thấy sợ hãi một cách kì lạ. Cậu im lặng ăn, không nói gì. Alan cười cười nói nói với mọi người, có người rất sung sướng mà bán đứng Lý Duy: “Alan, David tặng cho anh một chậu xương rồng, cậu ấy bảo xương rồng hợp với anh hơn, cho anh chậu cây sẽ bị anh khắc chết đó.”
Alan cười hỏi: “Tại sao xương rồng lại hợp với tôi?”
Lý Duy giật mình, suýt bị nghẹn, ho vài tiếng. Luật sư Lưu ngồi bên cạnh nhìn cậu, lẩm bẩm một câu: “Ăn canh trứng gà cũng phải nghẹn cho được.” Tất cả mọi người đều toe toét nhìn Lý Duy.
“Bởi vì anh có gai!” Có người nhanh miệng giúp Lý Duy trả lời. Mọi người cười to. Lý Duy đau lòng nhìn cả đám người không nghĩa khí này, giải thích: “Tôi không có ý đó. Tại không gặp người bán cây cảnh thôi.”
So với những người khác, Alan là người hiểu rõ nguyên nhân của món quà này nhất, cũng không làm khó Lý Duy, cười nói cảm ơn, sau đó tiếp tục cười đùa cùng mọi người vài câu rồi cúp điện thoại.
Mọi người còn cười chọc dáng vẻ nhút nhát của Lý Duy khi ở trước mặt Alan, làm cậu tức đến nỗi phải ăn hết mấy miếng cá mới hả dạ.
Mãi đến chiều, cuối cùng công việc cũng kết thúc tốt đẹp. Những luật sư đi theo Alan đều mệt rã người, trở lại khách sạn đã được sắp xếp để nghỉ ngơi, chủ nhật mới quay về. Alan không ở lại lâu, về khách sạn lấy hành lý ra thẳng sân bay. Thật vất vả mới đến được sân bay lại trễ chuyến bay, Alan tức giận gọi cho Lily, nổi đoá lên trách móc một hồi. Lily vừa nghe vừa trợn mắt,