gì đó: -Sao từ trước tới giờ mình ko để ý ta? Tiểu Anh đẹp và thánh thiện như vậy mà! Đ.Tuấn bình tĩnh…….sao vầy nè.
Hoàn thành công việc cả hai vui vẻ rời cô nhi viện:
-Tiểu Anh à! Trưa rồi tụi mình đi ăn gì đi.
-Nhưng ….con bé nhìn về phía sau.
Một đám vệ sĩ theo sau lưng.
-Là người của cậu hả Đ.Tuấn.
-Ừ, kệ họ đi ko sao đâu!
-Nếu mình là cậu mình đã tống khứ họ đi rồi!
-Hihihi tống khứ họ đi hay là người ta chịu hết nổi cậu rồi bỏ chốn.
-Đức Tuấn cậu vừa nói gì.(con bé đưa tay hăm dọa)
-No…no…no mình ko có nói gì hết. Mình dẫn cậu đi ăn, cậu muốn ăn gì.
-Mình muốn ăn hủ tiếu nam vang, chả giò, bánh cuốn, bún ốc, bánh canh cua.
-Sao cậu ăn nhiều thế, thảo nào T.Nhân cứ luôn miệng gọi cậu là Con Heo(hihi).
-Có dẫn mình đi hay ko hay là muốn bị đánh, T.Nhân đáng ghét hãy đợi mà xem.
Đức Tuấn dường như rất thành công khi trọc tức cô nàng. Sau khi ăn trưa no nê họ cùng nhau ngồi công viên ngắm cảnh:
-Pepsi của cậu này!
-Cám ơn Đ.Tuấn. Mà này thành thật cám ơn cậu nhờ cậu mà mình có được bữa chủ nhật ra trò.
-Có gì đâu, nhờ cậu thôi. Nếu ko mình cũng ko làm được gì hết.
-Là sao?
-Nhờ cậu mà đám vệ sĩ ấy ko dám làm phiền mình nữa.
-Tớ thấy mình đâu có làm gì họ đâu.
-Hihihi cậu ko biết đâu, lúc thuê đám vệ sĩ này. Ba và mẹ mình dặn họ là hễ mình đi đâu một mình phải kèm sát mình, còn đi với bạn gái và 4princes thì cho mình tự do ko dám can ngăn vào truyện của mình. Nhớ lúc trước 3 cậu ấy bạn dữ lắm cho nên mình muốn đi chơi là đi một mình, bữa đó thấy hủ tiếu gõ ven đường đi vô ăn ai ngờ chưa kịp cho tô hủ tiếu vào miệng bọn họ đã tìm cách ngăn lại rồi pó tay, mình mua khoai lang chiên họ cầm giúp mình rồi vứt luôn bảo nào là ko hợp vệ sinh, nó ko hợp với mình…….vân vân. Mệt với họ luôn.
-Mình thấy cuộc sống đâu đến nỗi tồi, ích ra có kẻ hầu người hạ muốn gì được đấy như vậy mà còn than gì nữa.
-Nhưng cái bọn mình muốn là sự tự do, T.Nhân, T.Khanh, Tuấn Anh và tớ nữa. Dù cuộc sống rất sung sướng, ko phải lo ko muộn phiền về cái gì nhưng mình ko thích cuộc sống ấy tí nào, bọn tớ từ nhỏ đã phải được đặt trong khuôn khổ, được giáo huấn nghiêm ngặt cho nên việc gì cũng vậy bọn tớ phải nghe theo sắp xếp của người khác.
-Tội vậy.
-Còn cậu Tiểu Anh cậu như thế nào.
-Mình thì tự do hơn các cậu nhiều, lúc 5 tuổi mình đã sống với cô của mình ở Mĩ, hai cô cháu mình xem nhau như mẹ con vậy, ban ngày cô đi làm, mình được gửi tới trường học. Vốn sống ở đất khách quê người nên mình ko có bạn nhiều, bạn của mình chủ yếu là mấy cuốn sách mà thôi.
-Thảo nào cậu học giỏi vậy.
-Đương nhiên!
-Cậu thú vị thật đấy.
-Quá khen, hihihi.
Lại một kẻ si tình, ánh mắt Tiểu Anh luôn có sự thu hút mạnh mẽ, đôi mắt ấy tròn xoe đen láy, đó là một đôi mắt biết cười, đôi mắt mơ mộng. Đ.Tuấn bất động nhìn Tiểu Anh:
-Tiểu Anh, tới hôm nay tớ mới phát hiện!
-Cậu đẹp thật, nhất là đôi mắt.
Đ.Tuấn nhìn chăm chăm con bé, nó bắt đầu bối rối:
-À Đ.Tuấn sắp mưa rồi tụi mình về nhà đi!
Đ.Tuấn giật mình: -Ừ! Trời cũng sắp mưa rồi, mình về nhé(Đ.Tuấn vội vàng bỏ đi)
………………………………………………..
Tại nhà của Đ.Tuấn
-Bà nội yêu dấu! Con về rồi.-Đức Tuấn ôm bà trìu mến.
-Con đi chơi có vui ko?
-Dạ thú vị lắm, hihi!
-Thằng này, suốt ngày cứ đi bỏ bà già lại một mình bà ở nhà buồn nhớ cháu muốn chết!
-Nội này, con đi có chút thôi mà, lâu lâu cũng phải giao lưu bạn bè chứ!
-Giao lưu bạn bè, mà bà thấy tới giờ này ngoài 3 đứa bạn thân con ra con chưa dắt về cho ngoại đứa cháu dâu tương lai nào hết!
-(gãy đầu)Nội à, con còn nhỏ mà, với lại ba chuyện đó con đâu có thích.
-Con đứng dậy cho nội xem cái coi, cao 1m7, 1m8 còn nhỏ gì nữa. Cháu của nội đẹp trai, học giỏi vậy ko có bạn gái cũng uổng.
Đ.Tuấn lần này tiêu chắc, thằng bé nhanh nhẹn đánh trống lảng rồi chạy vào phòng:
-Nội à, con nhớ con phải còn chuẩn bị đến bữa tiệc của Tuấn Anh nữa, con lên phòng con nha(chuồn mắt)
-Thằng Đ.Tuấn này(vẫy tay gọi mấy tên vệ sĩ), mấy chú lại đây tui bảo.
Vệ sĩ: -Dạ, bà kêu chúng cháu!
-Hôm nay Đ.Tuấn nó đi chơi cùng ai vậy.
-Dạ thưa bà, cậu Đ.Tuấn đi cùng một cô gái.
Bà nội vui mừng:
-Cô gái sao, đứa đó nó như thế nào, Đ.Tuấn với con bé quan hệ ra sao.
-Thưa bà, cậu Đ.Tuấn gọi cô gái ấy là Tiểu Anh gì đó, là bạn học cùng lớp, họ có vẻ thân thiết với nhau lắm, rủ nhau đi ăn, đi chơi ở công viên.
-Thật sao! Thằng nhock này định qua mặt bà già này mà. Bắt đầu từ ngày mai các cậu điều tra lai lịch con bé ấy cho tôi. Nhanh đó nha!
-Dạ!.
Đại chiến 4princes – chương 12
Phần 12: Let’s go party
Bữa tiệc được tố chức sang trọng trong vườn hoa hồng, chiếc bánh kem 5 tầng được đặt trang trọng trên lễ đài. Thức ăn được bài biện khắp nơi, khách đến dự rất đông và náo nhiệt. Đa số là giới thượng lưu bạn làm ăn của gia đình ngoài ra họ còn dẫn theo con cái của mình, vậy nên giới tiểu thư công tử cũng đến dự đông vui. Lối mòn dẫn từ cổng ra ngoài vườn được trải thảm đỏ rực rỡ, trước cổng người hầu ăn mặc tươm tắc lịch sự đón khách, 4princes xuất hiện như làm náo động bữa tiệc, các cô gái bữa tiệc xì xào:
-Là các anh ấy, thật đẹp trai!;-Ước