ữa-Đ.Tuấn thúc giục Tuấn Anh.
Tuấn Anh ngồi vào bàn trong sự hân hoan của cả 3 anh chàng, đang ăn dang dở, cửa phòng vội mỡ. Quy tắc của công ty là trước khi vào phòng chủ tịch phải gõ cửa, còn bằng không thì chuẩn bị bảng kiểm điểm cho bản thân. Hôm nay có người cả gan thật, cả 4 nhìn ra cửa thì gặp lại người xưa. Ai cũng bất ngờ, vui vẻ khi gặp Tiểu Anh, còn Tuấn Anh thì khác, anh cứ ngồi tiếp tục ăn dở chỗ thức ăn của mình không đoái hoài đến con bé. Cả 3 anh chàng ai cũng hỏi thăm cô nàng, vui vẻ bắt tay, Tiểu Anh cũng tỏ vẻ thiện chí khi cũng tay bắt mặt mừng. Con bé được T.Khanh xếp ghế ngồi kế Tuấn Anh. Anh chàng vẫn ko có hành động gì vẫn ngồi ăn mì, nhấp nháp ly cà phê nóng.
T.Nhân đi ra cửa, giả vờ ho hiệu cho Đ.Tuấn và T.Khanh ra ngoài. Trong phòng chỉ còn cả 2, Tuấn Anh gần như uống cạn ly cà phê nóng hết. Anh quay sang hỏi cô, nhưng cô mỡ lời trước:
-Anh cũng khá lắm! Sau này còn nhiều chuyện thú vị đây.
Tiểu Anh cầm chiếc túi đưa cho Tuấn Anh, trong đó là chiếc áo khoác của anh và 1 sắp giấy
-Tôi cảm ơn anh vì chuyện hôm qua! Hợp đồng đã kí anh vừa lòng chứ? Trong đó cũng có đơn xin nghỉ việc của Lam Linh, mong anh kí vào đó.
Tuấn Anh xem sơ qua rồi quay sang hỏi:
-Tại sao? Lam Linh làm ở đây tốt mà.
-Anh hiểu chuyện gì xảy ra mà đúng ko? Tôi có một thắc mắc không hiểu tại sao anh lại biết chuyện đó?
Tuấn Anh cười:
-Em ngây thơ quá nhỉ? Trong công ty nơi nào cũng có lắp camera ẩn cả, tôi muốn biết chuyện gì thì cũng khá đơn giản thôi. Lam Linh thấy vậy mà em ấy khờ hơn em rất nhiều, cũng tốt Lam Linh nghỉ việc ở nơi này, cũng tiện việc cho em dạy bảo lại em gái của mình.
Tiểu Anh đứng dậy, nhìn anh đầy sắc đá:
-Anh yên tâm, cứ vui vẻ mà hưởng thụ! Tôi đi đây.
Cô đóng cửa một cái “Rầm” làm cho nhân viên xung quanh giật mình. Lúc cô đi cũng như lúc ra khỏi công ty, ai cũng điều chú ý đến cô với vẻ đầy ngưỡng mộ. Cô đi khỏi cửa, Đ.Tuấn, T.Nhân và T.Khanh nhanh chân đuổi theo để lấy một cuộc hẹn. Cả 4 vui vẻ nói chuyên hàn thuyên lâu năm với nhau, họ vẫn là bạn tốt thở nào. T.Khanh liền trổ tài ngay nghề nghiệp của mình:
-Tiểu Anh, mình móng chúng ta sẽ là bạn làm ăn đối tác tốt nha. Lần đầu tiên này có chút trục trặc nhỏ, mình biết tính cậu ko để bụng đâu mà, đúng ko?
-Tớ biết rồi!-Tiểu Anh cười.
-Bao năm qua cậu sống ở Mĩ tốt chứ?-Đ.Tuấn
-Cũng tốt, suốt ngày chỉ công việc còn thời gian đâu nữa mà vui với bùn!
-Cậu khác thật đấy, chắc bây giờ cậu đang là một quý cô thượng lưu độc thân sáng giá rồi.-T.Nhân
-Cậu cứ nói quá, chuyện làm ăn mình cho chưa xong huống chi mấy chuyện đó. Các cậu cũng thay đổi chứ đâu phải riêng mình.-Tiểu Anh nhìn đồng hồ-Hôm nay nói đến đây thôi, tớ bạn rồi hẹn gặp các cậu sao nha.
Tiểu Anh khẩn trương ra xe đi thẳng đến công ty, còn cả 3 ngồi đó bàn tán:
-Các cậu thử nghĩ xem nếu như một người đã phải vượt qua cuộc đời đầy biến động sẽ ra sao?-Đ.Tuấn
-Ý cậu nói là Tiểu Anh đó sao, Tiểu Anh khác quá, còn về Tuấn Anh mình không hiểu chuyện gì đã xảy ra nhưng cậu ấy cũng quá khác.
Tuấn Anh ngồi trong phòng thư thả anh chàng kí vào đơn xin nghỉ việc của Lam Linh rồi anh gọi một cuộc điện thoại bảo Lam Linh vào phòng mình.
-Giám đốc!
Tuấn Anh gật đầu chào Lam Linh, rồi anh đưa lá đơn cho cô.
-Đơn anh đã kí, bắt đầu từ ngày mai em có thể không làm việc ở đây nữa.
-Vậy là sao?-Lam Linh cầm lá đơn ngạc nhiên không hiểu gì hết.
Rồi Tuấn Anh đưa bản hợp đồng giữa công ty TMLA và Bình Minh cho cô xem
-Để có được hợp đồng này, thì mất chức của em có đáng là bao. Nếu em không hiểu thì có thể hỏi chị của em, Tiểu Anh mà hỏi cô ấy xem vì sao em mất chức.
-Không cần đợi đến ngày mai, em sẽ nghỉ việc ngay. Chúc anh tìm được thư kí mới.
Lam Linh bước ra khỏi phòng chủ tịch, khẩn trương đến phòng làm việc của mình dọn ngay đồ đạc rồi đi. Cô nàng thuê xe taxi đưa mình đến công ty của Tiểu Anh.
Tiểu Anh ngồi không một mình trong phòng, T.Hương khá bất ngờ với quyết định của Tiểu Anh nên cô nàng đã vào phòng và hỏi cho ra lẽ:
-Tiểu Anh! Sao cậu lại làm thế. Chẳng phải cậu sẽ hạ được Tuấn Anh sao?
-Không phải, mà đây sẽ là ngòi nổ khai chiến giữa tớ và TMLA
Tiểu Anh nhàn nhã nhấp nháp ly trà, rồi nhìn T.Hương nháy mắt.
-Chuyện vừa rồi, Lam Linh đã quá khinh xuất khi Tuấn Anh đã phát hiện ra. Cho nên tớ buộc phải kí vào nó, nếu không Lam Linh xảy ra rắc rối sẽ không có lợi cho chúng ta đâu.
T.Hương hoảng hốt:
-Trời! Sao Tuấn Anh biết vậy?
Tiểu Anh lắc đầu rồi cười:
-Do tớ sắp xếp đó! Cậu có biết từ nhỏ đến giờ Lam Linh luôn sy tình Tuấn Anh đến thế nào, trước khi tớ chưa về Việt Nam thì con bé đã chủ đông vào ngay TMLA làm mà không hỏi ý kiến tớ, hỏi nó nó lấy cớ sẽ làm nội gián cho tớ. Nhưng nó nghĩ gì tớ hiểu cả, nó còn yêu Tuấn Anh, nó luôn hi vọng, bởi thế đó là lí do nó một mực vào TLMA làm. T.Hương, cậu biết không? Chuyến đi về Việt Nam lần này tớ đã hứa trước mộ ba sẽ hoàn thành tâm nguyện của ba, tớ đã vạch cho mình kế hoạch cả, bất cứ ai ngay cả Lam Linh, tớ sẽ không để làm cản trở đâu.
Dứt tiếng, có người gõ cửa phòng thông báo:
-Thưa chủ tịc