Đại Chiến 4 Princess

Đại Chiến 4 Princess

Tác giả: Bé ma dễ thương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328840

Bình chọn: 9.5.00/10/884 lượt.

thì có mong chúng ta phải hủy hết các hợp đồng khác, nếu như vậy thì quy tín của công ty ra sao?-Tuấn Anh cố gắng phản biện.

-Các hợp đồng may mặc vừa và nhỏ chúng ta cũng đã giải quyết xong cả, uy tín công ty vẫn đang tốt. Vốn chúng ta hiện nay có dư, thời trang thể thao chúng ta có thể náng lại vì còn 6 tháng nữa mới có tác dụng. Nếu công ty chúng ta tranh thủ sản xuất 3000 chiếc váy này, một là chúng ta có thêm đối tác bạn làm ăn lớn mạnh như Bình Minh, hai là quy tín của công ty cũng sẽ nâng lên nếu như công ty Bình Minh hài lòng chắc hẳn họ cũng sẽ quảng bá chúng ta với giới làm ăn, ba là vụ làm ăn này khá lớn số tiền lợi nhuận của chúng ta nhận được bằng với 1 năm thu nhập của công ty. Đã là dân kinh doanh, thì ắt gì phải e ngại.-T.Khanh bằng mọi gái hôm nay phải cãi Tuấn Anh cho đến cùng.

Phòng hợp rộ lên những lời bàn tán, không còn cách nào hết tất cả bỏ phiếu. Kết quả thật bất ngờ, Tuấn Anh không đồng ý sản xuất, còn 9 người còn lại tán thành. Cứ theo lẽ, hợp đồng Tuấn Anh phải kí kết và sản xuất hàng.

-Thôi được mọi người đã nói vậy thì đừng trách người lãnh đạo như tôi không nói trước kẻ nào chủ mưu thì nhỡ có chuyện gì xảy ra thì đừng có trách tôi. Đừng an oán tôi, bảo tôi gỡ giúp.

Tuấn Anh vừa kí xong hợp, động anh cầm lên xem lại rồi quăng một cái “Rầm” xuống bàn mặc cho ai nói gì, rồi đùng đùng bỏ ra ngoài. T.Khanh biết mình đã chọc giận Tuấn Anh, đành vẫn T.Khanh rất tự tin vào bản hợp đồng.

Tiểu Anh vui vẻ nhận bảng hợp đồng từ T.Hương, con bé nghĩ thầm “Tuấn Anh, lần này anh chỉ là khởi đầu thôi, còn nhiều điều thú vị sẽ xảy ra nữa, anh đợi đi”

-Thiên Hương cậu làm tốt lắm, cám ơn cậu nhiều-Tiểu Anh vỗ vay T.Hương

-Có gì đâu, chúng ta là bạn bè mà, với lại tớ đã hứa với ba là cố gắng hết mình giúp cậu rồi mà. Chẳng lẽ cậu định triệt hạ Tuấn Anh vậy sao?

-Còn sao nữa, tớ sẽ cho cậu ấy biết thế nào là đau khổ, tớ sẽ lấy lại những gì mà cha cậu ấy đã lấy.

-Nhưng Tiểu Anh, cậu ấy khác cha cậu ấy.

-Không cậu sai rồi! Cậu ấy cũng như cha mình, ích kỉ, khốn khiếp, đê hèn. Chỉ biết làm chuyện có lợi cho bản thân mà thôi. Sau này cậu đừng nhắc Tuấn Anh trước mặt mình nữa, tớ không muốn nghe đâu.-Tiểu Anh nhìn T.Hương dọa- Mà phải rồi! Chuyện tớ nhớ cậu đến đâu rồi?

-Chuyện biệt thự Phong Lan sao?

Tiểu Anh gật đầu.

-Tớ xin lỗi Tiểu Anh! Tớ đã hỏi qua, thì biệt thự đó đã có người mua lại nó rồi? Còn người đó là ai mình đã hỏi nhưng họ nói là hỏi ý kiển người đó sao?

-Vậy sao? Bằng bất cứ giá nào mình cũng phải mua nó lại cho bằng được, cậu hãy cố gắng giúp mình, dù gì nó cũng đã gắn bó với mình. Nó không chỉ đơn giản là căn biệt thự mà còn lạ kí ức tuổi thơ, kỉ niệm duy nhất của mình về mẹ.

-Tiểu Anh! Không sao đâu, mình hứa với cậu sẽ cố gắng mua lại nó bằng mọi cách. Cậu cứ yên tâm nhé!-T.Hương an ủi Tiểu Anh-Còn việc của Lam Linh cậu giao đến đâu rồi?

-Cậu yên tâm, sổ sách quan trọng của TMLA là do con bé quản lí, cho nên việc gì đến cũng sẽ đến. Cậu cứ an tâm.

Tiểu Anh có vẻ rất tự tin với kế hoạch của mình, còn lại đó là nỗi lo của T.Hương. Con bé rất sợ Tiểu Anh phải đau khổ, rất sợ những người bạn xung quanh mình bị tổn thương. Có lẽ cuộc chiến giữa Tiểu Anh và Tuấn Anh sắp bắt đầu, T.Hương không hiểu sao như mình đã và đang bị cuống vào vòng xoáy đó.

……………………

1 tháng sau.

Tại phòng hợp hội đồng cùa TMLA

-Sao cậu nói cái gì!

“Rầm”Tuấn Anh nghe Trọng Khanh báo cáo xong, trong lòng tức muốn điên lên. Nhìn anh lúc này đáng sợ hơn ai hết, đôi long mày nhíu lại, đôi mắt trừng trừng nhìn vào từng thành viên trong buổi hợp lộ vẻ oán trách, ai cũng gục mặt xuống để tránh đi ánh mắt đó.

-Lúc đầu tôi đã rất là phân vân về việc có nên kí hay không đơn hàng này. Có 2 lí do, thứ nhất thời gian này đâu phải là mùa cưới tại sao họ lại đặt may, thứ hai không ai đặt may với số lượng nhiều đến như thế lại cùng 1 mẫu nữa chứ, vì mọi người đã tán đồng cho nên tôi không ngăn cản. Qua chuyện này tôi mong mọi người sau này tôn trọng tôi một chút, cho dù ngồi ở đâu cũng thế phải biết vị trí của mình. Đừng tham lập công mà bắt tất cả phài gánh vác. Chuyện này gồm những ai tham gia thì tự biết, tôi không tham gia nên tôi ko có trách nhiệm giải quyết vấn đề này.

-Này cậu vô trách nhiệm quá vậy? Công ty này do cậu lãnh đạo mà bây giờ cậu nói ngang như vậy là sao?-T.Khanh bất bình to tiếng với Tuấn Anh

-Thế cậu muốn tôi làm gì? Áo thì đã may xong, hàng đã giao nhưng lại sai xót, tớ trách ai đây?-Tuấn Anh nhìn Đ.Tuấn chân chân-Cậu nói đi chuyện này là sao?

-Mẫu mã là do bên thiết kế tở chỉ điều chỉnh nhân viên làm theo mẫu mà thôi, còn sai sót thì ai là người kiểm tra thì người đó chịu trách nhiệm.-Đ.Tuấn cố giải bài.

-Cũng thật phi lí, mẫu may và mẫu áo trong bản hợp đồng lại 1 trời một vực. Làm ăn như vậy, tớ nghĩ công ty này phá sản cũng là chuyện sớm muộn thôi.-Tuấn Anh nói như có vẻ trách ai đó.

-Cậu trách tớ thì nói đại đi, có cần phải lớn tiếng như vậy với mọi người không hả.-T.Khanh đối mặt với Tuấn Anh như thách thức.

-Cậu giỏi lắm mà, được rồi hợp đồng đây, đơn hàng đây, có giỏi thì


pacman, rainbows, and roller s