ải là xem thường, mà là hi vọng đưa tới chú ý.
Khâu Hạo Vũ lại khinh bỉ, nghèo như vậy cũng không quên tìm đàn ông, thật đáng buồn!
Quản lý á khẩu không trả lời được: “Không. . . . . . Không cần nhiều như vậy, rượu 1000, người mẫu nam 400. . . . . .”
Salsa khoát tay: “Ông không có hiểu ý của tôi, tôi không uống rượu, là như vậy, tôi chỉ muốn làm loạn một lần, chính là thoát khỏi ‘xử nữ’, ôi chao. . . . . . được rồi. . . . . . Chính là qua đêm, đúng vậy, qua đêm!” Nhanh chóng giải thích, cùng ôm nhau ngủ chung mà thôi, chỉ đơn giản như vậy.
Toàn thể im lặng, cực phẩm!
Quản lý hít khí lạnh, xử nữ? Tìm đến đàn ông phá thân? Nhìn lại một chút đống tiền lẻ trên bàn, chuyện lạ hàng năm đều có, năm nay đặc biệt nhiều, khổ sở nói: “Thật xin lỗi, tiểu thư, người mẫu nam của chúng tôi không phải ra sân khấu!” Mặc dù không chút thiệt thòi nhưng nguyên tắc ở chỗ này, thấp hơn 3000, dứt khoát không thể nhận, thấy mấy tên con trai không nhịn được, liền trừng mắt một cái.
Salsa không sao cả, vỗ vỗ ghế sa lon: “Vậy thì ở chỗ này là được!” Bộ dạng rất lão luyện.
Khóe miệng Quản lý giật giật, xử nữ? Ai tin a, vừa định từ chối. . . . . .
“Quản lý, tiền có thể cho ông!” Một tên con trai nhún vai, anh ta có thể không cần bất kỳ tiền chi tiêu nào.
“Đúng vậy a, tôi cũng có thể không cần!”
“Vậy được, thời gian không thể vượt qua 20′, tiểu thư, cô xem được không?”
Salsa gật đầu như bằm tỏi, ngủ không đủ cả đêm, coi là làm loạn sao? Vì kế hoạch hôm nay, đi một bước tính một bước rồi.
Quản lý lấy đi tất cả tiền, chỉ vào tên con trai trong đám người lễ phép nói: “Vậy cô muốn trai đẹp kia tiếp cô không?”
Salsa lại nhìn về phía những trai đẹp, không cách nào đưa ra quyết định: “Các người gọi là gì?”
“Tiểu Uy!”
“Jack!”
“Tiểu Vũ!”
“Tiểu Bát!”
Nghe như lạc vào trong sương mù, cô gái nghe xong hai mắt sáng lên, chỉ vào một tên con trai đứng lên nói: “Là anh ta !”
Khâu Hạo Vũ kinh ngạc trợn to hai mắt, xui xẻo như vậy?
“Tại sao?”
“Anh tên là Tiểu Bát, chị tôi gọi Tiểu Thất, Tiểu Thất Tiểu Bát không phân biệt, quản lý, tôi muốn anh ta!” Dáng dấp thật là đẹp mắt, so với anh Đông Phương Minh nhìn khá tốt, hôm nay thật là nhặt được bảo vật, sau khi chị biết, nhất định sẽ cảm thấy cô rất hiếu thuận.
Khâu Hạo Vũ hận không được tát cho mình một bạt tai, anh ta chỉ tùy tiện lấy tên hiệu. . . . . .
Quản lý vỗ vỗ bả vai Khâu Hạo Vũ vui vẻ nói: “Không ngờ tên nhóc cậu có ngày như vậy, ngày đầu tiên tới đã có thành tích tốt, hầu hạ Salsa tiểu thư cho tốt, các người đều cùng tôi đi ra ngoài đi, không có phân phó, cho dù kẻ nào cũng không cho phép vào !”
“Aiz!” Đoàn người không khỏi thở dài, chuyện tốt như vậy, làm sao lại để cho một người mới chiếm đi? Lại còn là một người đàn ông lớn tuổi. . . . . .
Không gian thu hẹp, lúc này Salsa đứng ngồi không yên, đôi tay đan vào nhau thật chặt, trong lòng cuồng loạn, tại sao khẩn trương như vậy, chính cô cũng không biết nguyên nhân, là hưng phấn? Đúng vậy, như vậy cũng sẽ không chia lìa với chị nữa, chị vĩnh viễn cũng không biết đến tột cùng cô muốn cái gì, luôn nói muốn tốt cho cô, theo ý cô, không tốt chút nào.
Chỉ muốn cùng mọi người vĩnh viễn sống chung không buồn, không lo, ngước mắt quay về phía người Nam, phát hiện anh ta vẫn mắt lạnh nhìn cô, phải không vui vẻ sao? Hừ! Dù sao cô cũng tốn tiền, nghĩ đến đây dứt khoát không hàm hồ đem áo cởi ra: “Tôi đã nói với anh, đều là người trưởng thành, không cần nhìn như vậy, cùng lắm thì còn dư lại 1.300 đồng sau này tôi trả cho anh!” cái này phải để dành bao lâu?
Chương 26: Đưa Ra Nghi Vấn
Khâu Hạo Vũ đưa tay sờ sờ cái ót, nhanh chóng dời mắt đi chỗ khác, phi lễ chớ nhìn, lần nữa đối với cô gái hành động lớn mật cảm thấy sợ hãi than? Như vậy nhiệm vụ. . . . . . Khó được Hàn Dục tự mình tìm anh ta một lần, vả lại đại ca vẫn không ủng hộ Lam Bang tồn tại, chút chuyện này cũng làm không xong, nuôi anh ta làm cái gì?
Đúng vậy a, có cái gì không nhìn được hay sao? Dù sao dáng dấp cô gái này xem như đầy đủ, giữ thân xử nam 28 năm nên vẫy tay từ biệt rồi, nhưng cũng không đến nỗi tìm người không đứng đắn như vậy? Thuở nhỏ mơ ước có thể cùng một cô gái tự nhiên hào phóng, trong sạch cặp tay cả đời, ít ra cũng phải giống như mẹ mình một người phụ nữ chuẩn mực. . . . . .
Salsa không biết người đàn ông đang đấu tranh tư tưởng, thuần thục, cởi hết trơn, nằm ngang ở bên trong ghế sa lon mềm mại rộng rãi, vỗ vỗ một bên chỗ ngồi: “Anh nhanh lên một chút a, chỉ có 20′!” Không phải là 1.300 đồng sao? Anh ta so đo như vậy? Nói sẽ trả anh ta thì sẽ trả mà.
Sau khi Khâu Hạo Vũ một hồi lên tiếng tự giễu, tại sao cho anh ta như đàn bà rồi ? Mắt phượng lạnh nhạt ngừng trên thân thể chọc giận của cô gái này, con ngươi chợt co rụt lại, từ sau khi cha qua đời, gần như từng giây từng phút cũng ngồi xổm ở trước máy vi tính, đừng nói thân thể phụ nữ, ngay cả phim sex cũng không có thời gian tiếp xúc, lần đầu tiên nhìn thấy thân thể phái nữ phơi bày, hơi thở khó tránh khỏi có chút không ổn.
Không gian mờ tối, ghế sa lon đen nhánh, thân thể mềm mại tinh khiết