hung tiền, mày đi mua.”“…”“Mày há miệng tao xem mày bị sao?”Phong đột ngột xoay người đứng đối diện khiến tôi giật thót. Cậu ta giơ ngón cái định đặt lên môi tôi như thể chuẩn bị cậy vỏ hến. Cái tay vừa lê la nghịch đất bẩn khủng khiếp, tôi lắc đầu nguầy nguậy, đáp:“Chun sắp phải đi học thêm tiếng Anh!”Phong rút tay về. Từ đó trở về nhà, chúng tôi đi trong im lặng.*Con Yến và con Mai Mít thích viên bi của Phong lắm, nghe chúng bảo Phong chơi thắng mấy đứa con trai lớp bên để giành được hai viên bi to đột biến này. Hai đứa cầm trên tay lắc qua lắc lại một hồi mới quay sang hỏi tôi. ĐÃ CÓ ANH TRONG NỖI NHỚ CỦA EM CHƯA? [1-6'> (6)“Thế của mày đâu?”Tôi xòe viên bi “dị dạng” của mình ra, mặt mày bí xị.“Nó đâu phải là bi?”“Không biết.”“Nó không có đẹp”.Đúng hơn là xấu xí với những đứa trẻ con chỉ thích những thứ màu mè sặc sỡ. Tôi chán nản thả nó vào túi. Ba đứa tôi đợi Phong cùng đi học.Rồi bốn đứa về chung với nhau.Ngày hôm sau cũng thế.“Phong không chơi với bọn thằng Phú nữa à?”Không chỉ Yến, cả tôi với Mai Mít cùng thấy lạ.“Chơi thì vẫn chơi, nhưng không đi đánh điện tử nữa.”“Sao vậy?” – Cả ba chúng tôi đồng thanh.“Hết tiền.”Tôi thấy con Mai huých tay Yến, hai đứa tủm tỉm cười với nhau. Có chuyện gì vậy nhỉ?“Cười gì thế?”Mai kéo tai tôi lại gần thì thầm.“Phong tiết kiệm tiền để mua quà sinh nhật cho Yến chứ còn làm gì nữa!”Tôi “À” lên một tiếng. Sao hai đứa chúng tinh ý vậy nhỉ, tôi đơn giản chỉ nghĩ cậu ấy hết tiền.“Gì thế?” – Phong đi đằng trước ngoái lại.“Chúng nó bảo cậu tiết…”Chưa nói được nửa câu, tôi đã bị Mai bịt miệng. Sau đó Mai đẩy Yến đi lên trên, sánh đôi cùng Phong, Yến nằng nặc không chịu, thế là tôi ngoi lên đi xen giữa. Nhỏ Mai lại kéo tôi xuống.Chương 4:Về đến nhà, ông nội đang xem tivi, tôi chạy nhào ôm ông, tiện tay vuốt vuốt mấy sợi râu bạc.Ông mê phim kiếm hiệp lắm, cứ đến 6h tối là chuyển VTV3 coi liền. Dạo gần đây họ chiếu phim Anh Hùng, trong phim có hai nhân vật nam chính là Lâm Phong và Lâm Vũ, không chỉ ông mà bọn con trai xóm đều thích mê mệt. Nhà có mỗi cái tivi, hàng xóm xung quanh cũng đều mở VTV3 nên tôi muốn hay không cũng phải ngồi xem. Tôi thích ngồi trong lòng ông để xem nhất.“Haha, cái anh Lâm Phong này giống cháu tôi quá chừng!”Hừm hừm, tôi nhăn nhó buông người khỏi ông, ngồi chống cằm một góc. Anh chàng trong phim đó quá khờ, ai bảo gì cũng làm hết, lại còn thật thà, chẳng thông minh, lanh lợi như Lâm Vũ. Cơ mà Lâm Phong tuy khờ khạo nhưng mỹ nhân nào cũng phải lòng anh ta, vì thế tôi càng không thích. Trong khi tất tần tật mọi người trong xóm chỉ thích Lâm Phong.“Có lẽ sau này cháu ông cũng lắm người theo đuổi như cái cậu Lâm Phong! Mấy người khờ khờ, ngây ngây ngô ngô đáng yêu lắm.” – ông cười đến chảy nước mắt.Tôi hậm hực chạy sang nhà bên cạnh. Chú Dương và Phong cũng đang coi phim.“Lâm Phong và Lâm Vũ chú thích ai hơn chú?”“Dĩ nhiên là Lâm Phong rồi, con trai chú tên Phong mà. Haha.”“Thế còn cậu thì sao? Cậu đâu có thích người nào khờ khạo phải không, Lâm Vũ vừa đẹp trai (hic hic, từ bé tôi đã biết tia trai đẹp rồi), vừa thông minh, giống cậu quá mà!”Tôi chỉ mong tìm được người thích Lâm Vũ giống mình.“Hứm, tao tên Phong Anh thì tao phải thích người nào tên giống tao chứ. Mày ngơ ngơ thì cũng phải thích người nào giống mày!”Nước mắt ứa ra hai bên khóe mi, tôi ôm chặt cái tivi, hễ có đoạn của Lâm Phong tôi lấy thân mình choán hết màn hình. Tôi không tức vì mọi người không cùng sở thích với mình, mà khóc vì ai cũng nói tôi ngốc nghếch.Nhưng đứa ngơ ngơ như tôi còn nhận thấy nhân vật Lâm Phong ngơ ngơ, thì cái ngơ ngơ mà mọi người dành cho tôi khá nghiêm trọng.Chưa hết, Lâm Phong trong phim thì không hậu đậu. Còn tôi làm vỡ bình hoa sứ của nhà Phong, sau đó về nhà tôi bị đập đầu vào cánh tủ và cuối cùng là làm vỡ bát ăn cơm. Từ đó, tôi phải thừa nhận rằng, mình vừa ngơ, vừa vụng về. ĐÃ CÓ ANH TRONG NỖI NHỚ CỦA EM CHƯA? [1-6'> (7)*Cô dạy hát nhạc của chúng tôi cũng thích Lâm Phong lắm. Nhìn gà hóa quốc thế nào mà cô gọi:“Mời bạn Lâm Phong lên bảng”.Lần này không phải Lâm Anh nhưng tôi cũng giật mình, mấy bữa nay ai cũng nói tôi giống Lâm Phong mà. Nhưng lớp tôi không có đứa nào tên Phong cả. Chỉ có Lâm Anh và Phong Anh đứng ngay cạnh nhau trong sổ điểm. Thế là cô gọi cả hai đứa lên hát bài:“Con chim vành khuyên.”Và chúng tôi hát:“Có con chim vành khuyên nhỏ. Dáng trong thật ngoan ngoãn quá. Gọi dạ bảo vâng, cũng giống như chúng mình. Ừ nhỉ?”Tôi hát xong quay sang nhìn Phong, cậu ấy và cả lớp nhìn tôi. Tôi chưa hiểu.Cô nói tôi hát lại. Và tôi cũng chỉ hát như thế. Nhưng sao bài hát ngắn thế nhỉ, còn mấy đoạn gặp bác chào mào, gặp cô sơn ca đâu rồi. Tối qua cả bốn đứa cùng học nhạc, nhưng bọn tôi cứ đòi Yến hát cho nghe chứ có đứa nào muốn hát đâu. Tôi quên mất lời bài hát rồi.“Em đứng góc lớp, học cho đến khi nào thuộc bài!”Lúc đó tôi nghĩ rằng vì mình phá hỏng hình tượng Lâm Phong của cô giáo, nên cô bắt đứng góc lớp. Đó là lần đầu tiên tôi bị phạt, bị bọn trong lớp dòm dòm, ngó ngó, xấu hổ vô cùng.Sau đó đến lượt Phong.Cậu ấy hát hệt như tôi vừa rồi, có điều ở đoạn hát