!!!”
Linh Hy tức giận gắt lên rồi vùng vằng đi qua 2 người đó, nhưng bàn tay Triệu Vũ vẫn nhanh hơn tốc độ của cô, túm chặt lấy cổ tay cô:
“Có chuyện gì???” Linh Hy nhướn mày khó hiểu nhìn Triệu Vũ, mặc dù trong lòng không hiểu sao tim lại đập loạn nhịp.
“Cô không bị sao đấychứ!!!!”
Triệu Vũ hỏi, trong lời nói thể hiện rõ sựlo lắng, nhưng đáp lại hắn nhỉ là cái nhìn khó hiểu của Linh Hy, và kèm theođó là ánh mắt “ Bỏ tôi ra!!!” Của cô.
“Anh nói linh tinh gì thế?”
“Ý tôi là, chú tôi…không tìm cô chứ!!!”
“BỎ RA!!!”
Vừa nhắc đến 2 từ “chú tôi”, Linh Hy bỗng nổi điên lên, côngay lập tức rút tay về, lạnh lùng nhìn Triệu Vũ rồi liếc qua cô gái bên cạnh hắn, quá tầm thường, có xinh nhưng tính cáchtrông thể kia có vẻ quá tầm thường, Linh Hy bỏ đi lạnh lùng không nói gì. Trong lòng cô không hiểu sao lại khó chịu đến vậy nữa!!
Bộ Bộ bị Linh Hy kéo đi thì có chút khó hiểu, nhưng thấy bà chị già của mình cáu giận như vậy, Bộ Bộ cũng không lên tiếnghỏi. Vừa đến cổng trường, Linh Hy đã bỏ mặc Bộ Bộ, đi về lớp học, thật là…vừa đi học đã bực mình rồi.
“Linh Hy, cậu bị làm sao vậy??”
Vừa thấy Linh Hy vào lớp, Quất Khang vui mừng xông đến hỏi thăm Linh Hy.
“Lại nữa, chỉ là ốm thôi, không sao!!! Sao sáng nay lắm người hỏi mình làm sao thế nhỉ!!!” Linh Hy miễn cưỡng trả lời rồi ngồi xuống, cô vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Linh Hy vừa vào lớp được 10 phút thì Triệu Vũ bước vào, theo sau vẫn là cô gái đó, cô ta đi cùng Triệu Vũ, nhưng lại cứ nhìn chằm chằm vào Linh Hy:
“Nhìn cái gì??” Linh Hy tức giận gằn giọng với cô ta, ánh mắt cô ta nhìn Hy Hy có chút không thiện cảm a.
“Cô đang ngồi chỗ của tôi!!!” Cô nàng đó có vẻ không hiền lành chút nào, hắng giọng có chút giễu cợt nói với Linh Hy.
“Chỗ này tôi ngồi, cô biến đi đâu thì biến, đừng làm tôi điên lên!!!” Linh Hy vốn trong người đã khó chịu, giờ lại đến lượtcô nàng này chọc ghẹo, mà suy ra tất cả là tại cô ta, giờ còn dám gây sự với cô.
“Tôi muốn ngồi cạnhTriệu vũ!!!” Cô nàng đó vẫn ngoan cố, nói.
“Thế thì cô bảo hắn ta cút mau ra chỗ khác!!!”
LinhHy lần này bị chọc tức thật sự, cô đập bàn giận dữ đứng dậy, khuôn mặt thanh tú diễm lệcủa cô cũng đã chuyển sắc, đỏ rực, ánh mắt lạnh lùng kia như muốn giết chết người con gái đứng trước mặt. Dĩ nhiên trước sự giận dữ của Linh Hy, ai trong lớp cũng thấy làm lo sợ, ngay cả cô ta cũng có chút e dè.
“Hoa Giang, đừng làm ồn nữa, cô mau tìm chỗ khác ngồi đi!!!” Triệu Vũ vốn không thích Hoang Giang gây khó dễ cho Linh Hy, giờ lại chọc tức cả cô khiến hắn bội phần khó xử.
“Triệu Vũ, anh mau bảo cô ta cút đi!!! Nếu không em sẽ bảo hiệu trưởng đuổi học cô ta!!!”
Hoa Giang thấy ngay cả Triệu Vũ cũng bênh Linh Hy, không bằng lòng õng ẹo nói, vừa nghe đến 2 từ “đuổi học”, Linh Hy cười ầm lên, “đuổi học” ai cơ chứ??? Cô sao??? Đuổi học cô hay cô đuổi việc hiệu trưởng???
“Đuổi cái thằng cha cô!!!” ( aizzz, ta không muốn viết câu này chút nào, nhưng thế ms nổi rõ được sự giận dữ đếnnỗi văng tục của Hy tỷ nhà ta, ghen mà:”>~ Cả nhà thông cảm!!!)
“Cô….ranh…ranh con….Cô…cô được lắm!!! Ba tôi làm phóBộ trưởng, chẳng lẽ ranh con như cô không đuổi việc được ư???” Hoa Giang giận dữ rút điện thoại ra, bấm bấm gì đó, Linh Hy vẫn đứng im xem màn kịch cô ta chuẩnbị đóng.
“Ba….con nhỏ…con nhỏ tên là Lnih Hy học cùng lớp con, nó dám chọc tức con, bamau bảo hiệu trưởngđuổi học nó đi!!!”
Hoa Giang ngay lập tức cúp máy, đắc ý nhìn Linh Hy, Triệu Vũ trước cơn giận dữcủa Linh Hy, càng lúng túng không thể nào giải thích gia thếcủa Linh Hy cho Hoa Giang nghe.
Linh Hy trước thái độtự đắc của Hoa Giang, lại càng chọc giận cô, trước giờ cô chỉ dựa vào ba để giải quyết mấy trò quậy của cô gây ra, chứ chưa bao giờ làm to chuyện thế này, nhưng dĩ nhiên, cô ta đã muốn Linh Hy cũng chiều.
Linh Hy vẫn lạnh lùng rút điện thoại ra, gọi điện trước mặt bao nhiêu người, ánh mắt cô trở nên sắc hơn bất kì con dao nào, đâm thẳng vào người HoaGiang làm cô ta có chút run rẩy thêm.
“Thư kí Khải, là tôi Chiêu Linh Hy, ngay lập tức bảo ba tôi đưa ra tài liệu tham ô của phó Bộ trưởng Hoa Viễn, làm cho ông ta mất việc càngnhanh càng tốt!!!”
Và cuối cùng, người tự đắc, lại là Linh Hy.
“Hừ, cô nghĩ cô là ai mà dám đuổi việc batôi cơ chứ!!!”
“HOA GIANG!!! Ba cô ấy chính là CHIÊU TÀI!!!”
Triệu Vũ lúc này không thể nào để mọi chuyện quá đà, bèn lập tức hét lên giải thích, nhưng đã quá muộn, điện thoại gọi thì cũng đãgọi rồi!!!
“Cái…cái gì???” Hoa Giang bất ngpf, miệng lắp bắp, đôi chân run rẩy kia dường như sắp đứngkhông vững rồi.
“Trước giờ chưa bao giờ tôi dựa vào ba làm những chuyện như này, nhưng lỗi làdo cô khiêu khích tôitrước!! Cô đã chọc giận bổn tiểu thư đây, làm tôi chẳng cóhứng nữa!!! Quất Khang, nếu thầy cô hỏi, bảo mình vẫn nghỉ ốm nhé!!!”
Linh Hy tức giận bỏ ra ngoài, ngay lập tức Triệu Vũ đuổi theo.
“Linh Hy, cô làm vậy thật quá đáng!!!”
“QUÁ ĐÁNG CÁI ĐẦU ANH!!!! Sao?? Thương cô ta à??? Yên tâm, tôi chỉ dọa cô ta thôi, chứ thật ra chưa gọi điện cho ai cả, giờ thì anh biến ngay cho tôi!!!”
“Hy Hy, chuyện năm đó, chẳng phải cô cũng nên bỏ