Pair of Vintage Old School Fru
Cuộc sống thản nhiên của Cố Ninh

Cuộc sống thản nhiên của Cố Ninh

Tác giả: Thanh Thanh Tử Khâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211575

Bình chọn: 7.5.00/10/1157 lượt.

u tư cho một bộ phim không phải chỉ bỏ tiền ra là được, bên trong có rất nhiều chi tiết, anh sợ em không hiểu rõ, lần này vẫn đứng trên danh nghĩa là cá nhân em đầu tư, chẳng qua anh chỉ tìm người đến giúp em mà thôi.”

Vốn dĩ Triệu Dân còn muốn nói thêm gì đó, nhưng chỉ há miệng thở dốc, cuối cùng vẫn không nói gì.

Người chung quanh đều hết sức ngoài ý muốn, mọi người đã từng nghe nói, Triệu tổng đối với đứa em trai cùng cha khác mẹ này hết sức sủng ái, nhưng mà không ngờ có thể đến mức độ này, thế nhưng nói năng mềm mỏng, bảo hộ đủ đường, thái độ như thế, chỉ sợ là đối với con cái mình cũng chưa chắc có, thực sự rất kỳ quái.

Cả bữa tiệc, Cố Ninh đều thấy không yên lòng, thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn di động. Sau khi bữa tiệc kết thúc, Cố Ninh trở về khách sạn, cô tiếp tục gọi điện thoại cho Hà Cảnh, mặc kệ thế nào, toàn bộ đều là giọng nữ máy móc nhắc nhở “Thuê bao không liên lạc được”. Cố Ninh có chút nóng nảy, lúc này cô mới hậu tri hậu giác kịp phản ứng, ngoại trừ số điện thoại di động để liên hệ, cô và Hà Cảnh không hề có phương pháp liên lạc nào khác, nếu có một ngày, di động của Hà Cảnh không gọi được, như vậy quan hệ của bọn họ cũng lập tức bị chặt đứt, trong một khoảng thời gian ngắn không thể liên lạc được với nhau.

Cô đối với thế giới của Hà Cảnh hoàn toàn không biết gì cả. Sáng sớm ngày mai về Bắc Kinh, cô đã đặt sẵn vé máy bay rồi, nhưng mà hiện tại, Cố Ninh nghĩ, có phải cô nên quay về thành phố Z hay không, nhưng tình huống bây giờ, cho dù Hà Cảnh có trở về thành phố Z đi chăng nữa, thì có thể có cách nào khác, cô phải đi đâu tìm Hà Cảnh bây giờ…

Không biết đến mấy giờ, Cố Ninh mới mơ mơ hồ hồ chìm vào giấc ngủ, di động đặt bên gối đột nhiên vang lên, tiếng chuông phá vỡ sự yên tĩnh, Cố Ninh đột nhiên mở to mắt tỉnh dậy, cô cầm điện thoại lên nhìn cho thật kỹ, trên màn hình là một dãy số xa lạ. Cố Ninh đột nhiên có một loại dự cảm, người ở đầu dây bên kia nhất định là Hà Cảnh, loại dự cảm này làm cho nhịp tim của cô không thể đè nén mà đập rất nhanh, trong bóng đêm yên tĩnh, phá lệ rõ ràng.

Cố Ninh lập tức nhấn phím nghe, cầm điện thoại kề sát bên tai, bốn phía là một mảnh tối đen, cô không mở đèn, khi mắt không nhìn thấy thì thính giác trở nên minh mẫn thêm, lúc tiếng nói đầu tiên ở đầu dây bên kia truyền đến, Cố Ninh lập tức có thể khẳng định người gọi cho cô chính là Hà Cảnh.

– “Ninh Ninh, cậu yên tâm, mình rất khỏe, cậu hãy nghe mình nói, chắc mình phải đi xa một khoảng thời gian, trong khoảng thời gian này… Mình không thể liên lạc với cậu, nhưng mà cậu yên tâm, rất nhanh thôi mình sẽ trở về, mình phải đi làm vài việc, cho nên chúng ta phải tạm thời xa nhau một khoảng thời gian.”

Cố Ninh giật mình, trong lòng từ từ trầm xuống, không biết vì sao, cô nghe ra được Hà Cảnh đã cố ý nói chuyện với cô bằng giọng điệu rất nhẹ nhàng, có loại cảm giác bi thương khó diễn tả bằng lời từ từ xuất hiện giữa hai người.

Cố Ninh nghe bản thân dùng giọng điệu run run, gấp gáp hỏi:

– “Xảy ra chuyện gì vậy?”

– “Không có chuyện gì cả, Ninh Ninh, mình cúp máy trước nhé, cậu đừng tìm mình, chờ mình giải quyết xong mọi chuyện rồi sẽ đến tìm cậu, nhớ phải chăm sóc tốt bản thân nhé!” Nói xong câu đó, Hà Cảnh dừng lại rất lâu, mới nói: “Ninh Ninh, cậu nhớ… nhất định phải tự chăm sóc cho bản thân thật tốt.”

Nói xong câu đó, cuộc điện thoại bị cắt ngang, Cố Ninh lập tức bấm gọi lại, nhưng không gọi được.

Cố Ninh ngồi trong bóng tối rất lâu rồi mới với tay mở đèn, ánh sáng xuất hiện đuổi đi bóng tối của căn phòng, vừa rồi từ cuộc điện thoại ngắn ngủi kia, cô mơ hồ nghe thấy được âm thanh của sóng biển, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Cố Ninh bắt buộc bản thân phải tỉnh táo lại, cô nhắm mắt lại suy nghĩ về chuyện xảy ra ở kiếp trước, nhưng kiếp trước căn bản cô không ở chung một chỗ với Hà Cảnh, làm sao mà nhớ ra được cái gì? Trong đầu cô càng thêm trống rỗng…Cố Ninh dựa vào giường, mãi cho khi bên ngoài sắc trời dần sáng lên, mới không nhanh không chậm bắt đầu thu dọn đồ đạc, lúc cô sang gõ cửa phòng Trần Triển, Trần Triển còn đang ngủ.

Ánh mắt của Trần Triển mơ mơ hồ hồ nhìn Cố Ninh đứng ở ngoài cửa trang bị đầy đủ, Trần Triển giật mình, có chút ngoài ý muốn nói:

– “Ninh Ninh, mới mấy giờ a, sao cậu đã thức dậy rồi?”

– “Mình có việc phải về nhà một chuyến, không thể đi cùng cậu bay đến Bắc Kinh, mình sang báo cho cậu biết một tiếng.”

– “Hả? Xảy ra chuyện gì? Sao đột nhiên lại thay đổi ý định vậy?” Hiện tại Trần Triển đã tỉnh ngủ.

Cố Ninh cất giọng nhàn nhạt nói:

– “Không có chuyện gì, mình chỉ muốn về nhà một chuyến thôi, dù sao Tết Nguyên đán cũng sắp đến rồi, vậy mình đi trước nhé, vẫn chưa tới lúc ra sân bay đâu, cậu có thể tiếp tục ngủ thêm một chút.”

Trần Triển ngáp một cái:

– “Được rồi, vậy mình ngủ thêm một lát đây, thuận buồm xuôi gió nhé.”

Cố Ninh bắt taxi đến sân bay, chuyến bay đến thành phố Z là vào buổi tối, nhưng Cố Ninh lại mua vé máy bay đến thành phố C, dù sao Hà Cảnh chủ yếu cũng ở thành phố C, cô nhất định phải tìm hiểu cho kỹ, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Xuống máy bay, ra