Cục cưng bé nhỏ của tổng giám đốc hai mặt

Cục cưng bé nhỏ của tổng giám đốc hai mặt

Tác giả: Băng Đô Đô

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211661

Bình chọn: 7.00/10/1166 lượt.

ng hoảng loạn.

“Nhìn xem, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp sưng đỏ, vài chỗ bị chảy máu rồi, đau không?” Vương Phong đau lòng hỏi..Cô chủ vừa ngọt ngào vừa đáng yêu, luôn đối tốt với bọn họ, có cái gì ăn ngon đều mang ra cùng nhau chia xẻ, anh cũng rất quý mến cô chủ..

“Không đau, chú Vương, mau lái xe đi, cục cưng rất đói bụng nha.” Long Tịch Bảo làm nũng, lắc lắc cánh tay Vương Phong, hy vọng anh đừng lớn tiếng nữa: “Được, được, về nhà, cô chủ chắc đói bụng lắm.” Vương Phong tăng tốc độ sợ đứa bé đáng yêu này đói bụng…

Về nhà, Long Tịch Bảo cúi đầu đi nhanh về phòng mình, nhưng…

“Đứng lại, emi chạy cái gì, không phát hiện anh cùng Hiên ở trong này sao?”

Long Tịch Bác nghi hoặc nhìn đứa bé đang cúi đầu kia, tại sao hôm nay bé không chạy đến trong lòng bọn họ?

“Anh Bác, Anh Hiên, em hơi mệt, ha ha, em về phòng trước nha.” Long Tịch Bảo thật cẩn thận.

“Cục cưng lại đây.” Long Tịch Hiên ôn nhu mở miệng

“Em.. Em lên lầu thay quần áo trước, nóng quá.” Người nào đó còn cố giãy dụa.

Long Tịch Bác nhíu nhíu mày, trực tiếp đứng dậy bắt lấy bé…..

Mang cục thịt nhỏ ngồi trên sô pha, Long Tịch Bác lập tức phát hiện cô bé hôm nay lạ lạ, váy nhuốm bẩn, đầu gối cùng cánh tay nhỏ bé xây xước, sau đó..: “ Long Tịch Bảo, ngẩng đầu lên!”

Thanh âm trầm thấp từ trong miệng anh thốt ra, anh không muốn dọa cô nhóc kia, nhưng anh không khống chế được.: “Anh Hiên…” Long Tịch Bảo tay chân muốn hướng đến bên người Long Tịch Hiên, ô..ô. Anh Bác thật đáng sợ nga… Long Tịch Bác đem bé ôm vào trong ngực, không cho bé chạy, tiểu gia hỏa này rất tinh ranh, biết Long Tịch Hiên rất cưng chiều bé, mỗi lần anh tức giận bé liền trốn trong lòng Long Tịch Hiên.

Nâng khuôn mặt bé lên,

Khuôn mặt nhỏ nhắn sưng đỏ, làm cho Long Tịch Bác và Long Tịch Hiên đồng thời tản mát ra sát khí, trăm miệng một lời hỏi: “Tại sao thế này?”

Long Tịch Bảo ngây ra một lúc, trừng mắt nhìn, cắn cắn cái miệng nhỏ nhắn, ủy khuất nói: “Người ta không cẩn thận ngã..”

Long Tịch Bác nhíu nhíu mày kiếm, ôn nhu nói: “Nga thì ra là thế!” Long Tịch Bảo cười ngọt ngào gật đầu..

Kết quả….

Gào thét Nước miếng bắn khắp người bé: “em cho là anh ngu ngốc sao? em cư nhiên dám nói dối!” Long Tịch Bác tức giận hét lên, đem bé lật ngược lên đùi mình, không khách khí bép lên mông bé…. Ba… Ba

“A, Anh Bác.. Ô ô… Đau, Anh Hiên, Anh Hiên cứu em.” Long Tịch Bảo khóc òa lên, Long Tịch Hiên vội vàng ngăn lại, đem đứa bé đang khóc thảm thương ôm vào trong lòng: “Bác, đừng như vậy.”

“Hừ.”

“Cục cưng ngoan, nói cho anh Hiên biết, chuyện này là sao?”

Long Tịch Bảo che che mông nhỏ, nhận cái trừng mắt của Long Tịch Bác, bắt đầu meo meo meo meo nói: “ Bạn học ta nói xấu cha mẹ… em mắng nó, nó chửi lại em, rồi em và nó đánh nhau, thực xin lỗi! Anh Bác, ngươi đừng giận nữa, cục cưng biết sai rồi.”

Long Tịch Hiên sờ tóc cô nhóc, một câu cũng không nói.

Long Tịch Bác tắc gắt gao nhìn chằm chằm khuôn mặt bé…

Nửa ngày sau..: “là đứa nào?”

Long Tịch Bảo ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn Long Tịch Bác,: “Không nói cho Anh Bác, cục cưng muốn tự mình báo thù.” Giờ phút này vẻ mặt cô bé rất kiên trì, khác hẳn với thường ngày luôn nhu nhược…

Long Tịch Bác sửng sốt một chút: “Vì sao?”

“Bởi vì cục cưng phải bảo vệ các anh và cha mẹ, các anh là người rất quan trọng đối với Tịch Bảo.” Long Tịch Bảo chân thành nói.

Long Tịch Bác ôm lấy cục thịt nhỏ, trong lòng cảm động không thôi, miệng vẫn cứng rắn: “Vì cái gì? Em cũng không phải là em chúng ta.” Long Tịch Bảo cứng ngắc một chút, thấp giọng nói: “Em không phải người thân các anh, các anh đối với em tốt như vậy, các anh là người tốt, cục cưng thích các anh, cho nên muốn bảo hộ các anh.”

Long Tịch Bác ôm chặt cục thịt nhỏ.. Sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, nhẹ giọng hỏi

“Còn đau không?”

Long Tịch Bảo lắc lắc đầu…“Mông hơi đau……”

Long Tịch Bác ngây ra một lúc, nhéo nhéo cái mũi nhỏ của cô bé: “Còn dám nói dối nữa không?”

Long Tịch Bảo cau cái mũi nhỏ: “Không dám nữa.” Long Tịch Hiên cười cười: “Cục cưng, đến đây, Anh Hiên mang em đi tắm rửa thay quần áo, sau đó ăn cơm chiều.” Long Tịch Bảo ôm cái mông đau hướng đến Long Tịch Hiên, để anh ôm bé đi tắm rửa…..

Thấy họ đã đi xa, Long Tịch Bác lấy di động bấm dãy số: “Là ta, Long Tịch Bác, nghe đây, ta muốn hiệu trưởng hiện tại cắt chức, để Chu Toàn lên thay, đổi toàn bộ thầy cô giáo thành người của ta, tùy thời tùy chỗ bảo hộ cô chủ, không cho phép bất cứ ai khi dễ cô.”

“Nhưng mà… cậu chủ, tổ chức không có người thích hợp làm thầy cô giáo…”

“Không có thì đi tìm, tìm không thấy thì cậu cũng từ chức đi, đúng rồi, chọc thủng mắt, đánh gãy tay thầy giáo chủ nhiệm của Tịch nhi, cứ thế mà làm, ta cúp mát đây.”

Phượng Kiệt nhìn chằm chằm di động… Cậu chủ thật sự là càng ngày càng giống Long Phi Tịch ….

Thật sự là sạch sẽ lưu loát…. Có đủ quyết đoán… đủ tàn nhẫn…..

CHƯƠNG 7: GAN HEO

Tắm rửa xong, bôi thuốc tốt nhất, Long Tịch Bảo giờ phút này ngồi ngoan ngoãn trên đùi Long Tịch Hiên chờ Long Phi Tịch và Phượng Vũ Mặc xuống lầu ăn bữa tối.

Lúc Long Phi Tịch ôm Phượng Vũ Mặc ngồi vào trên bàn cơm


Insane