chết toi!”
Một tiếng súng vang lên. Đôi mắt giáo sư Trương từ từ khép lại, thân thể mềm nhũn ra rồi ngã xuống mặt đất.
074 nghiến chặt răng, căm hận nhìn Cổ tiên sinh rồi nhìn sang phía giáo sư Trương.
“Tạm biệt ngài, giáo sư!”
Anh ôm một chiếc bình cứu hoả khác rồi nhắm mắt lại, chạy đến chỗ bức tường thuỷ tinh đã rạn nứt bằng tất cả sức lực hiện có.
Anh cảm nhận được những mảnh thuỷ tinh sắc nhọn đang cứa sâu và găm vào da thịt, nỗi đau đớn đó làm cho sự điên cuồng bùng lên, rất nhanh sau đó, anh rơi xuống phía dưới…
(3)
“Hự!”. Tay Tiểu Thất đập vào chiếc bàn trà ở bên cạnh, một cơn đau dữ dội nhói lên ở lưng, cảm giác đau đớn len lỏi vào tận vào tâm can, có lẽ vết thương đã bị toạc ra. Anh kêu khẽ một tiếng, đầu mày nhíu chặt lại.
Anh cố gắng chống người ngồi dậy, lau mồ hôi đang lấm tấm trên trán rồi xoa xoa mặt, hít một hơi thật sâu.
Anh đã hạ sốt.
Anh biết mình vừa vượt qua một cửa ải gian nan nữa.
Anh đã đánh cược với số phận, liều mình tránh mưa tên bão đạn để thoát khỏi “viện dưỡng lão” đã giam cầm anh hơn hai mươi năm nay. Cuối cùng anh đã thoát khỏi nơi đó. Lúc nhảy từ tầng mười mấy xuống, anh cứ nghĩ rằng mình chết chắc rồi. Thế nhưng không ngờ xung quanh tòa nhà lại trồng một loại cây lá to, may mắn làm sao, anh lại rơi đúng tán lá um tùm. Chính nhờ lá cây cản bớt tốc độ rơi nên anh mới giữ được tính mạng. Có lẽ đó là “ý trời” mà giáo sư Trương hay nói tới.
Sau này, anh không còn phải làm chuột bạch thí nghiệm, không cần phải nằm dài chờ chết nữa rồi!
Hóa ra mặt đất thực sự có màu nâu như trong sách mô tả, bầu trời xanh biếc, không khí trong lành, sảng khoái đến như vậy, và ngoài giáo sư Trương, Cổ tiên sinh cùng những người mặc áo blouse trắng mà anh nhìn thấy hàng ngày ra, xung quanh vẫn còn nhiều người khác. Giáo sư dặn anh phải đi đến chỗ vắng người để lẩn trốn, nhưng anh thực sự không biết nơi nào mới ít người. Sau khi rời khỏi phòng thí nghiệm, anh chẳng rõ mình phải đi về đâu. Tại sao khi nhìn thấy bộ dạng của anh, mọi người lại kinh hãi, sợ sệt và hét lớn đến thế? Anh chẳng hiểu nổi nữa, đành cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. Tiểu Thất không nhớ mình đã chạy bao xa, chỉ biết anh đã chạy đến khi mặt trời dần chuyển từ hướng đông nam sang hướng chính nam, rồi lại chuyển từ hướng chính nam sang hướng tây nam. Mãi cho tới lúc không thể chạy được nữa, sực lực cạn kiệt, anh mới vào một con ngõ bẩn thỉu chất đầy rác thải, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc. Nơi này không có người, cuối cùng anh đã được an toàn và có thể chợp mắt trong giây lát.
Ánh trăng ngoài cửa sổ đang rọi vào trong nhà.
Anh lặng nhìn người con gái đang say ngủ trên ghế sô pha. Không giống những người ở khu thực nghiệm, từ cô ấy phát ra một nguồn nhựa sống dồi dào, đó mới là một con người thực sự.
Anh chỉ nhớ tối qua, thay quần áo xong, anh đang bước ra khỏi phòng tắm thì bỗng thấy hoa mày chóng mặt, rồi ngã đè lên cô. Thân hình cô thật bé nhỏ, gày guộc.
Sở lên trán, anh thấy một vật quái lạ gì đó nhũn nhũn đang dán trên đó, liền bóc xuống. Hóa ra là miếng dán hạ sốt. Anh nhìn cô lần nữa, trong tim bỗng dâng lên một cảm xúc rất kì lạ. Cô đã cứu anh từ cõi chết, cũng là người đầu tiên đối xử tốt với anh. Ngoại trừ giáo sư Trương, trên thế gian này, chưa có ai từng chăm sóc, quan tâm tới anh như vậy.
Trong bụng phát ra tiếng “ọc ọc”, anh biết mình phải bổ sung thực phẩm và năng lượng ngay lập tức.
Tiểu Thất đứng dậy một cách thận trọng để tránh vết thương của mình bị toạc ra, sau đó đi về phía nhà bếp tìm thức ăn. Anh vô cùng thất vọng khi nhận ra, ngoài những đồ ăn đầy dầu mỡ mà cô gái thích tạo tạp âm kia để lại, trong bếp hoàn toàn không có loại thực phẩm mà anh cần.
Lúc bước ra ngoài, ánh mắt anh vô tình nhìn lướt qua một túi đồ lớn đặt trên bàn. Hình như túi đồ này được cô gái kia mang từ bên ngoài về. Anh bước lại gần rồi mở túi ra, bên trong đựng toàn những t
hứ màu sắc tươi tắn được trang trí rất đẹp, còn có một chiếc hộp sắt hình tròn màu xanh da trời nữa, trên đó viết dòng chữ tiếng Anh “Butter cookies “. Lật hộp sắt lên, Tiểu Thất đọc kĩ thành phần dinh dưỡng trên đó: “Nhiệt lượng: 546 kcal, Protein: 6.5 g, Axit béo: 31.6 g, Sắt: 1.9 mg, Canxi: 45 mg, Carbonhydrate: 58.9 g, Vitamin E: 6.04 mg…”.
Anh khẽ nhướng mày, tuy rằng hàm lượng dinh dưỡng của loại thực phẩm này không phải là lí tưởng nhất, nhưng với tình trạng đói cồn cào của anh bây giờ thì nó có thể được xem là rất ổn. Anh mở hộp sắt, nhìn thấy bên trong, các chồng bánh có những hình dạng khác nhau được xếp một cách gọn gàng, như thể chúng là những tác phẩm nghệ thuật tí hon vậy.
Do dự trong giây lát rồi Tiểu Thất lấy một cái bỏ vào miệng, mùi vị thơm ngon của nó khiến anh không khỏi ngạc nhiên. Nhai hết chiếc bánh rồi đóng hộp lại, anh nhấc một gói thực phẩm được trang trí rất đẹp khác lên, mở ra rồi nếm thử. Lần này, thứ anh ăn rất giòn, dáng mỏng, có vị cay, khi nhìn thấy vỏ đề dòng chữ “Expanded food “, anh đặt ngay xuống rồi chuyển sang gói khác. Tất cả đều bị anh bóc ra, nhưng anh chỉ ăn mỗi gói vài miếng. Anh vừa tiêu hoá thức ăn vừa l