Teya Salat
Công Ty

Công Ty

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325785

Bình chọn: 9.5.00/10/578 lượt.

ứa hẹn hấp dẫn khác: Tăng lương, cơ hội đào tạo ở nước ngoài… Tôi vừa nhận bằng tốt nghiệp Kinh tế hai tháng trước. Một vài cơ quan từ chối nhận tôi, dù bằng tốt nghiệp của tôi loại giỏi. Đơn giản vì tôi không có hộ khẩu thành phố. Đọc báo thấy công ty quảng cáo Red Sun tuyển dụng, tôi nộp đơn, chẳng mấy hy vọng. Sau lần làm bài thi kiểm tra năng lực, rồi buổi trực tiếp phỏng vấn hôm nay, tôi đã vượt qua hàng chục ứng viên, chính thức được chọn lựa. Một nhân viên phòng sales có thể tìm thấy ở bất kỳ nơi đâu. Nhưng trở thành nhân viên công ty Red Sun danh tiếng hoàn toàn không là chuyện đơn giản.

Tôi vẫn tựa lưng vào cánh cửa gỗ, mỉm cười. Tôi đang ở tầng 12 toà cao ốc văn phòng, ngay trung tâm thành phố. Cuộc sống của tôi đang chuyển sang một giai đoạn mới. Tôi hy vọng sau sự kiện này, từ đây, mọi thứ tiến triển tốt đẹp dần lên. Những ước mơ lớn lao. Những dự định cần phải chinh phục. Tại sao không chứ? Thành phố này hệt như một đại dương rộng mở, nơi người ta có thể quăng mình vào. Tôi biết rõ mình là ai. Tôi hiểu năng lực cần được sử dụng như thế nào. Đầy rẫy những kẻ kém cỏi, thế mà giờ đây họ đã thành đạt. Tôi sẽ không để cho mình chìm lỉm trong đại dương này. Tôi đâu chỉ sống cho mình tôi. Suốt bốn năm tôi vào thành phố, ba má ở quê bán hơn phân nửa chỗ ruộng đất ít ỏi, chu cấp cho tôi hoàn tất chương trình đại học. Bằng mọi giá, tôi sẽ ở lại thành phố này, sẽ trụ vững, vươn lên không thua kém ai. Tôi muốn ba má tự hào về cô con gái lớn. Rồi còn thằng em trai tôi cũng học sắp hết phổ thông. Chính tôi sẽ thay ba má lo lắng tiếp cho nó. Bao nhiêu việc đang chờ tôi trước mặt. Những viễn ảnh mệt nhọc, nhưng cũng đầy hy vọng và lạc quan…

Đột nhiên, tôi có cảm giác hụt lưng. Suýt nữa tôi ngã bật về phía sau. Hơi lạnh trong phòng phả ra, cùng mùi nước hoa thoang thoảng. Mở cánh cửa là một trong những người vừa phỏng vấn tôi. Một phụ nữ cao lớn, thân hình rắn chắc, khoảng 37 tuổi. Bộ vest văn phòng chị ta mặc ôm sát, làm nổi lên những đường cong cơ thể được nhấn mạnh hơi khác thường. Móng tay và đôi môi chị ta bôi màu đỏ sẫm, đóng đinh vào mắt người đối diện. Nhận ra tôi chính là úng viên trúng tuyển, một lần nữa, chị ta nhìn lướt từ đầu đến gót chân tôi, như lượng giá vật phẩm đặc biệt. Hơi bối rối, tôi cúi đầu chào. Chị ấy tiến đến gần, gật nhẹ, chủ động chìa tay ra trước:

-Tôi là Bảo. Trưởng phòng Sales. Cô sẽ làm việc trực tiếp với tôi! – Một giọng nói lạnh giá, hơi khàn. Không hẳn uy nghiêm, nhưng đựơm vẻ đáng sợ mơ hồ.

-Em sẽ cố gắng. Nhưng chắc chắn sẽ gặp những chuyện không như ý. Vì em còn rất thiếu kinh nghiệm. Chị sẽ sẵn lòng giúp đỡ và chỉ dạy em chứ? – Nhẹ nhàng và khiêm tốn có lẽ là thái độ tốt nhất mà tôi nên thể hiện lúc này.

Bàn tay chị trưởng phòng vẫn giữ lấy tay tôi. Không, tôi không run rẩy. Tôi cũng không đổ mồ hôi. Chỉ là một cảm giác khó chịu thoáng qua mà thôi. Bất giác, đôi môi đỏ thẫm uốn nhẹ, biến thành một nụ cười khó hiểu:

-Này, hãy chăm sóc cho đôi tay mình. Cô có biết giá trị của một đôi tay mềm mại được chăm sóc kỹ lưỡng không?

Quá ngạc nhiên, tôi nín thinh, im sững, nhìn chăm chú gương mặt trưởng phòng. Chị ta chợt buông tay tôi xuống, khe khẽ nói tiếp:

-Tôi rất ghét những vẻ mặt ngây độn. Và tôi cũng chẳng hứng thú gì những người ăn mặc xấu xí. Cô biết đây, là nhân viên sales, chúng ta sẽ phải gặp gỡ rất nhiều khách hàng. Một cái đầu hiểu biết không đủ đâu. Trong nghề của chúng ta, sự thông minh phải có một vỏ bọc ngang giá.

Bất giác tôi nhìn vội bộ vest văn phòng với những đường cắt biến thân hình trưởng phòng thành một pho tượng được nhấn nhá thái quá. Bắt gặp tia mắt ấy, trong tích tắc chưa đầy nửa giây, vẻ mặt kiêu ngạo của chị Bảo đượm vẻ giận dữ. Nhưng cũng nhanh hệt như thế, chị ta lấy lại nụ cười lạnh lùng:

-Tôi chỉ muốn nhắc nhở để cô sớm bắt nhịp vào công việc ở Red Sun. Cô thông minh đấy, ban nãy phỏng vấn, tôi biết. Nhưng còn trẻ, cô đừng ảo tưởng. Công ty này đáng để mơ ước vào làm việc. Nhưng tôi nói trước, nó hoàn toàn không như cô hình dung khi nhìn từ bên ngoài đâu!

-Em sẽ thích ứng được với nơi này! – Tôi nói rắn rỏi. Vẻ mặt coi thường của trưởng phòng bỗng khơi dậy trong tôi tia lửa giận dữ – Chị yên tâm, em tin mình sẽ không làm hỏng việc!

Khi trưởng phòng bước khuất sau dãy hành lang, bỗng dưng tôi như muốn gập người xuống. Cảm giác chua chát. Tôi đang mặc trên người bộ cánh xoàng xĩnh. Nó là bộ khá nhất trong xấp quần áo sinh viên của tôi. Đã hơn một năm rồi, tôi chẳng may sắm gì cả. Và tôi còn đói khát nữa. Sáng nay, tôi chẳng có gì lót dạ. Mọi khi tôi có thể nhịn đói lâu. Nhưng cuộc phỏng vấn căng thẳng vừa xong đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng. Tôi xoa nhẹ mí mắt khô rát, đi về phía thang máy, bấm nút chờ. Cửa thang máy vừa mở, tôi bước vào. Bỗng, lại có một luồng gió thốc, cuốn mạnh vào bên trong khoang sắt. Cô nhóc ăn mặc sặc sỡ kỳ khôi hồi nãy đã cùng đi lên đây với tôi. Cô ta tên Lim. Cô nhóc úp mặt vào lòng tay, khóc nức nở. Tôi chạm nhẹ vai cô, hỏi khẽ:

-Sao vậy?

-Em đã bị loại rồi, chị ơi! – Lim ngước lên gương mặt ướt nhoèn nướ