i qua quýt lấy lệ một hai lần, cớ gì không miễn cưỡng cho xong, cũng coi như giữ thể diện cho anh em.” Chu Diễn Chiếu nhìn bộ dạng bất cam của La Sĩ Hào, lại dặn dò thêm một câu: “Lát nữa cậu đừng theo tôi ra sân bay, buổi tối ăn cơm cũng nói ít thôi!”
Chu Diễn Chiếu đích thân đến sân bay đón Mạch Đinh Lạc, hai người đã hơn nửa năm không gặp nhau, gặp lại vẫn rất thân thiết nồng nhiệt. Chu Diễn Chiếu từ đằng xa đã dang hai cánh tay, Mạch Định Lạc cũng cười cười mở rộng vòng tay. Hai người ôm nhau, vỗ vỗ lên vai đối phương, Mạch Định Lạc đưa mắt đánh giá một lượt, đoạn nói: “Gầy đi, nhưng khí sắc tốt lắm, sao rồi hả?”
“Tốt lắm.” Chu Diễn Chiếu nói: “Tối nay thiết tiệc tẩy trần cho anh, chúng ta ăn cá tươi, sau đó lên biệt thự trên núi.”
Ăn cá tức là ăn cá sông, đưa thuyền ra giữa dòng, bắt cá tại chỗ thì không kịp, nhưng đều là cá mua của ngư dân lúc sáng sớm, nuôi trong lồng sắt để dưới sông. Nước sông xanh biếc, ánh đèn hai bên bờ lấp lánh như sao, nước thu trong vắt, mạn thuyền đón gió lồng lộng, tạo nên một nét đặc sắc rất riêng. Họ bao trọn cả một con thuyền, mở tiệc trên tầng cao nhất, chiếc bàn tròn cỡ siêu lớn ngồi chật người. Trước tiên, cả bọn uống một tuần rượu, rồi đợi cá tươi mang lên, mọi người thoải mái khoa tay múa chân nói chuyện, không khí dần trở nên ồn ã náo nhiệt.
Chu Diễn Chiếu uống rượu rất tốt, còn Mạch Định Lạc mấy năm nay lại chú trọng dưỡng sinh, ít uống rượu mạnh, nên uống mấy chén rồi đổi sang rượu vang. Bấy giờ, Chu Diễn Chiếu mới hỏi: “Chị dâu vẫn khỏe chứ? Tiểu Hỷ nữa, lần này sao anh không đưa bọn họ tới chơi luôn?”
“Đừng nhắc nữa, bỏ rồi.”
Chu Diễn Chiếu giật thót mình, còn nhớ khi xưa Mạch Định Lạc rất thương yêu người vợ ấy, anh ta đang tính nghĩ mấy câu an ủi, thì Mạch Định Lạc đã nói: “Đừng nhắc chuyện này nữa, nghĩ đến là nhức cả đầu, bỏ nhau cũng sắp được hai tháng rồi, thằng bé suốt ngày khóc quấy, bằng không tôi cũng dẫn theo cho cậu xem, sắp biết nói rồi đấy.”
Chu Diễn Chiếu an ủi: “Trẻ con mà, qua một thời gian nữa là ổn thôi. Đằng nào sang năm em cũng có việc cần đi Bắc Kinh, đến lúc ấy sẽ tặng cho thằng cháu một món quà thật lớn!”
Nhưng Mạch Định Lạc vẫn tỏ ra phiền não, thở dài một tiếng, đưa mắt nhìn nước sông xanh biêng biếc đang cuộn chảy dưới ánh đèn nơi mũi thuyền, ngây ngẩn xuất thần, Chu Diễn Chiếu vỗ vỗ lên vai anh ta, chân thành nói: “Lão đại, đừng buồn nữa. Người xưa đã bảo rồi, chân trời góc biển đâu chẳng có hoa thơm cỏ lạ, anh tốt với cô ta như vậy mà cô ta vẫn không biết ơn, đấy là do cô ta vô phúc. Tối nay chúng ta lên biệt thự trên núi, em ấy à, sớm đã bảo chúng nó sắp xếp cho anh mấy con bé rồi, đứa nào cũng mơn mởn xinh tươi!”
“Tối nay tôi có việc nghiêm túc muốn nói với cậu.” Mạch Định Lạc mân mê ly rượu trên tay: “Lần này tôi đến gấp như vậy, là vì không thể nói qua điện thoại được. Ngày mai tôi phải về rồi, thằng con ở nhà, bảo mẫu cũng không trông được, tôi mà đi nó lại càng quấy phá hơn.”
Chu Diễn Chiếu biết anh ta rất quý con trai, vừa ly hôn lại bỏ đứa con chưa đầy năm đến đây gặp mình, có thể thấy thực sự có chuyện quan trọng, liền nói: “Được, lát nữa chúng ta về khách sạn sớm vậy.”
Hai vị đàn anh đều quyết ý không uống nữa, đám người bên dưới tuy vẫn chè chén vui vẻ, song cũng kết thúc bữa ăn trước chín giờ tối. Thuyền cập vào bờ, Chu Diễn Chiếu đích thân đưa Mạch Định Lạc đến khách sạn. Khi đến khách sạn, Mạch Định Lạc nói: “Đi, lên sân thượng hút thuốc.”
Sân thượng khách sạn không phải nơi người bình thường có thể lên được, Chu Diễn Chiếu đã đặt cho Mạch Định Lạc một phòng suite Tổng thống có hai ban công rộng rãi hướng ra bờ sông ngắm cảnh, nghe Mạch Định Lạc nói vậy, biết là anh ta cẩn trọng, bèn đi tìm người lấy chìa khóa riêng, mở cửa lối đi an toàn thông lên tầng thượng.
Hai người bước tới trước lan can sân thượng, cả Tiểu Quang cũng tránh sang một mé khác, cách một quãng xa. Chu Diễn Chiếu rút bật lửa ra, châm thuốc cho Mạch Định Lạc, hai người từ trên cao cúi nhìn thành thị phồn hoa, nhất thời không nói năng gì.
Một hồi lâu sau, Mạch Định Lạc mới cất tiếng: “Cậu Mười này, tôi khuuyên cậu không biết bao nhiêu lần rồi, có một số thứ, thực sự không thể dính vào đâu.”
Chu Diễn Chiếu biết không giấu nổi anh ta, bèn cười cười bảo: “Chẳng còn cách nào, em cũng là nợ ân tình của người ta thôi. Làm nốt năm nay rồi không làm nữa. thật đấy, anh Cả, anh cũng biết mà, khi xưa bố em xảy ra chuyện, mọi sự rối ren trăm đầu vạn mối, em không thể xử lý hết, thật không còn cách nào khác, đành phải nợ ân tình của một đám người, mấy năm nay em vẫn trả dần dần, nhưng có một số ân tình vẫn chưa trả được lợi tức cho người ta…”
Mạch Định Lạc thở dài một tiếng, búng đầu mẩu thuốc trên tay ra xa, đầu mẩu thuốc tựa như sao băng, từ tầng lầu thứ ba mươi vạch lên một đường cong, rồi nhanh chóng rơi xuống biến mất giữa bầu trời đêm. Một lúc sau, anh ta mới cất tiếng: “Tôi đến để báo cho cậu biết một chuyện, có tin này rất quan trọng, phải thông qua một kênh đặc biệt mới lấy được, cậu Mười, có người để ý đến cậu rồi đấy.”
CHươNG 8
Tiểu