Insane
Công chúa thay đổi

Công chúa thay đổi

Tác giả: Bố Đinh Lưu Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328723

Bình chọn: 9.00/10/872 lượt.

Cừu Sơ Chiếu không có khả năng không phát hiện.

“…Là nữ nhi sơ sót.” Quân Mẫn Tâm bừng tỉnh, nàng buồn bã rũ mắt, giọng điệu cũng mang theo vài phần ủ rũ.

Quân Nhàn bưng một ly trà ô mai, khí định thần nhàn nhấp một ngụm, liếc nhìn hai người đang cau chặt mày, nụ cười thoáng hiện nói: “Không vội không vội, vẫn còn nhiều biện pháp.”

Quân Mẫn Tâm thật muốn hộc máu, lửa cháy đến trước mắt, thế nào tiểu thúc vẫn là bộ dáng bất cần đời như vậy? Tức thì ưu tư hỏi:

“Tiểu thúc có biện pháp?”

Quân Nhàn đặt ly trà xuống, đứng dậy đi qua đi lại mấy vòng, mới chậm rãi nói: “Vào mùa thu mùa đông, người Hồ có nhu cầu cấp bách về lương thực để sống qua mùa, nhất định sẽ vượt biên gây rối cướp lương thực. Chúng ta có thể viện cớ này mang bốn vạn quân tới biên quan, vừa có thể kháng địch lại vừa có thể tránh thoát tin đồn lần này. Tĩnh quốc và Khương quốc gắn bó khăng khít, Hoàng đế hẳn sẽ đồng ý. Chẳng qua nhân số tân binh cần báo ít một chút, lúc nửa đêm bí mật lên đường từ cửa Bắc, nếu không quá mức rêu rao sẽ sinh nghi.”

Tĩnh Vương nghe vậy không khỏi giương mi cười, tinh thần vô cùng phấn chấn: “Ám độ trần thương, đây là kế sách một hòn đá ném hai con chim!”

Quân Mẫn Tâm ngạc nhiên: “Tiểu thúc, sao người không nói sớm!”

Quân Nhàn rất vô tội buông lỏng tay: “Các người không hỏi ta sớm.”

Nghe vậy, trong lòng Quân Mẫn Tâm hung hăng phun một búng máu…

Tĩnh Vương nói: “Việc này không nên chậm trễ. Quân Nhàn, đệ tạm làm tiên phong, lập tức tổ chức quân đội lên đường!”

Quân Nhàn chậm chạp nói: “Ca, đừng nóng vội. Vừa nãy trước khi ra cửa đệ đã phân phó tiểu đồ nhi đi làm, lúc này Trần Tịch nhất định đã mang theo bốn vạn tân binh ở thao trường chờ huynh hạ lệnh!”

Tĩnh Vương ngẩn ra sau đó cười nói: “Thế nào, chẳng lẽ lần này do Trần Tịch lãnh binh? Hắn còn trẻ chưa từng ra chiến trường, chung quy vẫn là không yên lòng.”

“Nam nhân mà, phải luôn luôn tôi luyện mới có thể thành thục! An tâm an tâm, đồ đệ đệ dạy dỗ hẳn sẽ không quá kém.”

Quân Nhàn hì hì cười một tiếng, từ ống tay áo lấy ra một dây vải hoa văn màu đen cột mái tóc dài màu xám bạc xinh đẹp thành đuôi ngựa thật cao, gương mặt tuấn nhã nhất thời trở nên anh khí bừng bừng.

“Về phần đệ…” Đôi mắt hồ ly đen như mực khẽ híp lại, hắn cười nói: “Còn có chuyện quan trọng hơn cần làm!”

Chương 14: Lạc Trường An.

Mấy ngày sau, vào một ngày tuyết rơi nhiều, cuối cùng nhóm người Cừu Sơ Chiếu và Lạc Trường An cũng tới trạm dịch trong Vương đô.

Hôm đó, Vương cung giăng đèn kết hoa, nhạc êm ca múa uyển chuyển vô cùng sôi động. Tĩnh Vương đặc biệt thiết yến ở đại điện, vì sứ thần Khương triều đón gió tẩy trần.

Toàn thân Tĩnh Vương quan phục màu tím mây bay cuồn cuộn, đầu đội vương miện vàng, chân đi giày mây, trâm cài dương chi bạch ngọc càng thêm nổi bật dung nhan đẹp như ngọc thô chưa mài dũa, đôi mắt màu tím sâu không thấy đáy.

“Bữa tiệc sắp bắt đầu, Mẫn Nhi.” Ông khẽ nghiêng mặt qua một bên, một nửa gương mặt trong bóng tối, ngược chiều ánh sáng cho nên nhìn không rõ, chỉ có đôi mắt màu tím rõ rệt khác thường.

Quân Mẫn Tâm một bên cũng toàn thân cung trang đoan trang xinh đẹp, tóc đen búi thành hai búi tóc, trước trán điểm một bông hoa mai, ăn mặc theo đại lễ long trọng. Nàng lẳng lặng đưa mắt nhìn hình bóng mình trong gương đồng, lông mày khẽ nhíu lại, vẻ mặt cực kỳ phức tạp, chần chừ hồi lâu mới miễn cưỡng nói:

“Nữ nhi cảm thấy thân thể không thoải mái, không muốn đi.” Nơi đó có người nàng không muốn nhìn thấy nhất, người nàng hận nhất.

Tĩnh Vương gật đầu một cái không hỏi nhiều, sau khi dặn dò nàng nghỉ ngơi liền sải bước ra cửa đi về phía Mai viên.

Gió lạnh thổi vào phòng, tiếng đàn hát nơi xa thấp thoáng truyền đến. Quân Mẫn Tâm nhìn mình trong gương: Trang sức màu đỏ xinh đẹp tuyệt trần, đôi mắt ánh ra ánh sáng màu đen dịu dàng, trong đau thương xen lẫn hoang mang.

Nàng nhắm mắt lại, lông mi thon dài cong cong che kín mọi thứ trước mắt.

Biết không, trên thế giới này chuyện đáng sợ nhất không phải trải qua khổ sở, mà là vĩnh viễn không biết loại khổ sở này bao giờ mới có thể kết thúc.

Nàng chợt cảm thấy rất thất bại, vô cùng chán ghét bản thân không dám đối diện với thực tế, chỉ biết luôn trốn tránh bóng ma Lạc Trường An hèn yếu khóc một mình.

Trốn tránh như vậy, bao giờ mới thấy điểm cuối.

Bữa tiệc bên kia chắc hẳn đã đến cao trào, Quân Mẫn Tâm cảm thấy không thú vị liền lấy tỳ bà từ trong phòng ra nửa dựa trên giường tấu lên một khúc hoàn toàn bất đồng với giọng ca mềm nhẹ nơi xa – ‘Thiên Quân Phá’

Như hai quân giằng co, đi từ thấp đến cao, từ chậm chạp chuyển thành gấp gáp. Bốn dây như một, trống loạn điên cuồng, mười ngón tay tung bay, âm thanh cuồng loạn leng keng rạn nứt, thoáng chốc khí thế hào hùng tràn tới. Ngón tay ngọc nhấn một cái, kết thúc một khúc, chỉ còn dư âm run rẩy.

Quân Mẫn Tâm lắc đầu: Khí thế học được bảy tám phần, nhưng không có cảnh giới.

Trong lúc vô tình ngẩng đầu chợt thấy một thiếu niên áo đen đứng ở cửa, dáng vẻ mười lăm mười sáu tuổi, mắt phượng môi mỏng, tóc dài như mực, bóng tối chia dung nhan hắn thành hai n