Disneyland 1972 Love the old s
Công chúa thay đổi

Công chúa thay đổi

Tác giả: Bố Đinh Lưu Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328765

Bình chọn: 8.00/10/876 lượt.

g” một tiếng. Trần Tịch buông tay, mũi tên bắn ra trúng ngay hồng tâm. Bốn phía đồng loạt reo hò.

Lại một mũi tên nữa trúng tâm!

Quân Mẫn Tâm nhìn mà ngây người. Âm thanh mũi tên xuyên thấu hồng tâm khiến nàng khẽ run rẩy. Chẳng biết tại sao, nàng chợt nhớ tới kiếp trước Lạc Trường An bắn một mũi tên vào trái tim nàng, thanh âm làm người ta tan nát cõi lòng. Mỗi khi nhớ lại quá khứ, nàng đều tự an ủi mình đó chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng đến bây giờ cuối cùng nàng cũng hiểu, đó không phải là mơ!

Quân Mẫn Tâm xác thực đã chết rồi, đã chết trong hồi ức.

Rõ ràng ngồi ở nơi thoáng mát, nhưng nàng lại cảm thấy ánh mặt trời đặc biệt chói mắt, nóng đến nỗi nàng bắt đầu mê man. Ý thức căng ra, tiếng reo hò ủng hộ bốn phía cũng trở nên huyên náo khác thường. Nàng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ánh mắt tan rã, gần như hôn mê.

Lúc này, tên trong ống Trần Tịch đã hết, 20 mũi tên toàn bộ trúng tâm. Hắn đổi phiên tới nghỉ ngơi, vừa ngẩng đầu thì thấy một bóng dáng nhỏ bé quen thuộc ngồi một mình trên tảng đá cạnh cây đa, không nhúc nhích giống như không có sức sống.

Hắn dừng một chút, chuẩn bị đi tới phía nàng.

Không ngờ Quân Mẫn Tâm tự mình đứng lên, bước chân hơi lảo đảo, sau đó yếu ớt cười với hắn: “A Tịch, ta mang trà tới cho huynh.”

Bốn phía có mấy thiếu niên thính tai nghe được, lập tức trở nên ồn ào trêu chọc: “Ơ, đây là muội muội xinh đẹp nhà ai vậy Trần Tịch?”

“Tiểu cung nữ năm nay mới tới sao, cũng thật biết chăm sóc!”

“Cái tên tiểu tử Trần Tịch này thật có phúc, mới đến có mấy tháng đã có muội muội nhìn trúng rồi!”

Trần Tịch đã cao hơn một chút so với lần đầu gặp gỡ, tóc dài rồi, thân thể cũng không còn thon gầy, da thịt trắng nõn bị phơi thành màu lúa mạch khỏe mạnh, mồ hôi hột trong suốt.

Quân Mẫn Tâm cười đưa bình trà lạnh qua, lại dẫn đến một trận huýt sáo trêu trọc xung quanh. Trần Tịch cúi đầu nhận trà, gương mặt không phụ sự mong đợi của mọi người hiện lên mấy phần ửng đỏ.

“Tạ Công chúa.”

Hắn nhỏ giọng nói, một mình đối mặt với Quân Mẫn Tâm vẫn mất tự nhiên như cũ. Thấy sắc mặt Quân Mẫn Tâm có chút tái nhợt, hắn rất muốn hỏi nàng có phải trúng gió hay không. Nhưng lời nói đến khóe miệng cuối cùng lại không thể phát ra.

Có lẽ là làm đầy tớ mãi quen rồi, nhất thời không sửa được, Trần Tịch phân biệt tôn ti chủ tớ vô cùng rõ ràng. Mấy tháng trước hắn thấy công chúa một lần sẽ quỳ một lần.

Quân Mẫn Tâm cười cười, nàng thật vất vả mới sửa lại tật xấu quỳ xuống của Trần Tịch. Mặc dù bây giờ giọng nói vẫn hết sức cung kính, nhưng đã không còn lạnh nhạt như trước nữa.

Bốn phía im lặng một lúc lâu, những thiếu niên ồn nào huyên náo từng người một nghẹn họng trân trối nhìn Quân Mẫn Tâm, lắp bắp phun ra mấy chữ:

“Công… Công… Công chúa?!”

Sau một hồi trầm mặc quỷ dị, mười mấy thiếu niên chợt đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh hô: “Ra mắt Công chúa Điện hạ!”

Âm thanh như chuông lớn, giống như tuyên truyền giác ngộ. Quân Mẫn Tâm thở dài, bất đắc dĩ cười khổ.

Mặt trời nghiêng về phía đỉnh núi, Quân Mẫn Tâm đã sớm ở trên xe ngựa chờ. Sau khi thu binh, Quân Nhàn đổi một thân áo trắng nhẹ nhàng đúng hẹn tới, mái tóc màu bạc dùng dây buộc ở sau gáy khiến ông thêm mấy phần tuấn tú.

Trần Tịch cũng đổi một thân áo dài màu trắng chạy tới, tóc xoăn đen nhánh cột lại, trước trán vẫn có một sợi tóc đen rũ xuống như trước, anh khí bừng bừng.

Lên xe ngựa, hắn hướng Quân Nhàn ôm quyền, cung kính nói: “Đồ nhi tới chậm, để sư phụ và Công chúa chờ lâu.”

Quân Nhàn không để ý phất tay một cái, vén rèm lên nói ra ngoài: “Lên đường đi! Phải quay lại vào giờ tuất trước khi cửa cung đóng lại, không thể để Vương huynh phát hiện.”

Quân Mẫn Tâm nhìn ông cụ non Trần Tịch một chút, lại nhìn tiểu thúc một thân ngiêng ngả lay động quạt giấy một chút, không khỏi mím môi cười một tiếng.

Cảm giác một niềm hạnh phúc tự nhiên nảy sinh: Đều trở về, tất cả những người thân của nàng đều đã trở về!

-Hết chương 6-

[1'>Thủy tạ: Nhà nổi trên nước.

[2'>Trượng: Một trượng bằng mười thước

[3'>Một khắc: 15 phút

Chương 7: Tỳ Bà Như Máu.

Mặc dù Vương thành hôm nay không bằng một nửa kinh thành năm đó của Ly quốc, nhưng dưới sự cai trị của Tĩnh Vương vẫn phồn hoa như lúc ban đầu. Thị dân nâng tay áo thành mây, người đông như kiến. Trong thành dùng xe ngựa bất tiện, vì vậy ba người xuống xe đi dạo.

Du ngoạn xunh quanh một hồi, Quân Mẫn Tâm chợt nghe phía xa tựa như có tiếng tỳ bà quen thuộc lúc có lúc không, nàng ngẩn ra bất giác dừng chân lắng nghe. Không ngờ trên đường người đi đông đúc xô đẩy nhau, chỉ trong chốc lát Quân Mẫn Tâm bị lạc mất mấy người Quân Nhàn.

Trời chiều thu hẹp chỉ còn lại một chút ánh chiều tà, kết thúc một ngày hè nóng nực. Trên đường người qua lại thưa dần, các cửa hàng đều thu dọn chuẩn bị đóng cửa. Quân Mẫn Tâm bị lạc một mình đứng trước cửa một tiệm tạp hóa, lẳng lặng nhìn người đi đường lui tới.

Nàng thầm than trong lòng: Trời sắp tối rồi, mình mặc cẩm y hoa lệ như vậy không nên để bọn môi giới bán người trói đi bán mới tốt!

Đang suy nghĩ thì nghe sau lưng có một âm thanh khàn khàn già nua truyền đến: “Tiểu