hạ thấp tâm tình, cắn môi thầm oán hận: “Dù cả ta và Trần Tịch cùng nhau ở cạnh nàng, ta cũng không ngại.”
Quân Mẫn Tâm bị đả kích, lúc lâu mới phục hồi tinh thần, lắc đầu cười khổ: “Nếu quả thật như vậy, Cơ Linh, đây không phải tình yêu. Ngươi mới hai mươi tư, phong hoa tuyệt đại, vì sao luôn u mê không chịu tỉnh ngộ? Trên đời cô nương tốt còn nhiều như vậy, vì sao phải khổ sở cố chấp với người không có khả năng nhất?”
Dừng một lúc, nàng chỉ ngực mình nói: “A Linh, chỗ này của ta không chứa nổi người thứ hai.”
Trong phút chốc đó, sắc mặt Cơ Linh hết xanh rồi trắng, dáng vẻ hết sức khó chịu. Nam nhân cao ngạo kia dẫu tự hạ thấp tư thái xuống tận bụi bặm cũng không níu được một chút lưu luyến của nàng. Một khắc kia hắn thật muốn bóp chết nàng, mang nàng chết chung!
Thế nhưng, hắn không làm vậy.
“Ta biết rồi.” Hắn cười gằn, ánh mắt âm trầm, lặp lại lần nữa: “Ta biết rồi.”
Ngày hôm sau, Cơ Linh chủ động xin đi đánh giặc tại đại mạc Tây Bắc, dứt khoát ra đi.
Còn năm ngày nữa là đại điển Quân Mẫn Tâm lên ngôi và thành thân, chuyện vui ngàn năm một thuở, trong cung bận tối mày tối mặt. Thế nhưng khiến Quân Mẫn Tâm khó chịu chính là giờ dậu mỗi ngày sẽ có đại cung nữ trông nom chuyện trăng hoa đúng giờ tới dạy nàng chuyện phòng the.
“Điện hạ vẫn là xử nữ sao?”
Quân Mẫn Tâm đỏ mặt, nhìn đại cung nữ vẻ mặt nghiêm chỉnh hồi lâu mới bất đắc dĩ gật đầu một cái.
Đại cung nữ không đổi sắc mặt, soàn soạt mở một bức xuân cung đồ, chỉ vào đôi nam nữ đang trần truồng dây dưa lấy nhau, nói: “Nếu Điện hạ là lần đầu tiên, vậy dùng tư thế này mới không dễ bị thương. Khúc dạo đầu trước khi sinh hoạt vợ chồng phải làm cho tốt, đợi sau khi ra âm lưu…”
“Dừng! Dừng một lát!”
Bức tranh thẳng thắn chân thật như vậy, ngôn ngữ phổ biến dễ hiểu như thế… Cuối cùng Quân Mẫn Tâm không chịu được nữa, vừa xấu hổ vừa lúng túng, gương mặt thanh tú đỏ lên vội vàng cắt đứt lời nói của đại cung nữ, quay đầu muốn đi.
Đại cung nữ đúng lúc bắt được tay áo Quân Mẫn Tâm, nghi hoặc nói: “Vẫn chưa đến giờ mà, sao Điện hạ lại đi? Nếu nô tỳ nói không đủ dễ hiểu, ở đây vẫn còn tượng đá.”
Dứt lời, đại cung nữ mặt không biến sắc giơ lên một đôi tượng đá nam nữ trong tư thế hoan ái, đưa tới trước mặt Quân Mẫn Tâm. Quân Mẫn Tâm nhìn chằm chằm vật thể chen vào bên dưới cô gái hồi lâu, không biết vì sao mê muội một trận, hất đại cung nữ tông cửa xông ra.
Ngoài phòng gió lạnh thổi tới, dần dần xua tan khí nóng trên mặt. Quân Mẫn Tâm đi vài bước đột nhiên trong phòng đối diện cũng có một người cúi đầu tông cửa xông ra, sau lưng có một quan nội thị giơ thứ gì đó đuổi tới, hét lên từ đằng sau: “An Vương gia, tiểu nhân còn chưa nói xong! Còn nhiều tư thế…”
Quân Mẫn Tâm sửng sốt, người nọ không phải Trần Tịch thì là ai?
“Không cần!” Trần Tịch trầm giọng nói, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Quân Mẫn Tâm đứng trước mặt mình. Không biết nghĩ tới điều gì, gương mặt tuấn tú của Trần Tịch ửng hồng.
Quân Mẫn Tâm chậm rãi chuyển tầm mắt qua vật trong tay nội thị, nàng đứng hình… Quả nhiên! Lại là tượng đá trắng trợn kia!
Quân Mẫn Tâm và Trần Tịch lúng túng chống lại ánh mắt của nhau, trong giây lát cùng đỏ mặt, máu nóng không tự chủ xông lên đầu. Quân Mẫn Tâm nhìn chằm chằm tượng đá một lúc, lại nhìn dáng vẻ lúng túng của Trần Tịch, không nói gì nhìn thẳng mắt hắn hồi lâu, cuối cùng không nhịn được cười ha ha đến gãy cả lưng.
Chương sau có thịt =))
– Hết chương 62 –
Chương 63: Thành Thân (2)
Quân Mẫn Tâm nương theo bản năng sờ soạng bên hông Trần Tịch, mười ngón lần mò, cởi thắt lưng của hắn. Trong lúc hôn nồng nhiệt Trần Tịch cảm nhận được nhiệt tình của nàng, hắn phối hợp với nàng cởi quần áo của mình. Hai người vội vàng mà trúc trắc vuốt ve lẫn nhau, không đến một lát đã thẳng thắn thành khẩn đối đãi, dưới ánh nến nhu hoà hai thân thể trẻ trung một mạnh mẽ một mềm mại có vẻ hết sức động lòng người.
Hai người ngừng hôn môi nhìn nhau, khi tách ra trên đôi môi sưng đỏ kéo ra một tia chỉ bạc.
Cơ thể Trần Tịch mạnh mẽ hữu lực, cơ bắp cân xứng thon dài mà không rối loạn, xương cốt (thực ra chỗ này là cốt nhục) cả người đúng là hoàn mỹ. L*Q#đ Quân Mẫn Tâm đỏ mặt, Trần Tịch rũ mắt nhìn chòng chọc đôi môi hồng nhuận của nàng, nương theo trọng lượng thân thể thuận thế ép ngã Quân Mẫn Tâm xuống giường, cực nóng bên dưới hiển nhiên đặt giữa hai chân nàng.
Quân Mẫn Tâm hừ mọt tiếng. Trần Tịch vội dừng lại: “Làm sao vậy?”
Nàng cau mày sờ soạn dưới chăn: “Hình như dưới lưng có cái gì…” Dứt lời nàng lôi ra một gộp nhỏ gỗ đàn hương.
“Đây là cái gì?” Quân Mẫn Tâm mở hộp chỉ thấy bên trong có thuốc cao màu trắng ngà, ngửi có hương thơm kì dị.
Quân Mẫn Tâm đang tự hỏi thuốc cai này có tác dụng gì thì thấy Trần Tịch lấy thuốc từ trong tay nàng qua, đưa lên chóp mũi ngửi, sau đó trong ánh mắt mơ màng của Quân Mẫn Tâm, hắn duỗi ngón tay lấy một đống (mình k biết để chữ đống là chữ gì, mn ghĩ ra từ gì thì góp ý giúp mình :D) lớn, bôi đều dưới hạ thân.
Giây sau Quân Mẫn Tâm trừng to mắt, coi như hiểu rõ tác dụng của thuốc cao này, không khỏi xấu hổ đỏ mặt: “A Tịch học