pacman, rainbows, and roller s
Công chúa thay đổi

Công chúa thay đổi

Tác giả: Bố Đinh Lưu Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329801

Bình chọn: 9.5.00/10/980 lượt.

ốc lát, cẩn thận quan sát người dẫn đầu, phát hiện quả nhiên đã đổi tướng lĩnh.

Mọi lần người vẫn đi thị sát trường nô lệ là Ba Khắc – thân tín của Mục Lặc nhưng hôm nay đã đổi người. Người dẫn đầu là một nam nhân toàn thân võ phục đỏ thẫm, đứng trong một đám nam nhân Hồ tộc thô kệch lộ ra mấy phần gầy yếu, người này chính là Cơ Linh!

Quân Mẫn Tâm lặng lẽ thở phào. Vì để phòng bất trắc, đêm qua nàng tìm Cơ Linh bảo hắn nghĩ cách làm thế nào để hôm nay Ba Khắc không thể tới trường đầy tớ thị sát. Không ngờ hắn làm được thật!! Đoàn người thị sát đổi thành Cơ Linh, vậy thì có thể trì hoãn thời gian cho Trần Tịch, lừa dối vượt qua kiểm tra!

Quân Mẫn Tâm cắn cắn môi, kéo quần đi ra khỏi tẩm cung, chậm rãi bước xuống thềm đá. Cơ Linh thấy nàng liền cùng đám người phía sau khom lưng hành lễ, nói bằng Hồ ngữ: “Mạt tướng thỉnh an Vương Hậu Tô Cát.”

Quân Mẫn Tâm cười nhạt, ra vẻ hồ đồ nói: “Chắc hẳn vị này là võ sĩ Trung Nguyên được Đại Vương coi trọng, đang định đi đâu vậy?”

“Hồi Vương Hậu, hôm nay thân thể Tướng quân Ba Khắc không khoẻ nên mạt tướng thay ngài ấy đi thị sát trường đầy tớ.” Cơ Linh rất phối hợp, diễn trò thuộc hạng nhất.

“Giúp ta hỏi thăm sức khoẻ của Tướng quân.” Sau đó, Quân Mẫn Tâm khoanh tay, làm như thương cảm, ngưng mắt thở dài sâu kín nói: “Bổn cung thân ở thâm cung, không có năng lực giúp Đại Vương phân ưu nên cảm thấy vô cùng xấu hổ. Không bằng ngươi đưa ta đi thị sát, coi như ta vì Đại Vương ra chút sức mọn, như thế nào??”

“Vương Hậu suy nghĩ cho Đại Vương như vậy quả là phúc của Tô Cát ta!” Cơ Linh làm như rất xúc động, thụ sủng nhược kinh nói: “Trong đám đầy tớ có nhiều tên là tội nhân chạy trốn, thỉnh Vương Hậu theo sát thuộc hạ, tránh để bị thương.”

Quân Mẫn Tâm lại thở dài, gật đầu một cái sau đó chậm rãi đi theo Cơ Linh tới trường đầy tớ.

Trên đường đi, Cơ Linh nháy mắt với Quân Mẫn Tâm. Sắc mặt Quân Mẫn Tâm không đổi, nhỏ giọng nói: “Tuỳ cơ ứng biến.”

Trường đầy tớ giống như một cái chuồng heo lớn, chật chội bẩn thỉu. Trong từng dãy lều cỏ ngổn ngang đơn sơ bị gió lùa chật ních quần áo cũ rách tơi tả, đầu tóc những tên đầy tớ rối bời, khắp nơi trên đất trống chất đầy những bó củi, hòn đá nhưng bọn đầy tớ lại quần áo mỏng manh, ngay cả than sưởi ấm cũng không có. Một cơn gió lạnh mùa đông thổi qua thổi bụi đất bay lên, Quân Mẫn Tâm mặc quần dài lông thỏ, đầu đội mũ lông chồn hình quả dưa, trang phục đầy đủ nhưng vẫn cảm thấy cái lạnh thấu xương… Thật khó tưởng tượng được, thì ra Trần Tịch phải trải qua một cuộc sống trong hoàn cảnh gian khổ ác liệt như thế này, sống không bằng cả heo chó trông coi một đám nô lệ.

Sống mũi Quân Mẫn Tâm đau xót, chưa bao giờ cảm thấy đau lòng như lúc này.

Binh lính lục tục mang đầy tớ chết rét ném ra bên ngoài ốc đảo, mặc cát vàng chôn, dã thú gặm cắn. Cơ Linh xoay một vòng tại chỗ, cố ý trì hoãn một khắc rồi mới cao giọng hét:

“Quản sự đâu? Bổn quan tới kiểm tra theo lệ, trình danh sách lên đây!”

Vừa dứt lời thì bỗng thấy một người đi ra từ giữa những dãy lều, người này trình lên một quyển sổ dầy, nói bằng giọng nói trầm thấp quen thuộc: “Đây là danh sách, mời đại nhân xem qua!”

Quân Mẫn Tâm ngây người, Cơ Linh cũng ngây người!

Người này mặc áo choàng màu trắng, có mái tóc màu đen và đôi mắt màu xanh, sắc mặt hắn mệt mỏi, trong mắt vằn vện tia máu… Đây chính là Trần Tịch bằng xương bằng thịt!!! Quân Mẫn tâm nơm nớp lo sợ vì hắn, chỉ sợ hắn gặp phải chuyện gì bất trắc nhưng thật không ngờ thì ra hắn đã trở lại từ sớm!

Cũng không biết chuyện kia có thành công không… Đang suy nghĩ thì nghe Trần Tịch nói tiếp: “Trên trường vốn có bốn ngàn ba trăm tám mươi ba đầy tớ, mười một người chết do dựng Vạn Tượng Lâu, mấy ngày gần đây trời đông giá lạnh nên có bảy mươi sáu người chết vì đói và lạnh, còn bốn ngàn hai trăm chín mươi sáu người. Mời đại nhân xem qua!”

Lúc này Cơ Linh mới phục hồi tinh thần lại, nhận lấy sổ sách lật lật vài cái, ngước mắt nói: “Để ta xem kĩ một chút, có chuyện sẽ gọi ngươi!”

Trần Tịch ôm quyền nói “vâng”. Cơ Linh liếc Quân Mẫn Tâm một cái, thấy trong mắt nàng không che giấu được mừng rỡ nhưng bộ dáng lại hết sức kiềm chế liền vừa lật vừa cười nói: “Trần đại nhân, hôm nay Vương Hậu Tô Cát đến đây để hiểu rõ hơn về tình hình trên trường nô lệ, giúp Đại Vương phân ưu. Ngươi mau đưa Vương Hậu đến một nơi an toàn ấm áp rồi hồi báo rõ ràng đầu đuôi gốc ngọn tình hình mấy ngày gần đây đi!”

Nghe vậy, Trần Tịch nâng đôi mắt vằn vện tia máu lên nhìn Quân Mẫn Tâm một cái sau đó liền rũ mắt, cung kính nói: “Hạ quan tuân lệnh! Mời Vương Hậu đi theo hạ quan.”

Hiểu Cơ Linh đang tìm cơ hội để mình và Trần Tịch có thể ở cùng một chỗ liền gật đầu cảm kích với hắn một cái, sau đó đi theo Trần Tịch vào một lều ở phía trước cách đó không xa. Hiện tại, Quân Mẫn Tâm đã đặt toàn bộ sự chú ý của mình lên người Trần Tịch, sao có thể thấy ánh mắt sáng quắc của Cơ Linh ở phía sau nữa.

Vào lều, Trần Tịch loay hoay tìm đá lửa trong chốc lát rồi đốt than lửa, lúc này Quân Mẫn Tâm mới cảm thấy hơi ấm áp. Thấy bốn bề vắng lặng, Quân Mẫn Tâm vội vã h