nh vệ Đoạn Thập Tam với công phu bậc nhất.
Đoạn Thập Tam sử dụng kiếm, còn Tướng quân độc nhãn dùng hai cây búa sắc bén nặng đến trăm cân, khi múa rìu kéo theo những tiếng gió vun vút, khiến người ta kinh hồn bạt vía! Hai người trên quảng trường đánh mấy chục hiệp, bỗng nghe một tiếng giòn vang, kiếm của Đoạn Thập Tam bị nam nhân độc nhãn chém thành hai khúc!
“Không ổn!” Trần Tịch khẽ biến sắc.
Quả nhiên, Đoạn Thập Tam không có vũ khí liền rơi vào tình thế bị động, bị buộc lùi về phía sau liên tục, cuối cùng, nam nhân độc nhãn bổ một đao vào ngực Thập Tam, trong phút chốc máu đổ đầm đìa, Thập Tam rên lên một tiếng ngã xuống đất!
Quân Mẫn Tâm bỗng đứng lên, đôi mắt kinh sợ mạnh mẽ nhìn về phía Mục Lặc, quát um lên: “Không phải Mục Lặc Vương đã đáp ứng ta, quyết đấu không dồn người vào chỗ chết sao?!”
Mục Lặc liếc thiếu nữ bên cạnh đang nổi giận như một con dã thú nhỏ xinh đẹp, nâng ly rượu lên từ từ uống, thờ ơ nói: “Trên chiến trường sao có thể không có tử vong? Công chúa không nên ngạc nhiên, có bản lĩnh thì giết dũng sĩ của chúng ta để báo thù đi!”
Tỷ thí xuất hiện máu tươi khiến cả quốc gia kiêu dũng thiện chiến hoàn toàn sôi trào, trên quảng trường là một mảnh hô hào và tiếng hoan hô đinh tai nhức óc! Kim Na hả hê liếc Quân Mẫn Tâm một cái, sau đó dân chúng dùng Hồ ngữ hướng nam nhân độc nhãn hô: “Dũng sĩ Ba Khắc là người giỏi giang!”
Quân Mẫn Tâm nắm chặt hai tay thành quyền, đôi mắt đen nhánh đỏ ngầu, tức giận nghiêng đầu nói với một ảnh vệ phía sau: “Các ngươi mau đưa Thập Tam tới chỗ Lý y sư, cứu sống Thập Tam bằng mọi cách!”
Trận thứ hai, so tài bắn cung.
Bên kia do Công chúa Kim Na tự mình ra trận, còn Quân Mẫn Tâm bên này bởi vì thua một trận cho nên trận này quyết không thể thất bại nữa. Vì an toàn, nàng để Trần Tịch tinh thông tài bắn cung lên trước nghênh chiến.
Trên quảng trường dựng lên hai tấm bia, Công chúa Kim Na cười một tiếng sáng sủa với Trần Tịch, không che giấu nhiệt huyết và coi trọng trong đáy mắt chút nào, cười nói: “A Dã Na, ta bắn trước!”
Dứt lời, nàng ta buông tay bắn tên, ngay giữa hồng tâm. Trần Tịch đứng im bất động, kéo căng dây cung thành hình trăng rằm, một mũi tên bắn tới cũng ngay giữa hồng tâm, mũi tên khẽ run.
Những lần bắn trước hai người đều không phân cao thấp, bỗng nhiên tấm bia của Trần Tịch bị gió thổi đổ ngã xuống đất, toàn trường một mảnh thổn thức! Bọn thị vệ đang muốn tiến lên nâng bia ngắm dậy thì thấy Tô Cát Mục Lặc nâng tay ngăn bọn chúng lại, để mặc bia ngắm nằm trên mặt đất, rõ ràng là cố ý làm khó Trần Tịch!!!
Quân Mẫn Tâm âm thầm cắn răng: Hiện tại người khác là dao thớt, ta là cá thịt, rốt cuộc nàng cũng cảm nhận sâu sắc được sự khuất nhục và bi phẫn của kẻ ăn nhờ ở đậu! Kẻ yếu cũng chỉ có thể mặc người giẫm đạp, bị người đùa giỡn trong tay!
Trên quảng trường, một mảnh yên tĩnh lặng lẽ, mọi người đều mỏi mắt mong chờ xem Trần Tịch sẽ dùng cách gì để giải quyết khó khăn. Chỉ thấy Trần Tịch nhíu mày suy tư trong giây lát, sau đó giương cung cài tên lần nữa, ngẩng đầu, đầu tiễn nhắm thẳng lên trời!
Mặt trời trên đỉnh đầu phát ra ánh sáng chói mắt, từng giọt mồ hôi nhiễm màu vàng nhạt quanh co chảy xuống theo đường cong nơi chiếc cằm xinh đẹp của người thiếu niên, rơi xuống bụi bậm. Trần Tịch dùng tư thế Hậu Nghệ bắn mặt trời, thả một mũi tên về phía bầu trời xanh thẳm sau đó cúi đầu đứng im, ánh mắt khoá tại cái bia trên mặt đất.
Trong lúc mọi người không rõ chân tướng thì mũi tên vừa bắn ra kia dưới tác dụng của trọng lực rơi thẳng từ trên bầu trời xuống, đầu mũi tên hướng xuống dưới, cắm thẳng vào hồng tâm của tấm bia vẫn nằm trên mặt đất.
Ngay giữa tâm!
Những người vây xem trên quảng trường hoan hô vang trời một hồi! Một mũi tên này thật sự quá đặc sắc! Ngay cả Mục Lặc cũng kinh ngạc ngồi dậy, gắt gao nhìn chằm chằn mũi tên rơi từ trên trời xuống cắm trên bia ngắm, không dám tin mở to mắt.
“A Dã Na, trận này chàng thắng!” Kim Na ném cung tên trong tay xuống, vái hắn một cái, cười nói: “Kim Na thua tâm phục khẩu phục!”
Một mũi tên này của Trần Tịch đã chinh phục trái tim của võ sĩ khắp thành.
Nghe dân chúng khắp thành vỗ tay hoan hô vì Trần Tịch, trong nháy mắt một loại cảm giác ấm áp lấp đầy lồng ngực, kích thích Quân Mẫn Tâm nhiệt huyết sôi trào! Khi đôi mắt Trần Tịch cách đám người kiên định nhìn về phía nàng, nàng không nhịn được lên tiếng hô to: “ A Tịch, ta kiêu ngạo vì chàng!”
Trận cuối cùng,ღღD♡Đ♡L♡Q♡Đღღ tất cả đều ngoài dự liệu, Mục Lặc Vương tâm huyết dâng trào, chuẩn bị tự mình phân cao thấp với võ sĩ Trung Nguyên!
Quân Mẫn Tâm có chút luống cuống: Đao pháp của Mục Lặc nàng không thể không biết, một đao giết chết Tô Cát Vương kia vừa nhanh vừa mạnh! Chiêu thức nhanh nhẹn như vậy không thể không khiến nàng nghĩ tới một người – Cơ Linh!
Nếu có Cơ Linh ở đây thì thật tốt… Không, dù là Trần Tịch đối chiến với Mục Lặc Vương có lẽ vẫn có mấy phần thắng, nhưng Trần Tịch vừa mới đánh xong một trận, trận này tuyệt không thể ra sân nữa!
Nên làm thế nào? Nàng không muốn lại mất đi người thân bên cạnh nữa, phái người nào mới có
