XtGem Forum catalog
Công chúa thay đổi

Công chúa thay đổi

Tác giả: Bố Đinh Lưu Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211604

Bình chọn: 9.00/10/1160 lượt.

a… Ồ! Vương hậu của ta, đừng sợ, Bổn vương sẽ tặng cho nàng tất cả những thứ tốt đẹp nhất của Tô Cát quốc, sẽ khiến nàng trở thành Vương hậu hạnh phúc nhất trên thế giới! Tiểu Công chúa xinh đẹp…”

“Đại Vương, ta đi pha trà cho ngài, còn có bánh đậu xanh Phù Dung, Đại vương nếm thử một chút đi!” Quân Mẫn Tâm kiếm cớ, cố gắng tránh thoát khỏi sự giam cầm của Tô Cát Vương, bởi vì sợ và xấu hổ nên âm thanh có chút run rẩy.

Thân hình cường tráng cao lớn của Tô Cát Vương đè thiếu nữ đang giãy giụa xuống giường, cảm thấy ôn hương nhuyễn ngọc dưới người đang tản ra hương thơm của thiếu nữ, giống như mèo nhỏ giãy giụa càng trêu chọc dục vọng chinh phục của hắn. Tô Cát Vương không nhịn được liền cúi người chiếm lấy đôi môi hồng nhuận mềm mại của nàng. Quân Mẫn Tâm cảm thấy trái tim mình như sắp nhảy ra khỏi cổ họng, cảm giác nguy hiểm và sợ hãi trước nay chưa từng có đánh úp về phía nàng!!

Trong kiếp trước, vì bị sỉ nhục trước khi chết nên cả đời này, ngoại trừ Trần Tịch ra nàng rất chán ghét tiếp xúc thân mật với những nam nhân khác. Nhìn thấy đôi môi khêu gợi của Tô Cát Vương hướng về phía mình, nàng vô thức quay mặt đi, cự tuyệt dâng lên đôi môi của mình, cau mày nói:

“Đại Vương, râu đâm vào ta!”

Tô Cát Vương dừng động tác, đôi mắt vì lây nhiễm dục vọng mà trở nên xanh u sâu thẳm như loài sói. Hắn duy trì tư thế đè ép Quân Mẫn Tâm, sờ sờ cằm. Hắn lầu bầu vài câu bằng ngôn ngữ của người Hồ, sau đó không cho là đúng cười nói bằng tiếng Hán: “Làm gì có nam nhân nào không để râu? Da thịt Công chúa non mềm, ta nhẹ một chút là được.”

Dứt lời hắn lại cúi xuống lần nữa, bàn tay đặt lên ngực Quân Mẫn Tâm, dọc theo cổ áo bị nới lỏng do giãy giụa lục lọi vào bên trong. Đôi chân dài cường tráng đặt giữa hai chân Quân Mẫn Tâm, hắn cố gắng tách đôi chân nhỏ bé không nghe lời của nàng ra. Quân Mẫn Tâm vừa thẹn vừa tức, Tô Cát Vương kiên quyết và nóng bỏng khiến nàng xấu hổ không còn mặt mũi.

“Đại Vương, đừng! ✧Diễnnn✤Đànnn✤Leeê✤Quuuý✤Đônn♧♧ Đại Vương!”

Quân Mẫn Tâm không ngừng giãy giụa, Tô Cát Vương cho rằng đây là lần đầu nàng trải qua chuyện này nên ngượng ngùng. Hắn vội vàng đè lại cánh tay của nàng trấn an nói: “Không phải sợ, không phải sợ, sẽ không đau.”

Tô Cát Vương cởi bỏ áo choàng, tháo thắt lưng. Mắt thấy y phục của mình sắp bị lột ra, trong lúc nóng lòng Quân Mẫn Tâm nhanh trí không chút nghĩ ngợi nói:

“Đại Vương, hôm nay Bổn cung có hồng*, không thể sinh hoạt vợ chồng!” (Có hồng*: Dì cả)

Tô Cát Vương bị vẻ mặt nghiêm túc của nàng làm cho cả kinh. Hắn khẽ sửng sốt, không hiểu ra sao mờ mịt hỏi: “Có hồng là cái gì? Sinh hoạt vợ chồng là cái gì?”

Tô Cát Vương không hiểu rõ tiếng Hán, dĩ nhiên không thể hiểu được ý nghĩa của những từ ngữ không rõ ràng này. Quân Mẫn Tâm đành đỏ mặt ấp úng giải thích:

“Chính là chuyện hàng tháng mỗi thiếu nữ đều phải trải qua, không ngừng chảy máu, không thể cùng nam nhân làm… Làm chuyện kia. Mấy ngày gần đây đi đường ngày đêm, không hợp phong thuỷ, Bổn cung đã… Đã đau bụng không ngừng, mong Đại Vương thông cảm!” Không dễ dàng nói xong, Quân Mẫn Tâm quả thật xấu hổ tới mức muốn chui xuống kẽ đất hoặc là trực tiếp ngã xuống đất ngất đi.

Lúc này Tô Cát Vương mới hiểu rõ, nhìn chằm chằm Quân Mẫn Tâm. Sau khi hít thở sâu một hồi hắn mới chợt ngồi dậy, cầm ấm trà nguội trên án kỷ lên uống vài ngụm, lúc này mới sửa sang lại quần áo nói với Quân Mẫn Tâm:

“Trên người Công chúa không có mùi máu tươi.”

Quân Mẫn Tâm thở phào một hơi, nghe Tô Cát Vương nói vậy thì bàn tay đang chỉnh quần áo khẽ run một cái, ngạc nhiên nhìn về phía hắn.

Tô Cát Vương hít sâu mấy lần như muốn áp chế dục vọng của mình, một lúc sau hắn mới khôi phục lại tỉnh táo, nở nụ cười trấn an thiếu nữ đang hoảng sợ, tự tin nói: “Ép buộc nữ nhân không phải việc anh hùng làm, ta sẽ chờ Công chúa hoàn toàn tiếp nhận ta! Nam nhi đại mạc ta dũng mãnh cường tráng, một ngày nào đó Công chúa sẽ yêu thương đại mạc, yêu Bổn vương!”

Dứt lời, hắn nhặt áo choàng trên mặt đất lên, sải bước đi nhanh ra ngoài.

Kỳ thực Tô Cát Vương là một nam nhân tốt, rất anh hùng, Quân Mẫn Tâm thầm nghĩ. Chuyện hôm nay chỉ là sự khởi đầu, nàng không biết dựa vào chính mình còn có thể cự tuyệt hắn được bao lâu, mà trong lúc này tình cảm của nàng và Trần Tịch cũng giống như một con dao sắc để trong lòng nàng, nghĩ tới thôi cũng đau đớn vô cùng. Không nói tới lợi ích quốc gia, chỉ với trượng phu trên danh nghĩa, hoặc là người trong lòng nàng đều không tìm được nơi dừng chân cho bản thân mình. Cảm giác tội lỗi xen lẫn vô lực ép nàng không thở nổi.

Trần Tịch chạy nhanh vào, thấy quần áo Quân Mẫn Tâm vẫn chỉnh tề hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó mày kiếm xoắn chặt vào nhau, hắn suy sụp ngồi cạnh Quân Mẫn Tâm, ánh mắt nhìn về phương xa vô tận, suy nghĩ mông lung hồi lâu mới lẩm bẩm nói:

“Ta biết sớm muộn gì nàng cũng phải đối diện với những chuyện này, không có cách nào thay đổi. Có lúc, ta thật sự không muốn để ý bất cứ chuyện gì đưa nàng chạy trốn, nhưng cuối cùng ta không có dũng khí như Lạc Trường An…” Dừng một chút, hắn vùi mặt vào