n kia ngọt như đường. Canh chua thì chua như giấm. Rau luộc thì cứng như gốc cây. Trứng chiên thì còn lòng đỏ chưa chín…… Bao nhiêu từ chê bai đều được hắn đưa ra hết làm nó xấu hổ chỉ biết cúi gầm mặt. Thật ra thì màu sắc đều rất tốt, chì có đều là vị ăn của chùng đều thay đổi.Dọn xong đống chiến trường mà nó vừa làm ra , Ai trong nhà cũng nhìn cho nó vài cái nhìn không mấy thiện cảm , lúc đầu là ai xông xáo vào bảo mọi người ra ngoải để mình nấu , còn bảo là nấu xong sẽ dọn dẹp vậy mà bây giờ lại nằm ngủ ngon lành tại phòng khách. Hắn vừa xem tivi vừa nhăm nui tách trả , nó thì lại cuộn tròn trong tấm chăn bông đặc ở phòng khác. Đôi môi lâu lâu lại mím lại lại như đang kìm nén thứ gì đó. Hắn tuy chẳng chú ý đến nó là mấy nhưng vẫn ,luôn quan sát từ cử động cuá. Đôi tay trắng trẽo bị trầy vài vết sướt nhỏ nhưng chủ nhân của nó lại vô tâm không đối hoài tới. Hắn vừa xót lại vừa đau. Thật ra cãm giác này là gì. Nhìn thấy nụ cười hồn nhiên trên môi nó thì tất cả mọi oán hận trong lòng hắn hầu như điều tan biến nhưng nhất thới hắn không thễ nào tha thứ được cho nó mà thôi. Cứ mặc nó muốn nghĩ hắn là người thế nào cũng được.Trời về chiều mọi thứ thật đẹp. Hắn đưa nó đi về. Đối với nó ngày đầu tiên trôi qua thật thích. Nó được học cách nấu ăn cho chồng , được chồng la mắng , được tỏ tình , được tặng hoa tặng quà cho người mình yêu. Nhưng tất cả chỉ trong một tuần , một tuần thôi. Một tuần thì mọi thứ sẽ trở về đúng quỹ đạo của nó. Đúng như thời gian trước đây khi nó chưa vào trường. Nó chưa biết tình yêu là gì ? Một tuần để nó có thể khắc ghi được những khoảnh khắc đẹp vào tim vào trí não. Dù con người ta chết đi thì trong trí óc của họ vẫn có những khoảnh khắc đẹp không bao giờ mất.Đưa nó về xong , hắn lại lái xe về nhà. Nhìn hộp quà vứt đại ở băng ghế sau. Hắn cảm thấy có chút tôi nên đem lên phòng. Bên trong là chiếc áo sơ mi được hắn mở ra nhìn qua loa rồi vứt tại góc bàn. Thật tiếc nếu như con người ta có thêm tí tò mò nữa thì thật tốt biết bao. Vừa định nằm xuống giường thì Bảo đẩy cửa bước vào. Cậu nhìn hắn một cái rồi gật đầu chào. Hắn cũng chỉ gật đầu nhẹ rồi thôi., Ra hiệu cho Bảo nói.– Thiếu gia chuyện của cậu và Nguyệt Anh ra sao rồi ?– Không sao cả. Hết tuần này thì đường ai nấy đi.– Cậu thật quá đáng– Tôi quá đáng. Tôi quá đáng hay là cô ấy quá đáng– Tuỳ cậu muốn nghĩ sao thì tuỳ , nhưng tôi khuyên cậu một câu thôi thiếu gia ” Đừng vứt bỏ thứ quý giá nhất đang bên cạnh mà lấy thứ không có giá trị để sao này người hối hận chính là cậu ” – Nói xong Bảo đi ra ngoài mang theo cơn giận trút lên cánh của kêu một tiếng rõ to. Hắn ngồi đó với đống thắc mắc to đùng. Chưa bao giờ Bảo nói chuyện với cậu bằng giọng điệu đay nghiến tức giận đó.Ngoài trời lại bắt đầu mưa và lạnh. Thời gian gần đây hình như trời se lạnh thì phải. Sắp tới đông rồi còn gì. Chap 29 :Mọi thứ cứ trôi đi đơn điệu theo vòng tròn của cuộc sống. Nó vừa về đến nhà thì hai lại đi , hầu như mấy hôm nay anh chẳng rảnh ngày nào. Cũng chẳng hỏi thăm hay quan tâm đến nó nhiều. Đã vậy nhìn anh hốc hác nhiều đi vì thức khuya giúp nó làm việc thật khiến nó có lỗi vô cùng. Tắm rửa , ăn tối xong nó lại lao vào công việc may vá. Nó muốn khi mình đi sẽ tặng hắn một thứ gì đó thật ý nghĩa chẳng hạn như một bộ lễ phục cô dâu chú rể thì sao. Công đoạn cuối cùng là kết những hạt đá quý lên chiếc váy cưới nữa là xong. Bộ váy này đã chiếm thời gian của nó hầu như là mỗi tối. Nó muốn mình sẽ có một lễ cưới thật đẹp như ước mơ chỉ là mơ ước. Mệt mỏi nó thiếp đi từ lúc nào trên bàn may. Chiếc áo cuối cùng cũng kết xong. Đặt nó vào chiếc hộp thứ 5 trong tổng số 6 hộp còn lại. Chiếc hộp thứ 7 được nó gởi cho hắn từ sáng nhưng không biết hắn có đụng tới không nhỉ ?*Ngày thứ haiVẫn như ngày hôm qua , trên tay là bó hoa hồng trắng , tay kia là hộp quà màu xanh da trời. Nó đi từ từ ra ngoài , vẫn phong thái ung dung bất cần đời. Cái dáng vẻ ấy hình như đã ăn sâu vào trái tim nó mất rồi. Tim chợt nhói lên vì đau. Nhưng rồi cũng biến mất khi hắn nhìn nó. Đưa hộp quà cho hắn cùng bó hoa. Hôm qua nó tặng hắn bó hồng đỏ.Miệng cười cười nhìn hắn , đâu đó vài nét cười xuất hiện trên nét mặt của trẻ con. Miệng nó chúm chím như một búp hồng vừa hé nở với màu đỏ thắm nhưng không quá đậm. Vẫn là câu nói ấy.– Tặng anhHắn không nói gì chỉ im lặng nhìn mấy món quà nó chuẩn bị. Mở cửa cho nó vào , chiếc xe từ từ lăn bánh rời khỏi nhà nó. Tai vẫn nghe những bản nhạc violin buồn nhưng tâm trạng nó lại rất thoải mái. Quay qua nhìn hắn , hôm nay hắn mặc áo sơ mi xanh với quần jean mài rách trong thật bụi nhưng vẫn rất đẹp trai. Nó còn bụi hơn hắn khi chọn cho mình một chiếc quần bò dài , áo cánh dơi với hình cái đầu lâu to bự in trên áo. Chiếc nón kết màu đen cũng được nó tận dụng đội lên. Mang theo đôi dép lê kéo đi lẹp xẹp , vừa đi vừa lết cứ như kiễu ăn mài kéo dép ấy nhỉ. Nhưng lại lạ , nó vừa ngồi xe , tay vừa đung đưa theo điệu nhạc. Hắn nhìn nó khẹ mĩm cười , nụ cười dành cho nó từ khi Nhã Quyên xuất hiện.Hắn không biết tại sao nó lại thay đổi , nhưng có lẽ như thế này sẽ tốt hơ
