nhìn anh, trong mắt như phủ một lớp sương mù, nhìn trông thực sự đáng yêu.
Triệu Hi Thành có chút khó hiểu vì sao mình lại đột nhiên thất thốnhư vậy, bình thường cho dù anh có nhiều điều không hài lòng với TốngThiệu Vân nhưng chỉ cần nhìn khuôn mặt giống Thiệu Lâm như đúc kia thìcũng sẽ không quá đáng với cô nhưng hôm nay vì sao lại thế?
Giờ nhìn vẻ mặt sắp khóc kia của Tống Thiệu Vân mà trong lòng lại cảm thấy phiền muộn
Không đâu, Thiệu Lâm sẽ chẳng bao giờ vì chút chuyện mà yếu đuối nhưvậy, cho dù là những lúc bất lực nhất thì cô cũng chưa từng khóc lóc.Anh vĩnh viễn nhớ cái ngày cô xách hành lý bước khỏi Triệu gia, vẻ mặtkiên quyết không chút sợ hãi, không bàng hoàng, không mơ hồ, cứ thế màbước vào màn sương đêm chẳng quay đầu nhìn lại…
Anh nhớ tới lời Chu Thiến nói đêm qua: “Chuyện gì anh cũng chỉ nhìnbên ngoài, có bao giờ để ý bên trong thế nào chưa?” Cô nói rất đúng, anh vẫn luôn vì vẻ ngoài của Tống Thiệu Vân mà mê muội, vì bề ngoài đó màbỏ qua hai tâm hồn hoàn toàn khác biệt
Nói rất thấu triệt…
Chẳng lẽ anh cứ mãi tự lừa mình dối người như vậy sao
Triệu Hi Thành nhìn cô ta nói;
– Sao hôm nay lại đến đây?
Tống Thiệu Vân cúi đầu, lấy ngón tay khẽ lau khóe mắt rồi nói:
– Chẳng phải đã nói hôm nay sẽ đưa Thế Duy đến công viên chơi sao, sao anh quên rồi à? Giọng nói có chút u oán.
Triệu Hi Thành lúc này mới nhớ lại, tuần trước đã nói vậy, mình suýt thì quên. Anh đành nói:
– Được rồi, cùng đi thôi, giờ đi được rồi
Nói xong bước đến bế Thế Duy.
Nhưng Thế Duy lại ôm chặt lấy Chu Thiến, bướng bỉnh nói:
– Con muốn cô cũng đi, con muốn đi với cô!
Tống Thiệu Vân lạnh lùng không muốn để Chu Thiến đi theo làm bóngđèn. Nghĩ lại xem, cô, Hi Thành và Thế Duy, ba người ở bên nhau là bứctranh hài hòa, ấm áp cỡ nào. Lại thêm một người chẳng ra làm sao? Hơnnữa cô ta còn muốn nhân cơ hội này mà bồi dưỡng tình cảm với cha con họnên mới không muốn bảo mẫu của Thế Duy đi cùng.
Cô ta đi đến bên Thế Duy, cười nụ cười cô ta cho là ngọt ngào nhất, dịu dàng nói:
– Thế Duy, cô sẽ chăm sóc con, hôm nay để cô đây nghỉ ngơi đi, cùng cô Thiệu Vân đi chơi được không
Nói xong khẽ lắc lắc đôi tay nhỏ bé của Thế Duy. Ai ngờ Thế Duy chẳng nể nang gì mà gạt tay cô ta ra, lớn tiếng nói:
– Không cần, cháu thích cô Thiến Thiến!
Tống Thiệu Vân giận muốn tát Thế Duy nhưng vì cậu bé là bảo bối Triệu gia nên đành nén giận.
Chu Thiến vẫn không lên tiếng, cô thừa nhận, cô rất muốn đi, chẳng lẽ bảo cô trơ mắt nhìn người phụ nữ này đi chơi công viên với chồng conmình sao? Không, cô chưa bao giờ hào phóng đến mức độ đó
Cho nên cô chỉ vuốt tóc Thế Duy, tỏ vẻ khó xử nhưng không từ chối
Bên kia, Triệu phu nhân vẫn yên lặng đột nhiên lên tiếng:
– Để Chu tiểu thư đi cùng đi! Có cô ấy trông Thế Duy, hai người cũng thoải mái hơn
Tống Thiệu Vân nghe xong lời này, tuy rằng không vui nhưng chẳng cócách nào. Giờ cô ta còn chưa dám công khai chống đối Triệu phu nhân, côta vẫn chưa có thực lực này
Triệu Hi Thành cũng chẳng phản đối để Chu Thiến đi theo. Không hiểusao, nghe con yêu cầu thế, anh lại cảm thấy rất vui vẻ? Thật lạ…
– Vậy được rồi, để cô Chu Thiến cùng đi nhưng Thế Duy phải ngoan nhé! Anh nói
– Thế Duy nhất định sẽ nghe lời cô! Thế Duy ra sức gật đầu
Triệu Hi Tuấn cũng đi tới nói:
– Hôm nay em cũng rỗi, em đi cùng với. Đã lâu rồi không được chơi với Thế Duy.
Thế Duy lập tức nhảy dựng lên vỗ tay hoan hô:
– Vâng! Chú là tốt nhất!
Hi Tuấn vuốt tóc Thế Duy sau đó mỉm cười nhìn Chu Thiến ở bên.
Nhìn tình cảnh này, không hiểu sao, Triệu Hi Thành chẳng hề thấy vui vẻ, trong lòng còn có cảm giác rầu rĩ. Anh nói:
– Giờ em nổi tiếng như vậy, không sợ người khác nhận ra sao?
Triệu Hi Tuấn thoải mái nhún nhún vai, cười nói:
– Em có cách mà
Mà Tống Thiệu Vân nghe được Hi Tuấn cũng đi, cảm thấy hai người nàyđi với nhau sẽ không gây trở ngại gì mình nữa thì lòng cũng thoải máilên nhiều
Đợi đến khi Triệu Hi Tuấn cải trang xong thì mọi người mới yên tâmgật đầu. Anh mặc quần áo ở nhà bình thường mà còn rộng che đi dáng người hoàn mĩ. Đầu đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm to bản che nửa mặt. Nếukhông nhìn kỹ thì thật sự là không thể nhìn ra.
– Không ai nghĩ là em sẽ đi đến công viên đông người đâu, cho dù bị ai thấy thì cũng chỉ bán tín bán nghi thôi, không sao đâu
Triệu Hi Thành thấy anh kiên trì muốn đi thì cũng chẳng có cách nào.
Bốn người ra ngoài, chia làm hai xe
Tống Thiệu Vân không chút suy nghĩ mà mở cửa xe trước của Triệu Hi Thành nhưng Thế Duy lại không đồng ý nói:
– Vị trí này là của cháu với cô Thiến Thiến.
Tống Thiệu Vân tức giận đến ngực thở phập phồng, xoay người nhìn vềphía Chu Thiến. Lúc này, người biết điều sẽ biết nên làm thế nào, cô hẳn nên bế Thế Duy ngồi qua xe của Triệu Hi Tuấn mới đúng
Nhưng Chu Thiến lại đi đến bên cửa xe, cúi người khó xử hỏi Triệu Hi Thành:
– Triệu tiên sinh, làm sao bây giờ?
Cô rất muốn ngồi ở vị trí này nhưng tình trạng thế này, chẳng biếtTriệu Hi Thành sẽ nghĩ gì, vẫn nên đem quyền quyết định giao cho anh đi. Nhưng chắc anh thương con, sẽ không t