ng họp về.
“Cũng mới tới thôi. Em có việc muốn hỏi anh!”
“Chuyện gì?”
“Anh làm gia đình Duyên?”
“Ai nói cho em cái gì à? Em đừng tin những lời xằng bậy. Anh ko làm cho công ty cô ta phá sản chỉ có điều công ty cô ta đổi chủ.”
“Là như thế nào?”
“Bố cô ta giữ 25% vốn cổ phần đối thủ đứng sau ông ta có 20%. Cổ đông có 10% cổ phần của công ty muốn bán 2 người đó đang tranh cướp nhau để mua nhưng họ đều ko mua được.”
“Anh cho người 20% cổ phần vay tiền?”
“Không phải cho ông ta vay mà là trao đổi.”
“ý anh là sao?”
“Người đó cũng nắm giữ 10% cổ phần công ty mình nên anh trao đổi. Có lợi chứ vì cổ phiếu của công ty đó rẻ hơn mình.”
“Anh lấy đâu ra cổ phiếu mà trao đổi? Chẳng lẽ anh là người giữ 10% kia?”
“Chính xác! Vì là lợi ích cho công ty nên anh ko thể ko trao đổi với ông ta được.”
“Ừm vậy ko phải lỗi của anh làm em cứ tưởng..”
“Thế hôm nay ko đi học à? Lại vì chuyện này mà nghỉ học. Được rồi đằng nào cũng nghỉ rồi em ngồi chỗ kia chơi đi để anh làm việc. Trưa anh đưa em đi ăn cơm sau. Ok!”
“Anh ko thể bán lại cho bố Duyên được à?”
“Ko thể anh cũng chỉ có 25% thôi có thêm 10% nữa sẽ được 35% ko lo công ty bị đổi chủ.”
“Ai bảo anh làm công ty cổ phần làm gì? Ko làm doanh nghiệp tư nhân đi.”
“Em học kinh tế mà ko biết à? Doanh nghiệp tư nhân và các loại hình doanh nghiệp khác ko được huy động vốn bằng phát hành cổ phiếu.”
“Ai nói em ko biết. Trên tay anh là gì đây? Hồ sơ dự thầu à? Em phân tích cho anh xem.” Nói rồi Tuyết cướp ngay bộ hồ sơ trên tay anh xuống.”
Mở ra đó là dự án đầu tư thiết bị điện tử đại diện cho 1 công ty điện tử ở nước ngoài. Sau khi xem xét số liệu của dự án đã đưa ra trong cuộc họp và số vốn tối đa có thể thầu của công ty Tuyết xem xét và nói với anh:
“Dự án này đáng để đầu tư đó. Anh nhìn này NPV rất lớn, còn thêm IRR đến tận 52%, chỉ cần giải quyết phần vốn nữa là ổn rồi. PBP là 5 năm vì vậy nếu có
Nhà Tuyết cách xa trung tâm thành phố. Vì sắp tới được nghỉ lễ 30/4-1/5 nên cô về nhà chơi. Nhà Tuyết ko lớn nhưng nó rất đẹp. Ko phải những khu biệt thự sang trọng mà là căn nhà gỗ nhỏ xinh. Khu vườn mà cô thích nhất trồng đủ các loại hoa. Tới cổng đã ngửi thấy mùi bánh ngọt ngon lành mẹ làm Tuyết nhanh chân chạy xuống bếp. Tại đó mẹ của cô đang làm bánh bông lan. Mẹ của Tuyết bà Minh Ngọc trước kia là thợ làm bánh nổi tiếng mặc dù nhà bà vô cùng khá giả gia đình cũng ngăn cản nhưng bà quyết theo con đường mà bà đã chọn. Mẹ của Tuyết lấy ba Tuyết là 1 chuyện tình đẹp đẽ. Họ quen nhau khi lúc đó ông Văn còn là 1 sinh viên mới ra trường chưa có việc làm ổn định. Gặp nhau trong hiệu bánh, ông đã “say” tài nghệ của bà rồi dần dần “say” luôn cả bà. Khi họ quyết định đến với nhau thì gia đình bà phản đối do ông Văn quá nghèo họ nghĩ ông ko lo nổi cho con gái họ nhưng họ vượt qua tất cả đến với nhau và xây dựng sự nghiệp như hiện nay và có 1 cô con gái xinh đẹp.
“Mẹ làm bánh thơm quá!” vừa nói tay cô vừa thò vào ăn vụng 1 miếng thì đã bị mẹ cầm cả cái muỗng đập vào tay cho.
“Vừa về đến nhà chỉ biết ăn thôi. Tay còn bẩn chưa rửa nữa chứ. Ko biết con rể sao mà chịu nổi đây! Khổ thân con rể tôi.”
“Mẹ! Con là con của mẹ hay anh Phong? Mẹ toàn bênh anh ấy thôi.”
“May là có người rước cô đi cho ko tôi lại phải nuôi cô cả đời mệt lắm! Thôi ko nói nữa vào nhà thay đồ đi ba sắp về rồi đó chuẩn bị còn ăn cơm.”
Và thế là gia đình Tuyết ngồi sum họp vui vẻ trong bữa cơm nhưng nào có đâu biết được rằng 1 âm mưu và những toan tính đang bắt đầu diễn ra.
“Anh làm đến đâu rồi?” Vừa nói một bàn tay trắng noãn đặt lên cổ anh chàng tóc nâu đỏ.
“Anh đã làm gì được đâu mới qua bước kéo áo ngoài thôi à!”
“Đừng giỡn nữa! Anh ko làm được chuyện kia thì đừng nghĩ tới làm chuyện này nữa.”
“Tiểu hồ ly! Em gian xảo lắm. Được rồi! anh đã nghe được Tuyết có đụng tới hồ sơ dự thầu kia. Mọi tài liệu dự thầu của công ty đây.” Nói rồi anh ta chỉ tay lên bàn. 1 tập hồ sơ nằm ngay ở đó. Cô gái đó mắt sáng lên nhìn bản hồ sơ mà nở nụ cười nham hiểm. Tuyết nhất định mày sẽ hối hận khi gây thù với tao.
Cô gái và anh chàng kia không ai khác chính là Bùi Thu Duyên và Vũ HoàngNam.
Chuyện gì xảy ra thế này lý nào tập đoàn Lâm Gia lại thua? Lại thua trước tập đoàn Hùng Thiên gói thầu này khi giá đưa ra rất sát nhau chỉ hơn kém có 1000USD. Phong vô cùng tức giận triệu tập cuộc họp công ty muốn tìm ra nội gian. Biết được sự việc lần này chỉ có anh,Namvà Phương.Namlà em họ anh nó cũng là 1 cổ đông lớn trong công ty lại còn giữ chức phó giám đốc ko thể nào làm truyện này được. Về phần Phương anh lại càng ko có lý do gì để nghi ngờ vì biết được rằng phu nhân của tập đoàn Hùng Thiên là cô ruột của cô nhưng lại lừa hết tài sản của mẹ con cô khiến họ sống cuộc sống nghèo khổ khốn cùng. Nói chính xác thì tập đoàn Hùng Thiên đáng ra phải thuộc về tay cô.
“Anh Phong anh nhớ lại xem. Khi buổi họp kết thúc anh có ai đụng vào hồ sơ dự thầu của công ty ko? Lúc đó hồ sơ em và Phương đã chuyển cho anh ko hề giữ lại bản sao lưu.”
“ko có. Mà khoan đã! Chuyện này ko có thể xảy ra được.” bất tri bất giác anh nhớ lại hôm đó có