Cô ngốc, cởi áo ra
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 329591
Bình chọn: 10.00/10/959 lượt.
kì hưởng thụ nheo mắt như mèo con, lại tiếp tục cắn một miếng nữa, chỉ cảm thấy đầu lưỡi cũng muốn tan ra.
Đứng ở bên cạnh, Diệp Lương Nhất vẫn chăm chú nhìn vào phản ứng của cô, lúc nãy rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm, cuối cùng cũng dỗ được.
“A!” Bỗng nhiên Trần An An lại thét lên đầy sợ hãi.
Diệp Lương Nhất nhíu mày,“Lại làm sao vậy?”
Trần An An ngẩng đầu nhìn hắn, giơ chiếc bánh ngọt mình đã ăn một nửa,“Bác sĩ Diệp, vừa rồi tôi ăn bánh ngọt khẳng định đã trên hai trăm gam! Tôi không thể ăn nữa.”
“Vậy thì không ăn.” Diệp Lương Nhất vừa cởi áo khoác, vừa không chút để ý trả lời.
“Sao có thể! Quá lãng phí!” Trần An An vội vàng lắc đầu, phủ định hoàn toàn đề nghị của Diệp Lương Nhất, sau đó lại lập tức khổ não nói:“Nhưng một nửa bánh ngọt này làm sao bây giờ? Nếu không cho vào tủ lạnh cất ngày mai lại ăn?”
Diệp Lương Nhất đem áo khoác vắt lên sô pha phòng khách, thấy cô vừa buồn rầu vừa lo lắng lải nhải không ngừng, chậm chạp không vào phòng bếp làm cơm tối.
Lông mày khẽ nhíu, liền bước nhanh đến, đoạt lấy miếng bánh ngọt trên tay cô, cắn ngay một miếng,“Được rồi, không lãng phí nữa, nhanh đi nấu cơm.”
Trần An An mở to mắt kinh ngạc nhìn Diệp Lương Nhất,“A! Bác sĩ Diệp, bánh đó tôi đã ăn qua, sao anh có thể……”
“Khụ khụ,” Nghe vậy, Diệp Lương Nhất ho khan một trận, gương mặt vừa mới hòa hoãn lập tức trầm xuống, lạnh lùng nhìn Trần An An quát khẽ:“Nhanh đi nấu cơm! Tôi đói bụng.”
“Được, được, tôi đi.” Trần An An thương xót liếc liếc nhìn Diệp Lương Nhất, bác sĩ Diệp thực đáng thương, đã đói thành bộ dạng này, ngay cả nửa miếng bánh ngọt cô còn thừa lại cũng không ghét bỏ!
Kết quả là tối hôm nay Trần An An làm cơm hết sức phong phú, Diệp Lương Nhất ăn cực kỳ thỏa mãn, buổi tối nằm ở trên giường còn suy nghĩ, xem ra cô ngốc kia thực sự thích bánh ngọt, về sau lúc về phải mua nhiều mới được.
Nhưng mà mùi vị quả thật không tệ, Diệp Lương Nhất liếm liếm môi, khóe miệng xẹt qua nụ cười.
Vì thế, quan hệ của hai người nhờ một miếng bánh ngọt anh đào lại khôi phục trạng thái như trước, Trần An An không còn thâm mắt đi làm, mà Diệp Lương Nhất cũng không cần vừa bận rộn làm việc vừa phải nghĩ cách dỗ cô ngốc trong nhà kia, tất cả đều vui vẻ.
Trưa hôm nay, Trần An An và Lý Duyệt Nhiên vừa ăn cơm xong quay lại công ty, đã bị quản lý cấp tốc gọi đến phòng hội nghị, nghe tổng giám đốc tuyên truyền phòng chống AIDS.
Công ty bọn họ là công ty quảng cáo, đặc biệt coi trọng vấn đề này, vốn định tiến hành từ từ đầu tháng mười hai, nhưng bởi vì vướng bận nhiều chuyện phải hoãn lại, cho nên cuối tháng mới bổ sung được.
Trần An An và Lý Duyệt Nhiên đều mới làm ở đây được ba tháng, cho nên cũng không biết có chuyện này, đến khi đồng nghiệp bên cạnh giải thích một hồi các cô mới hiểu rõ.
“Công ty chúng ta sao toàn làm những chuyện nhàm chán như thế này vậy.” Lý Duyệt Nhiên giống như không xương dựa trên người Trần An An, oán giận nói với cô.
“Ai mà biết.” Trần An An bĩu môi, thiết kế của cô còn chưa làm xong lại bị kéo tới đây làm tráng đinh.
May là buổi tuyên truyền này cũng không kéo dài, trước tiên giám đốc nói về cách thức truyền nhiễm HIV, rồi giảng giải cách phòng bệnh thế nào, thế là hết.
Chẳng qua ngay tại lúc Trần An An nghĩ buổi tuyên truyền đã xong, giám đốc lại bỗng nhiên từ dưới bàn lấy ra một cái hộp đóng gói tuyệt đẹp, cười tủm tỉm nhìn xuống dưới,“Đây là quà tặng hàng năm, chỉ có một phần này, năm nay ai muốn?”
Giám đốc vừa thốt ra lời này, phòng hội nghị vừa rồi còn tranh cãi ầm ĩ lập tức im bặt. Nhân viên đều rụt bả vai, tận lực cúi đầu thấp hơn người bên cạnh, trong lòng âm thầm cầu nguyện, trăm ngàn lần đừng để lễ vật này rơi xuống đầu mình.
Trần An An cảm thấy rất kỳ quái, những người này làm sao vậy, sao ngay cả quà tặng miễn phí cũng không cần? cô dùng cánh tay chọt chọt Lý Duyệt Nhiên bên cạnh,“Duyệt Nhiên, cậu nói xem vì sao bọn họ không muốn quà vậy?”
Lý Duyệt Nhiên vừa thấy biểu tình của nhóm đồng nghiệp kia là biết ngay trong hộp có cái gì. Hơn nữa cô dám cuộc, trong phòng hội nghị này chỉ có Trần An An ngốc không biết đó là cái gì!
Nghĩ đến đây, trong mắt Lý Duyệt Nhiên bỗng nhiên hiện lên một tia giảo hoạt.“Cậu không biết sao, món quà này chỉ người có khả năng mới lấy được! Những nhân viên này không đủ sức!”
Là như vậy sao? Nhưng vì cái gì mà biểu tình trên mặt những người này thoạt nhìn kỳ quái thế? Trần An An không dám tùy tiện hành động, cô đã nhiều lần xui xẻo vì không hiểu chuyện. Lại kéo tay áo Lý Duyệt Nhiên nhỏ giọng hỏi,“Nhưng mà…… Nhưng mà tớ thật sự cảm thấy vẻ mặt mọi người rất kỳ lạ.”
“Kỳ lạ gì đâu!” Lý Duyệt Nhiên kéo thấp người Trần An An, nói bên tai cô:“Bọn họ chỉ là đau lòng thôi! Có quà miễn phí ai lại không muốn, An An, cậu muốn đúng không? Muốn thì nhanh giơ tay đi, nếu không cơ hội sẽ bị người khác đoạt mất đấy!”
“Vậy cậu không cần sao?” Trần An An lại hỏi.
“không cần! Cậu nhanh giơ tay đi!” Lý Duyệt Nhiên đẩy đẩy cô, ý cười trong mắt như thế nào cũng không áp chế được.
Nghe đến đây, tia do dự cuối cùng trong lòng Trần An An cũng tan thành mây khói, nhìn thoá