” nó trề môi coi như đã biết.
“Cô là người tôi thuê, tôi có quyền như thế, nếu cô không hài lòng thì có thể bỏ việc” hắn móc lại
“Bỏ việc? quên đi cưng, chị đây xem xưng có đủ trình để làm chị bỏ không đã” nó trêu tức hắn.
“Chị?, cô mấy tuổi mà dám thế?” hắn thực sự bị chọc điên mất.
“À, tuổi chị có thể kém cưng, nhưng suy nghĩ thì hơn hắn cái đồ nhỏ mọn như cưng” nó chậc chậc lưỡi, đứng dậy đi vòng vòng quanh ghế hắn, hai tay nắm phía sau lưng.
“Suy nghĩ hơn? Suy nghĩ hơn mà 29 tuổi đầu còn mặc áo hello kitty, gấu, gà con à?” hắn cười to, nhìn chằm chằm vào cái áo có con gà con trên người nó.
“ Cái này là sở thích” nó cãi lại
“Sở thích? Sở thích của một một đứa bé hả?” hắn tò vẻ khinh thường nó
“Anh..” nó bị bí từ.
“Sao? Tôi nói đúng quá hả?” tâm tình hắn vui hơn khi thấy cái mặt tức giận của nó.
“Đúng cái đầu anh ý”nó gào lên, mặt đỏ gay
“Ngu ngốc thì đừng ình là thông minh” hắn bồi thêm. Hắn nói xong đi thẳng vào phòng, để lại nó với bao nhiêu ấm ức
Cô nàng tốt bụng – Chương 9
Tâm trạng hôm nay của hắn thực sự rất vui vẻ. Hôm qua nó đã chọc cho ai đó mất ăn mất ngủ, thật là vui. Nhìn khuôn mặt cô nàng đỏ gay nói không ra lời, hắn cảm thấy mình thật sự thành công.
Từ ngày cô ta dọn đến ở hắn cảm thấy cuộc sống của mình thật sự rất khác. Hắn vui khi trêu chọc cô, thấy một chút ấm áp khi quay về nhà thấy một người trong bếp. Và hắn thấy tim mình loạn nhịp khi người nào đó gào lên với hắn. Hắn nhận thấy, một ngày hắn không nhìn thấy cô, hắn sẽ buồn. Khi tâm trạng hắn không vui, chỉ cần nhìn cô, hắn liền cảm thấy nỗi buồn như bay bị gió thổi bay đi mất.
Hôm trước hắn nhìn thấy nó mặc áo ngủ hình gấu, nhìn rõ ràng là rất xấu thế mà hắn lại cảm thấy đẹp, đúng là ở cùng người xấu diết thành ra tiêu chuẩn cũng giảm xuống.
Nhìn đồng hồ, giờ đã là bảy giờ rồi. Hắn đứng dậy thu lại laptop. “Về thôi” hắn vui vẻ nói, nụ cười chưa từng tắt trên môi.
Về nhà, hắn thấy tối om, tự nhiên hắn cảm thấy lo lắng, vội vả bật đèn tìm kiếm thân ảnh quen thuộc. Hắn lo lắng nhỡ hôm qua, hắn quá lời, cô bỏ đi thì làm sao?.
“Hiền” hắn gõ gõ lên cửa phòng cô.
“Gì?” thấy nó thò đầu ra, nhìn hắn với ánh mắt khinh thường, khiến hắn thở phào nhẹ nhõm.
“Cơm”
“Không nấu” nó trả lời xong định đóng cửa lại
“Sao không nấu?”hắn khó chịu, cô lại tính đình công ư?
“Tôi làm cái gì anh chẳng chê, nấu làm gì, đằng nào chẳng đổ đi” nó ấm ức.
“Tôi muốn ăn cơm” hắn gằn giọng
“Tự đi mà nấu” nó ương bướng
Hắn thấy cô đang rất khó chịu,hắn không muốn chọc giận cô nữa.
“Cô có gì tức giận với tôi thì cứ nói tôi nghe, tôi sẽ suy nghĩ về nó một chút” hắn hạ giọng nhỏ nhẹ.
“Thật?” nó lập tức hỏi lại
“Thật” hắn nhận ra cô nàng này rất dễ bị lay động, nhìn khuôn mặt cô lập tức thay đổi, hắn thấy thật vui.
“ Anh nói đấy nhé, giờ anh ra sofa ngồi đi, đợi tôi một tí” nói xong nó quay vào trong phòng.
Hắn ngồi đợi cô mà cảm thấy một chút chờ mong không biết cô nàng này bày trò gì nữa. Để xem cô ta có bao ấm ức với anh.
“ Giờ tôi sẽ hỏi anh trả lời nhé” nó đi ra, tay lại cầm cuốn sổ ngày hôm qua.
“Được” hắn cố gắng tỏ ra nghiêm túc, kìm nén nụ cười khi nhìn thấy cô đi vòng vòng quanh hắn với cái áo hello kitty màu vàng. Nhìn cô chẳng khác gì một cô nhóc mười bảy tuổi với khuôn mặt già chát.
“ Vấn đề thứ nhất: anh thấy tôi ngu ngốc hả?” nó mở cuốn sổ trên tay nhìn vào đó hỏi.
“ Không hẳn” hắn lấp lửng, hắn tò mò không biết cô định làm trò gì.
“ Nói yes hoặc no, không chấp nhận câu trả lời như trên” nó ra dáng một bà giáo viên.
“ Đúng”
“Ngu chỗ nào?” nó hỏi lại
“Có mấy món ăn nấu cũng không ra hồn” hắn không dám nói là cô bị hắn lừa đến đây mà không biết nên đành viện đại lý do này.
“ Anh có biết nấu ăn không?”
“Không”
“Vậy anh còn ngu hơn tôi, dù sao tôi còn biết” nó kết luận
“….” Hắn thấy mình bị vào bẫy.
“ Vần đề thứ hai: tôi ăn mặc xấu lắm hả?”
“Ừ”
“Tại sao?”
“ Nhìn thật xấu”
“Xấu hay đẹp có ảnh hưởng đến anh sao?”
“Không có” hắn chối. Nhưng bản thân hắn biết nhìn cô mặc mấy bộ đồ ngủ trẻ con tự nhiên tim hắn nhảy vài nhịp không đúng.
“Cho nên, tôi đề nghị anh không được phép cam thiệp vào vấn đề này của tôi” nó cao giọng
“Được”
“Vấn đề thứ ba: tại sao mua máy giặt mà bắt tôi giặt tay?” nó thực sự cảm thấy vấn đề này rất bực mình
“ Quần áo của tôi không được phép giặt máy, hư mất” hắn trả lời đúng sự thật.
“Vậy tôi có thể sử dụng máy để giặt quần áo của tôi chứ?”
“Được, tôi có bao giờ nói cô không được dùng đâu?” hắn bắt bẻ lại
“ Qua” đúng thế, hắn chưa từng nói nó không được dùng mà.
“ Vấn đề thứ tư: tại sao bắt tôi đi mua đồ ăn sáng xa như thế? Gần đây thiếu gì nhà hàng nấu ăn ngon”
“ Nếu cô nấu được đồ ăn sáng, tôi sẽ nhân nhượng vấn đề này. Nhưng nhất thiết phải ngon mới được, không thì miễn bàn”
“Được, tôi sẽ học” nó dứt khoát
“ Vấn đề thứ năm: Nhà có thể cách ngày lau được không?”
“Không, vấn đề này không bàn” hắn dứt khoát.
“ Vấn đề thứ sáu: anh tốt nghiệp đại học chưa?”
“Tại sao hỏi vấn đề này?” hắn thắc mắc
“ Vì anh sử dụng ngôn ngữ rất thô lỗ. Tôi sống với anh có một tháng năm ngày mà anh