ùng tức giận nói:
– Cô tính chơi trò gì đây hả? Chơi trốn tìm à?
Nó không nói nhìn hắn trân trân, hắn tức giận nói tiếp:
– Nói! Sao không nói hả? Nói!
Hắn nhìn nó một cách đầy tức giận trong khi nó vẫn im nhưng khuôn mặt thì hơi nhíu vì cái lưng của nó đụng bàn đau lắm. Hắn vẫn không buông nó ra mà bóp họng nó ( Nóng mất lý trí):
– Cô nói đi chứ? Nói! Muốn chơi trò gì hả?
Nó vẫn không nói tiếng nào, im lặng, nó hoàn toàn im lặng, hắn tức giận áp môi mình vào môi nó, nó trố mắt nhìn, hai tay đánh vào người hắn, hắn vẫn không buông cho tới khi nó khóc thì hắn mới buông ra, hắn nhìn nó, hắn hối hận vs những điều hắn vừa làm, hắn định nói xin lỗi thì nó đã nói:
– Anh chơi đủ chưa? Anh lôi tôi ra làm trò đùa rồi giờ muốn gì nữa? Tôi cũng là một con người, anh đừng nên quá áp bức vs tôi, anh coi tôi là đồ chơi hay sao mà muốn làm gì thì làm? Tôi không muốn thấy anh vì tôi không muốn anh coi tôi là một thứ đồ chơi rẽ tiền!
Hắn chết đứng, nó nghĩ hắn như thế sao? Hắn làm gì khiến nó hiểu lầm chứ? Hắn nắm hai tay nó nói:
– Anh không coi em là đồ chơi, anh chăm sóc em, anh ôn nhu vs em vì anh yêu em chứ không phải như em nghĩ.
Nó ngước nhìn hắn, gì chứ hắn yêu nó? Vậy tại sao hắn đi vs bạn gái? Hắn đùa gì đây, nó lắc đầu, gạt phăng tay hắn ra nói:
– Anh lại đùa rồi! Anh nghĩ tôi tin anh chắc, anh nói anh yêu tôi mà anh đi chơi vs bạn gái, anh nói vậy mà coi được à?
Hắn nhìn nó, hắn ôm nó vào lòng mặc sức nó đánh đập hắn chỉ nói một câu:
– Anh chưa từng nói dối và tình cảm này của anh không giả dối!
Nó im bật không nói, một câu nói nhẹ nhàng nhưng tình cảm chứa thì nhiều, nó khóc lơn hơn, nó sẽ không dối lòng mình nữa, dù hắn thế nào thì nó vẫn yêu hắn.
Đợi nó khóc xong, hắn liền nói:
– Hôm đó anh mua cái này cho em chứ anh không có đi vs bạn gái hiểu chưa ngốc!
Nó khẽ cười, cầm lấy sợi dậy chuyền, nhìn một hồi nó khẽ cười ôm lấy hắn.
***** The End*****
Chương 46: Chương Ngoại Truyện 1: Hội Chứng Tiền Hôn Nhân.
Sau cái trận khóc ròng rã mấy giờ liền, bây giờ nó và hắn đã chính thức quen nhau mà cái quan trọng nữa là nó biết là hắn biết nó là vị hôn thê.
Hôm đó pama nó đến nhà, nó nhìn pama há hốc mồm, nó định đem hia người đuổi đi tránh cho hắn nghi ngờ nhưng ai mà ngờ, ai mà ngờ, hắn bước ra, nó sợ đến toát mồ hôi lạnh, nếu hắn mà gặp pama nó thì nó sẽ nói là họ đi nhầm nhà, nó bình tĩnh lại, nhìn pama, pama nó nhìn nó rồi nói:
-Con gái ta… ?
Pama nó chưa nói hết câu thì nó đã đưa bánh đút vào, nó mà không kịp thì hắn nghe mất, hắn đi xuống, hắn vờ như không biết pama nó, hắn ngồi kế nó, hắn hỏi:
-Em quen à?
Nó lắc cái đầu, nó cười xuề xoà, nó nói:
-Có quen biết gì đâu chứ. Hình như họ nhầm nhà hay sao ấy?
Hắn nhìn nó, hắn muốn cười nhưng cố toả ra lạnh nhạt nói:
-Vậy đuổi đi đi!
Nó trố mắt, hắn có quá tàn nhẫn, hắn biết gia đình họ Trang mà, nó nói:
-Nè! Dù sao họ là người quý phái và người nhà họ Trang đó!
Hắn vẫn bình tĩnh nhìn nó nói lại câu đó:
-Đuổi họ đi đi!
Nó nuốt một ngụm khí lạnh, đứng chống nạnh, pama nó cứ tưởng nó đuổi họ thật, ai ngờ nó quay sang hắn nói:
-Nè! Lạnh nhạt vậy đó hả? Dù sao họ là người lớn cho chút lễ phép không được à? Anh làm em thất vọng quá, họ chính là pa……
Nó đang nói thì đứng hình, nó lỡ miệng rồi, nó nhìn mặt hắn, mặt hắn không đổi sắc nói:
-Cuối cùng cũng thừa nhận rồi à?
Nó bây giờ mới biết nó nảy giờ đang lọt vào tròng của hắn. Quay lại hiện tại, mấy tuần trước, hắn tự nhiên cầu hôn nó, muốn nó làm vợ hắn làm nó lo lắng không thôi vì nó đã nhận lời và lễ cưới hình như là một tháng sau, mó lo lắng không thôi, đám cưới? Hàng ngàn thứ để lo nào là áo cưới, nào là nhà hàng, nào là khách khứa, rồi đi hưởng tuần trăng mặt ở đâu, còn nhều việc để lo, ấy thế mà hắn vẫn bình thường không có mấy lo lắng.
Hắn đang ngồi xem bóng đá, nó đi tới tắt đi, nó ngồi xuống ghế rồi nói:
-Anh không lo gì à? Tụi mình sắp đám cưới đó?
Hắn gật gù ừ ừ rồi lấy điều khiển bắt lên, nó tức giận tắt tivi, nó đi tới nắm tay hắn lay lay nói:
-Nghe em nói không? Sắp đám cưới đó!
Hắn bỏ điều khiển xuống, kéo nó ngồi kế hắn, hắn nhàn nhạt nói nữa đùa nửa thật:
-Em gấp lắm à? Muốn lấy anh liền hay sao mà hấp tấp thế?
Nó quay qua đánh hắn một cái, hắn phì cười, nó đang lo nhiều thứ lắm, nó tự nhiên hỏi hắn:
-Anh! Mình đặt bao nhiêu bàn? Nếu lỡ gì đặt nhiều quá thì dư tốn tiền mà ít quá lỡ thiếu thì mấy người đó ngồi đâu? Anh, anh nghĩ sao? Còn nữa, tụi mình đặt bánh cưới bao nhiêu tầng, ít tầng thì không có thể hiện tình yêu mà nhiều quá thì nhìn cầu kỳ, anh, anh nghĩ thế nào? Anh, anh nói gì đi? Anh….
Nó vừa quay qua thì không thấy hắn đâu, tên này thiệt là hết nói nổi, nó tức cái mình đi tìm hắn thì thấy hắn ngủ mất tiêu, tên này muốn bị giết mà, nó đi tới lay lay người hắn nói:
-Anh, em đang nói mà anh ngủ là sao? Coi thường em à?
Hắn không nói gì mà bịt hai tai lại, hai ngày này hắn cứ nghe nó lảm nhảm mà phát hoảng, nó cứ nói đi nói lại mấy cái thứ này làm hắn nhức đầu muốn chết, hắn không biết là lấy nó phiền như vậy nhưng mà hắn lỡ phóng lao thì