Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Cô Nàng Lạnh Lùng (Định Mệnh Nghiệt Ngã)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210780

Bình chọn: 10.00/10/1078 lượt.

!!

************************************************** ******

Tôi không biết mình phải làm gì, không thể để chuyện của tôi liên luỵ tới Trường được. Vì dù sao nó cũng là con người, có quyền yêu có quyền thương người khác chứ. Tôi biết rõ con người của Đỏ. Nếu nó đã muốn cái gì thuộc về nó thì nó sẽ làm bằng được, nó không hề nà một cái gì cả vì thế Trường đang ở trong thế gặp nguy hiểm. Tôi phải làm sao bây giờ? Có ai giúp tôi không?

Lúc ra về bỗng 1 cánh tay đập vào vai tôi :

– Mày sao vậy D?

– Tuấn àh?

– Tao mệt quá rồi

– Vì thằng Đỏ chứ gì?

– Ùh, tao sợ có chuyện gì với thằng Trường

– Tao cũng đang lo đây.

– Kệ đi, tao sẽ cố gắng sắp xếp.

– Về nha

Nói rồi tôi với nhóc V.A nhanh ra chổ phía mẹ tôi đang chờ. Chúng tôi dạo này nhác đi xe đến trường nên kêu mẹ đến đón. Nhìn bà sang trọng, đẹp, rất đẹp. Bản thân tôi luôn tự hào về mẹ nhưng bây giờ mẹ đã không còn như ngày xưa. Tôi leo lên xe và đi về. Cuộc đời như 1 vòng tuần hoàn vậy. Tối nay nhà tôi có khách nên tôi kéo V.A ra ngoài nói :

– Tối nay 2 chị em mình đi chơi, kệ họ

– Okie – Nhóc hớn hở hẳn lên.

Đến tối 2 chúng tôi lẻn đi chơi, không xin phép. Nhưng chắc sẽ không sao đâu vì 2 chị em tôi đi mà. Nhóc V.A chở tôi, mà lạ đi ngoài đường ai cũng nhìn tôi. Chắc tối nay ăn mặc dễ thương quá đó mờ ( tự khen ). Đến đường Điện Biên Phủ tôi chợt thấy ai quen quen. Chưa kịp gì thằng nhóc V.A nói :

– Chị ơi thằng Sáu kìa

– Kệ nó em

Ngay lập tức có 2 chiếc xe đi vọt lên, giống như ép xe nó. Có một thằng rất giốgn thằng Đỏ. Bọn nó nẹt pô ầm ĩ, như muốn cho thằng TRường ra lề vậy. Tôi liền kêu thằng nhóc V.A đưa tôi chạy xe vì nó chạy xe còn rất yếu. Tôi liền phóng nhanh xe lên chổ bọn nó. Nhưng không muộn rồi.

” Rầm ”

– Haha, cho mày chết

Rồi bọn kia chạy. Tôi chạy nhanh xe đến chổ thằng Trường nằm. Nó nằm bất động, máu miệng nó ứa ra, chiếc xe của nó trượt dài trên đường. Mọi người hiếu kỳ liền bu đông xem. Tôi kêu thằng nhóc V.A gọi xe cấp cứu. Tôi sợ. Nước mắt tôi chảy ra, không biết vì sao. Mong rằng Trường không sao. Tôi lên xe cấp cứu với nó và kêu thằng V.A về nhà nói với ba mẹ nó. Lên tới bệnh viện, nó được đưa vào khu cấp cứu. Bác sĩ nói tôi ở ngoài không được vào. Tôi hoảng hốt, lúc này không biết làm gì, đầu óc bấn loạn. Tôi liền nhớ ra bọn kia. Bấm điện thoại lên và gọi từng đứa.

Một lúc nhóc V.A đến với ba mẹ Trường. Khuôn mặt họ hiện rõ sự sợ hãi, nếu có chuyện gì chắc họ chết mất. Bác Anh liền lại chổ tôi :

– Bé Duyên ơi, sao nó lại bị như vậy?

– Dạ cháu…… – Tôi không biết phải nói sao

Lúc đó thằng nhóc V.A liền đở hộ cho tôi :

– Cô ạh ! Bọn nào ép xe Sáu đó cô.

– Trời ơi, con tôi nó hiền vậy, nó có làm gì ai đâu. Giờ nó bị sao thì sao tôi sống

Vừa dứt lời bà khóc ngất trên ghế chờ của bệnh viện. Nhìn bà tôi đau quặn thắt. Giờ tôi phải làm gì đây? Còn ba nó thì đứng ngồi không yên, mặt ông hiện chút buồn phiền và lo lắng. Ai mà chẳng vậy. Tôi không nhìn thấy xung quanh đang có ai, người tôi như mất hồn vậy. Bọn thằng Tuấn hớt hải chạy đến hỏi :

– Ai làm ai làm??

– Trời ơi ai làm vậy?

— Nó có sao không?

– Sao mày với con Duyên lại biết nó bị tai nạn

Rồi không biết đứa nào nói với con Phượng. Nó đến rồi la lên :

– Trời ơi , Sáu có sao không?? huhuhhuhu

Khóc bù lu bù loa lên hết. Tôi thật sự đau đầu. Lúc này cả thế giới như quay cuồng trong tôi vậy. Giờ tôi phải làm sao? Làm thế nào đây? Tại tôi mà ra. Do tôi cả. Phải chi tôi không gặp Trường, phải chi tôi quay lại với thằng Đỏ thì không sao rồi…..

Như theo cảm xúc, tôi đứng dậy ôm chầm lấy con Thảo khóc. Cả đám sửng sờ nhìn tôi khóc, vì trước giờ tôi chưa bao giờ khóc vì một người con trai. Bọn nó ngạc nhiên như vậy cũng đúng. Vì sao vậy? Người tôi thương là nó chứ không ai hết !!! Trường ơi tôi muốn nói tôi thương Trường nhiều……..!

Tối hôm đó tôi với V.A cùng xin mẹ ở lại bệnh viện. Mẹ tôi đồng ý vì có cả nhóc V.A ở đây nữa. Tôi kêu nhóc V.A về nhà thằng Tuấn ngủ, còn để tôi ở lại ngó thằng Trường giúp Cô Anh với chú Lợi. Họ rất tin tưởng tôi nên không hỏi nhiều.

12h đêm……

Tôi thấy có một bàn tay ai đó đang nắm chặt tay tôi. Yên bình và ấm áp lắm, chính thằng Đỏ đã làm tôi ra nông nỗi này. Nhưng ai đã đem tôi vào bệnh viện, ai đang ở cạnh tôi lúc này. Tôi mở mắt dậy. Không tin vào mắt mình đó chính là con nhóc HQ, nó ngồi và nằm ngủ gục lên giường tôi. Bàn tay của nó như truyền hơi ấm cho tôi vậy. Nhìn nó ngủ thật dễ thương làm sao. Đầu tôi đau như búa bổ vậy. Tôi đánh liều đưa tay lên vuốt tóc nhóc. Bỗng nó bật dậy :

– Làm gì nhìn tôi ghê vậy? – Nó nói

– Nhìn D ngủ buồn cười, chảy nước dãi, còn nghiến răng nữa – Tôi cười

– Ê giỡn hả? không có đâu – Nhỏ biện hộ thật dễ thương.

Tôi liền hỏi nó :

– Ai đưa Trường đến đây? Sao D lại ở đây?

– Tôi chứ ai – Nhỏ trả lời bằng giọng nói sắc lạnh

– Cảm ơn D nha

– Khỏi cần

– Nhưng sao D đem Trường lên bệnh viện. Hay…….- Tôi định nói thì nhỏ cắt lời

– Tôi không muốn mang tiếng thấy chết không cứu, mất công tốn 2000 nhang nữa. – Nhỏ vẫn trả lời với bộ dạng như vậy.

Nhóc HQ giống như buồn ngủ lắm. Dụi dụi mắt, mặt


Old school Swatch Watches