n là người có trách nhiệm với cô mà. – Lâm Duy bước vào trong.
– Nhưng còn hai ngày nữa là hết hiệu lực hợp đồng rồi. – Nó nói lớn.
– Hai giờ vẫn phải thế chứ đừng nói là hai ngày. – Cậu bước chân vào nhà sau khi để lại câu nói với chất giọng vô cảm. Không hiểu sao, cậu ghét việc nó đem bản hợp đồng đặt giữa cậu và nó.
~oOo~
Trời chập tối, một chiếc xe Limo đen loáng bóng dừng lại trước cổng biệt thự nhà họ Lâm.
Nó cùng Lâm Duy bước vào xe.
– Đi đâu đây? – Nó hỏi.
– Làm sao tôi biết được. – Lâm Duy nhún vai rồi khẽ đằng hắng. – Này, cô đã ở đâu trong suốt những ngày không có tôi bên cạnh?
– Tôi… mặc kệ tôi chứ. Anh hỏi làm gì? – Nó quay mặt đi hướng khác.
– Tùng Kha là ai vậy? – Lâm Duy cúi mặt.
Nó giật mình, sao cậu lại biết về anh?
– À, xe dừng lại rồi kìa. Xuống thôi. – Nó đánh trống lãng rồi bước xuống xe.
Lâm Duy nhìn theo nó, khẽ lắc đầu thật buồn.
– Chào hai người. – Thiên Kỳ cười tươi bên cạnh Thiên Minh.
– Chào! – Nó vẫy tay, khẽ nghiêng đầu.
– Vào thôi! – Thiên Kỳ kéo tay nó.
– Vào đâu? – Nó nhìn quanh.
Thiên Kỳ đưa tay chỉ về phía trước.
– Cậu đưa bọn tôi đến vũ trường à? – Lâm Duy há hốc mồm.
– Đừng nói với tớ là cậu chưa bao giờ đến đây đấy chứ? – Thiên Kỳ nhíu mày.
Lâm Duy chợt nhìn nó đang đứng ngơ ngác.
– Nhưng… cô ấy… – Cậu e ngại.
– Sao? Cậu sợ tớ dạy hư vợ cậu à? – Thiên Kỳ tỏ vẻ dỗi. Mặt nó đỏ ửng và mặt Lâm Duy cũng chẳng kém. Vợ gì chứ?
Thiên Minh đứng yên chẳng nói gì. Chỉ vì chiều ý em gái mà đến đây chứ thực ra cũng chẳng hứng thú với những cuộc chơi kiểu này lắm và chắc rằng đêm nay không khí sẽ vô cùng căng thẳng. Đến giờ, cậu vẫn không hiểu tại sao Thiên Kỳ lại quay trở về với khuôn mặt hậm hực và thẳng thừng tuyên bố sẽ không để Lâm Duy rơi vào tay nó.
Vũ trường sôi động với tiếng nhạc xùng xình. Thật không khó để tìm được chỗ cho mình, nhất là khi nó đi giữa hai anh chàng cao hơn hẳn nó một cái đầu và cùng một cô nàng hấp dẫn như Thiên Kỳ. Hình như ba người họ rất có tiếng ở nơi đây. Nhìn cái cách mọi người nể sợ và nhường đường cho họ đi thì biết.
– Chị cho em chai rượu mạnh. – Thiên Kỳ vẫy tay gọi đồ uống rồi nhanh chóng kéo tay nó ra phía ngoài. – Ra nhảy cùng tôi nào.
Nó lúc bấy giờ đang ngồi bên cạnh Lâm Duy loạng quoạng vì cái kéo tay và lời nói của Thiên Kỳ. Đây là lần đầu nó đến đây mà!?!
Nhưng chẳng có cách nào để từ chối cả. Bỗng tay kia của nó được níu lại. Lâm Duy vẫn ngồi yên như tượng, không thèm nhìn nó và Thiên Kỳ, cất giọng:
– Cậu để cô ấy yên đi. Đừng bày nhiều trò nữa.
Thiên Kỳ lặng người.
Sao Lâm Duy khác quá, chẳng giống cậu của dạo còn là “người yêu” của cô tẹo nào.
Vì nó ư?
Khẽ nhếch mép cười, Thiên Kỳ ngồi xuống ghế đối diện Lâm Duy và nó, bên cạnh là Thiên Minh.
– Được thôi! Tớ cũng chẳng cần phải vui vẻ lắm với cô ta. – Cô nhún vai.
Đặt cốc cocktail xuống bàn, Lâm Duy nhìn những con người đang chìm vào điệu nhảy điên cuồng ngoài kia bằng nửa con mắt, tự hỏi không biết bao giờ mới thoát ra khỏi nơi đây và tất nhiên là cùng nó.
– Nào, tôi với cô dù không thích nhau lắm nhưng vẫn uống với nhau được một ly chứ? – Thiên Kỳ đặt cốc rượu loại mạnh trước mặt nó.
– Tôi… không uống được. – Nó xua xua tay.
– Không tệ như cô nghĩ đâu. Thử xem. – Thiên Kỳ hếch mặt rồi kề cốc rượu của mình lên môi, uống cạn.
Nó cười gượng gạo. Hay là thử nhỉ? Dù sao cũng chẳng có hại gì cho nó cả.
Nghĩ vậy, nó ép mình uống cái thứ chất lỏng sóng sánh trong cốc thủy tinh tuyệt đẹp kia.
Khẽ nhíu mày, nó cố cười rồi đặt cốc không xuống bàn.
– Sao? Tuyệt phải không? – Thiên Kỳ cười tươi.
Nó cười mà mặt méo xẹo.
– Vậy uống tiếp đi. Cô cũng phải sánh được tửu lượng ít nhất là bằng một phần hai chồng mình chứ? – Thiên Kỳ nhìn sang Lâm Duy, nói đầy ẩn ý.
Một ly.
Hai ly.
Ba ly.
Chất lỏng kia cứ được rót vào cốc nó mãi. Cứ cạn rồi lại đầy, đầy rồi lại cạn.
Hai má nó ửng hồng. Dấu hiệu cho thấy nó đã say.
– Đủ rồi đấy Thiên Kỳ. – Thiên Minh cản bàn tay cô đang rót rượu vào cốc nó.
– Anh sợ em chuốc say cô ta sao? Anh sợ em làm gì cô ta à? – Thiên Kỳ nhìn Thiên Minh bằng ánh mắt nửa đau buồn, nửa giễu cợt.
– Em làm vậy thì được gì? – Thiên Minh lấy chai rượu từ tay cô.
– Tại sao anh cứ phải đứng về phía cô ta nhỉ? Em mới là em gái anh cơ mà? Anh sợ cô ta say nhưng còn em gái anh thì sao? Em gái anh say có ai bảo vệ như cô ta không? – Thiên Kỳ đứng bật dậy.
– Sao em lại nghĩ như vậy?
Thiên Kỳ không trả lời câu hỏi của anh, quay lại nhìn nó đang gục đầu trên bàn, khẽ cười trong nước mắt:
– Cô sướng thật, có đến hai người… à không phải là ba người mới đúng chứ, ba người đó đều cố sức che chở cho cô. – Nói rồi, cô bỏ chạy ra khỏi vũ trường nhộn nhịp.
– Đưa cô ấy về nhà. – Thiên Mình trừng mắt nhìn Lâm Duy.
– Không cần anh phải dạy tôi điều đó. – Lâm Duy trả lời nhưng vẫn không nhìn đối thủ.
Với vẻ mặt hậm hực, Thiên Minh chạy đuổi theo cô em gái.
Còn lại mình nó và Lâm Duy, cậu đặt ly rượu của mình xuống bàn rồi quay sang nhìn nó:
– Cô đúng là kém thật… nhưng lúc nào cũng là một con người hiếu thắng.
Cõng nó trên lưng, cậu bước lửng thửng
