Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Tác giả: Lambangdi1997

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323592

Bình chọn: 9.00/10/359 lượt.

ứng sững, chẳng hiểu vì sao mình làm vậy và cũng chẳng hiểu vì sao con nhóc lại xử sự một cách ngốc nghếch như vậy.

– Này… bạn… – Jun lắp bắp.

Con nhóc chẳng thèm ngẩng mặt lên nhìn Jun lấy một lần, vẫn lặng lặng ăn hết cốc kem của mình mặc cho vị có khó chịu đến đâu đi chăng nữa.

“Rầm”

Chiếc ghế bị xô ngã, con nhóc chạy vụt đi, trên bàn, cốc kem hết sạch.

“Con nhỏ đó bị làm sao vậy?”

Jun cảm thấy như vừa rồi không phải cậu đổ tương ớt vào ly kem của con nhóc mà là đang đổ tương ớt vào lòng mình.

Trong nhà vệ sinh sinh nữ, tiếng nước chảy lấn át cả tiếng khóc của một đứa con gái. Nó đã từng bảo rằng khi khóc đừng cố kìm nén mà hãy khóc thật lớn. Nếu không muốn ai nghe thấy mình khóc thì vặn nước thật to chứ đừng dại gì mà khóc trong câm lặng vì như vậy sẽ rất khó chịu.

Không hiểu sao lúc này lại thấy nhớ nó đến vậy. Muốn biết giờ nó đang ở đâu, làm gì?

Rửa qua khuôn mặt ướt đẫm, con nhóc nhìn mình trong gương rồi khẽ mỉm cười. Cay quá… tất cả các giác quan đều cay.

But If you wander cry

Cry on my shoulder

If you need someone

Who care for you.

Điện thoại reo dai dẳng trong túi áo.

– Alo.



– Vâng.



– Không ạ. Chúc mẹ vui vẻ. Con sẽ sống một mình.

Nói rồi, con nhóc gập máy. Thật ra đây có phải là điều con nhóc muốn hay không? Sống một mình chỉ với tiền trợ cấp hằng tháng của ba mẹ? Con nhóc đã từng khao khát ngày này biết nhường nào nhưng khi ngày đó đến thì sao lại cảm thấy thật nhanh, nhanh như một cái chớp mắt.

Bước một mình trên hành lang đầy nắng, khẽ suy nghĩ vu vơ về cuộc sống mơ ước, chợt tay con nhóc bị ai đó níu lại, một chàng trai ngược chiều.

– Tảng băng di động… à không… Băng Di, xin lỗi! Lúc nãy…. – Jun lắp bắp.

Con nhóc hít một hơi thật sâu, có lẽ đến lúc nên làm rõ tất cả những thắc mắc trong lòng nó đối với tên con trai này.

– Thật ra bạn ghét tôi đến thế sao? Lúc nào bạn cũng tìm cách gây sự, chọc tức tôi. Tôi có làm gì không phải với bạn thì bạn cũng nói cho tôi biết để tôi còn tránh chứ? Hay tại kiếp trước tôi nợ bạn cái gì chưa trả nên trời định bạn xuống cạnh tôi để đòi nợ?

Jun ngớ người. Cậu ghét con nhóc sao?

– Tôi…tôi đâu có ghét bạn.

Con nhóc nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu.

– Bạn không biết hay là giả vờ không biết vậy. Tôi… thực ra… tôi thích bạn nhiều lắm Di à! Nhưng bạn lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng với tôi, lúc nào bạn cũng xem tôi như những người bình thường khác, đối xử với tôi bằng thái độ mà bạn vẫn đối xử với những tên con trai quanh bạn không hơn không kém. Tôi chỉ muốn bạn chú ý đến tôi, muốn bạn phải nói với tôi nhiều hơn, không giữ khoảng cách với tôi nữa thôi mà. Những lúc tôi tỏ ra quan tâm đến bạn thì bạn lại gạt phăng như tạt gáo nước lạnh vào mặt tôi vậy nên lần nào gặp bạn, tôi cũng đều tìm cách gây sự với bạn. Tôi ghét bạn lắm vì… tôi thích bạn mất rồi!

Jun nói một tăng, con nhóc đứng sững vì tất cả những gì vừa nghe được.

Lúc Jun định thần xem mình vừa nói điều gì thì đã muộn mất rồi. Mặt cậu đỏ lự rồi quay lưng bỏ đi.

Còn lại một mình trên hành lang vắng, con nhóc khẽ cười. Một thứ cảm xúc mới mẻ đang len lỏi vào trái tim cô nàng 17.

~oOo~

Hoài An nhảy cẫng lên và thả mình xuống nệm. Cô bé cười tươi và dường như đó là lần cô vui nhất kể từ khi chị Hoài Anh mất.

Suy nghĩ một hồi, cô nghĩ rằng mình nên báo với một người.

– Alo, chị Thiên Kỳ! – Hoài An hí hửng.

– Giọng Thiên Kỳ vui vẻ.

– Chị…. sẽ không giận em nếu em… quay về bên anh Key chứ? – Hoài An lo lắng hỏi.

– Giọng nghèn nghẹn.

– Chị… sao lại nói vậy?



– Vậy nên chị mới bảo em phải làm cho anh ấy đau khổ?



Hoài An khẽ cười. Thì ra không hoàn toàn là vì Key. Thì ra “tội” của anh trong mắt Thiên Kỳ lại lớn đến vậy. Thì ra… cô cũng chỉ là con rối.

– Giờ thì kết quả là gì?

– Thiên Kỳ đáp gọn và dập máy sau khi chúc phúc cho người em gái.

Thật ra, đâu phải là cô thua đâu? Khi thành thật thú nhận thì cô đã chiến thắng lòng hận thù và chiến thắng chính bản thân mình.

~oOo~

Nó ngân nga một vài bài hát quen thuộc sau lưng Tùng Kha. Anh chở nó đi dạo phố trong cái nắng ấm dìu dịu chứ không chói chang.

– Em không gặp khó khăn gì cho việc nhập học chứ? – Anh hỏi nó.

– Em chưa tìm được trường. Mà chẳng phải trong giấy khai sinh thì em đã là sinh viên năm nhất như anh rồi còn gì. – Nó cười hì hì.

– Nhưng em vẫn chưa lấy được bằng tốt nghiệp cấp ba đâu. – Anh sém chút đã đưa tay cốc đầu nó, may mà đang cầm lái.

– Thôi thôi, em biết rồi. Hồi gặp anh ở tiệm Windy Ice-cream, trông anh cù lần lắm. Thế mà ai ngờ lại.. đanh đá thế này cơ chứ. – Nó bĩu môi.

– Tưởng đang cầm lái là không xả cho em một trận được hả? Nói ai cù lần vậy nhóc? – Anh


Polaroid