ư vậy, sao em có thể thích anh chứ?” Nheo nheo mắt, ngón tay vuốt ve môi cô.
Chu Dạ bị hắn liên tục chặn họng, thẹn quá hóa giân, huých hắn một cái: “Ai thích anh! Tự mình đa tình!” Nổi giận đùng đùng đi về phía trước. Nghĩ thầm, hắn đúng là vương bát đản, về sau cũng không dám nói xấu hắn nữa .
Vệ Khanh đắc ý không thôi, rất hãnh diện! Vừa do dự vừa hỏi: “Rốt cuộc thích anh bao nhiêu, nói một câu thôi! Nói một câu, nói một câu –” Chu Dạ không để ý tới hắn, Vệ Khanh càng quấn quít lấy cô không buông, ép cô trả lời bằng được. Cô vừa xấu hổ vừa cuống, đúng là lỡ lời một câu trở thành hận muôn đời, nhìn vẻ mặt của hắn, có lẽ vênh tới tận trời rồi.
Tới lúc cô múc nước rửa mặt, Vệ Khanh còn đi theo bên cạnh cô vô cớ gây rối, nhịn cười ý nói: “Tại em cũng không hỏi anh vấn đề này, công bằng chút đi, rốt cuộc là thích anh bao nhiêu? Hử…” âm cuối kéo dại, lại lừa lại dỗ. Chu Dạ nhớ lại buổi tối hôm đó, lại nhìn lên trời có rất nhiều sao, hắn từng nói: “Thích tới mức nguyện ý chăm sóc em cả đời.” Trong nháy mắt cảm thấy có dòng nước ấm áp len vào tim, lau mặt nói: “Thích anh giống như thích sao trên trời.”
Nói xong lời này, lập tức cảm thấy buồn nôn, ném khăn mặt cho hắn, lầm bầm nói: “Rửa mặt đi! Lên cơn thần kinh gì không biết!” Vệ Khanh cũng không cảm thấy thế nào là lãng mạn và buồn nôn, suy nghĩ nửa ngày mới loáng thoáng hiểu được, ý của Chu Dạ như vậy có phải rất thích hắn đúng không? Thích tới mức có thể so sánh với sao trên trời, chẳn có tí logic nào cả. Hắn buồn bực, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Đàn ông đúng là loại động vật ngu ngốc.
Chiều ba mươi, Chu Dạ sắp sếp câu đối, treo đèn lồng. Mọi năm đều là cha cô đảm nhiệm, lần này Vệ Khanh xung phong nhận việc. Cha cô thức thời đi ra ngoài đánh bài, để hai người bọn họ một chỗ. Chu Dạ lấy câu đối, đẩy cửa đi ra, chỉ huy nói: “Cái này dán trên cửa, cách nhau một khoảng, nhưng đừng có dán ngược.” Vệ Khanh nhìn nửa ngày hỏi: “Vậy ‘Hai chữ bình an nặng ngàn lượng’ là vế trên hay vế dưới? Dán bên trái hay bên phải?” Hắn đã bao giờ làm việc này đâu! Ở nhà hắn là đại thiếu gia nha.
Chu Dạ mắng: “Đã không biết làm lại còn nhận! Sớm biết thế này bảo cha làm cho xong.” Vệ Khanh bất mãn nói thầm: “Quá đáng, làm gì mà nặng lời vậy, em không dịu dàng một chút được sao, chẳng qua anh có lòng tốt thôi mà.” Cô ngừng lại, nghĩ hắn lần đầu tiên làm việc này, cũng là làm khó hắn , dịu dàng nói: “Được rồi, kẻ hèn này giúp anh là được.” Lấy bàn chải và hồ dán, náo loạn nửa ngày cuối cùng cũng dán được câu đối cân bằng đẹp đẽ.
Chu Dạ cắm một cành ngải xanh trươc cửa, hàng năm tiết Đoan ngọ, mọi người nơi này cũng có tập tục treo ngải. Ngắm nghía một chút, nhảy dựng lên nói: “Anh làm cái gì vậy? Không biết chữ Phúc là phải để trong nhà sao?” Vẻ mặt Vệ Khanh mờ mịt hỏi lại: “Vậy à? Đây là tập tục ở đây sao?” Chu Dạ không nói gì, lườm hắn nói: “Anh có nhìn thấy nhà ai dán chữ Phúc trước cửa không?”
Vệ Khanh có chút xấu hổ, ôm cô nói: “Anh không để ý, cũng không có ai nói cho anh biết. Nhà anh mỗi dịp tết, đều quay quần ăn cơm, sau đó mọi người đi chơi. Giờ đó trên tivi thường chiếu chương trình bắn pháo hoa, lúc đó còn thấy háo hức.” Thấy Chu Dạ thật giỏi, cái gì cũng biết, lại cúi xuống hôn cô.
Chu Dạ biết những kẻ có tiền cũng không vui vẻ gì, có chút đồng cảm với hắn, liền bảo: “Đợi tới lúc đó chúng ta cũng đi ra ngoài ngắm pháo hoa, đi chơi cho vui vẻ.” Chu Dạ nghĩ hắn quen giao thừa ăn bánh trẻo, cố ý nấu một mâm bánh trẻo. Đèn lồng đỏ treo ở phòng khách rất bắt mắt, nhìn thấy thật thỏa mãn. Đốt pháo, ăn cơm tất niên, chờ cho tới đêm, nhìn xuống dưới lầu lại gặp một đám trẻ con ở trong trường ôm pháo bông đốt bừng bừng, kéo tay Vệ Khanh nói: “Chúng ta cũng đi chơi.”
Hai người cầm một túi pháo hoa và pháo bông đi xuống dưới, mấy nhóc tì nhìn thấy cô liền chào: “Chị.”, đối với Vệ Khanh lại rất ngoan ngoãn nói: “Cháu chào chú.” Vệ Khanh buồn bực, nhỏ giọng nói thầm: “Vì sao không gọi là anh chứ? Hoặc gọi cô ấy là cô cũng được.” Nói cái gì chứ! Mấy đứa trẻ này thật đáng đánh đòn.
Chu Dạ nghe thấy, cười to, “Cỡ anh có thể làm cha mấy em ấy rồi, còn muốn trẻ lại sao? Xấu hổ quá đi thôi.” Vệ Khanh lườm cô, nhất thời nổi giận, xấu xa véo nhẹ vào lưng cô một chút. Đồng thời châm lửa đốt mấy cây pháo bông, nhịn mấy nhóc tì ngồi trên mặt đất nói: “Anh cho em chơi này.” Còn dạy bọn trẻ cách dẫn lửa. Trẻ con dễ dàng bị lừa nha, vừa cao hứng liền đi theo đuôi Vệ Khanh, còn theo lời hắn nói: “Cảm ơn anh.” Vệ Khanh nghe xong, tâm tình vui sướng, đắc ý nhìn Chu Dạ. Cô thấp giọng mắng hắn vô sỉ, ngay cả trẻ con cũng dùng thủ đoạn.
Hai người chơi đùa với đám trẻ con, vui vẻ vô cùng. Nói thật, chất lượng pháo hoa không được tốt cho lắm, đầu tiên tóe khói xanh đỏ xám, rồi bay vèo lên giữa không trung, chả có tiếng vang nào cả, nhưng đám trẻ lại bảo đốt tiếp, kêu rất vui. Vệ Khanh ôm cô, đột nhiên hỏi: “Haizz… Chu Dạ, em nói xem tương lai chúng ta có con hay không?”
Chu Dạ nhảy dựng lên, cô chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này, chính cô vẫn còn chưa trưởng thành. Vỗ vỗ đầu hắn
Cùng chuyên mục
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập