Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325290

Bình chọn: 8.00/10/529 lượt.

rong vòng ba thước, chắc chắn không bao giờ để xảy ra chuyện như vậy…”

Chu Dạ không để ý tới lời hứa của hắn, ngông nghênh đi tới thư phòng, bị trượt chân một cái, suýt nữa ngã sấp xuống, Vệ Khanh vội kêu cẩn thận. Cô ‘a’ một tiếng, chật vật đứng vững, vỗ vỗ ngực, thở phào một cái, rồi theo bản năng quay đầu nhìn hắn một cái. Vệ Khanh vội nói: “Sao rồi, có đau ở đâu không?”

Cô xoa xoa mũi, vô cùng xấu hổ, trong lòng vừa bực mình vừa buồn cười, hắng giọng, cố ý phụng phịu nói: “Đừng nghĩ cợt nhả, nói năng ngọt xớt là cho qua! Trước kia quá dễ dàng cho anh, thế nên mới liên tục gây ra chuyện thị phi, anh nói muốn thử thách tình yêu của anh thế nào cũng được, chỉ cần tha thứ cho anh phải không? Lần này không cho anh một bài học thì anh không nhớ kỹ được! Người ta nói thương cho roi cho vọt, đòn đau nhớ đời! Anh an phận chưa được vài ngày, cái đuôi đã vểnh lên, tôi thấy anh không tự giác sửa lỗi…” nói cả một tràng dài, thấy hắn cười như không cười, không nói lời nào, căn bản là không lo lắng gì, trợn mắt nghiêm trang nói: “Nghiêm túc, nghiêm túc đi, đang nói chuyện chính sự với anh đấy!”

Vệ Khanh vội vàng gật đầu, “Tuân lệnh, bà xã đại nhân, vi thần chăm chú lắng nghe!” Nói xong còn khom lưng một cái, giống như rất ngoan ngoãn nghe lời. Chu Dạ vừa tức vừa buồn cười, nhìn hắn lưu manh như vậy, không có cách nào khác, suy nghĩ mãi, ánh mắt vừa chuyển, chạy tới cầm miếng bàn chải chà quần áo đi ra, đắc ý nhìn hắn, ngón tay chà xát, đánh tách một cái.

Vệ Khanh cảm giác mây đen vây quanh đỉnh đầu, cười làm lành nói: “Bà xã, em định làm gì vậy?” Chu Dạ cầm cây thước dạy học trên tay, đi qua đi lại trong phòng khách, vỗ tay nói: “Chuyện Tiết Tư và Ân tổng kia, tuy rằng ghi hận trong lòng, buồn bực khó tiêu, nhưng bản thân rộng lòng khoan dung, nói chuyện cũ đã qua sẽ bỏ qua, bỏ đi! Chu Dạ tôi cũng không phải là loại người tính toán chi li. Nhưng anh lại thêm một lần nữa không coi tôi ra gì, có nhịn cũng không thể nhịn mãi được! Chúng ta tỉ mỉ tính toán chuyện bức ảnh và chuyện đứa bé!”

Đi dạo vòng quanh hắn một vòng, cong miệng cười nói: “Không phải anh gọi tôi là bà xã đại nhân sao? Điêu dân to gan, nhìn thấy khâm sai đại nhân, còn không mau quỳ xuống!” Quăng cái bàn chải cứng xuống trước mặt hắn.

Vệ Khanh nghe xong thiếu chút nữa ngã đập đầu xuống đất, lắp bắp nói: “Bà xã –, em nói gì cơ?” Quỳ xuống? Có ý gì? Hắn vẫn không kịp hiểu. Chu Dạ nhíu mày, nói: “Đã làm sai thì phải nhận trừng phạt, bản đại nhân phạt ngươi quỳ lên bàn chải, phục hay không phục?” Nói xong dùng mũi chân đá đá cái bàn chải, không phải khâm sai đại thần a, giống như nữ thổ phỉ vậy.

Hắn kêu khổ không ngớt, còn hỏi lại, “Bà xã, ý em là muốn anh quỳ lên cái bàn chải này?” Này — này –, này — còn ra thể thống gì! Nghĩ thầm, đánh chết cũng không thể quỳ, người xưa đã nói kẻ sĩ có thể chết chứ không thể chịu nhục! Cho dù là bà xã đại nhân, trên đầu còn có trời cao, sao có thể làm loạn như vậy? Chẳng may truyền ra ngoài, đừng nói người khác cười rụng răng hàm, về sau còn mặt mũi dám nhìn ai? Động một chút đã thăng đường thẩm vấn, , hắn làm sao có thể yên ổn sống dưới trướng khâm sai đại thần chứ, không thể để việc này diễn ra thành tiền lệ được.

Trước kia thần tử nhìn thấy hoàng đế đã không cần quỳ xuống, chỉ cần đứng trả lời là được. Nhưng từ khi mở tiền lệ, không quỳ là quy vào tội khi quân phạm thượng. Nhưng cũng không dám kêu g

ào phía sau lưng Chu Dạ, đành phải “không bạo lực, không hợp tác”, coi như cô giận mà ăn nói hàm hồ, giả câm giả điếc, không để ý tới.

Chu Dạ thở phì phì chỉ vào mũi hắn nói: “Vệ Khanh, anh giỏi lắm! Không phục phải không? Để tôi nói rõ ràng cho anh, cho anh biết vì sao anh phải quỳ! Để anh khỏi nói tôi cố tình gây sự, cố ý hành hình.” Cô xắn tay áo, ngồi xuống sofa, còn cố ý rót chén nước uống cho nhuận họng, chén nước làm bằng gỗ, cộp cộp gõ vài cái, cũng có vài phần cảm giác thăng đường xử án.

Vệ Khanh thấy dáng vẻ cô như vậy, giống hệt cọp mẹ (ish: nói thẳng ra là đồ cọp cái, bức xúc lắm rồi), nhưng chỉ dám oán thầm, cười làm lành nói: “Bà xã, em phạt anh cái gì cũng không, chẳng hạn như rửa rau, rửa bát? Sao có thể phạt quỳ chứ, cũng không phải trẻ con ba tuổi, này còn ra thể thống gì? Hì hì, em cũng mệt mỏi rồi, có đau lưng không? Anh xoa cho em nha…” nói xong, sấn tới.

Chu Dạ chớp mắt, hừ lạnh: “Chạm đã… còn chưa nói xong đâu, quỳ xong rồi hiếu kính cũng chưa muộn. Anh nói anh và người đàn bà kia không có gì, ôm hôn là ngoài


XtGem Forum catalog