hắn: “Thấy mình vẽ thế nào?” Trương Suất đứng ở trước bàn vẽ, cẩn thận xem xét, chỉ vào cái mũi cười nói: “Nơi này –, bộ phận chưa được xử lý tốt.”
Chu Dạ lui ra phía sau từng bước, ngắm trái phải nửa ngày, rốt cục gật đầu: “Quả thật, xem ra lại phải sửa. Mũi quả nhiên có sai sót, aiza –, lại phải sửa lại lần nữa.” Nói xong tinh tế sửa chữa.
Trương Suất đứng ở phía sau cô, cầm bút trong tay cô, nói: “Bạn xem sửa thế này có ổn hay không?” Nói xong làm mẫu. Tư thế hai người, vai tựa vai, có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương, vô cùng thân mật. Trương Suất sau này nhớ lại, mới cảm thấy khi đó thật sự là hoài niệm.
Chu Dạ vỗ tay, “Không sai, không sai, như vậy vừa vặn!” Nói xong nhìn Trương Suất, thở dài: “Trương Suất, xem ra mình còn phải cố gắng nhiều, vẫn còn kém như vậy.” Đại khái cùng tâm tình có liên quan.
Trương Suất an ủi cô: “Bạn có tư chất thiên phú, không cần phải gấp gáp. À, suýt nữa quên mất chuyện chính. Lúc nãy ở dưới lầu, mình gặp Tiếu giáo sư, bảo mình tiện thể nhắn, nếu thấy bạn, thì bảo bạn lên văn phòng khoa gặp thầy, thầy có việc tìm bạn đó.”
Chu Dạ “Ồ” một tiếng, đem bút vẽ xếp lại, đi thang máy xuống tầng dưới. Văn phòng khoa to như vậy mà chỉ thấy có một mình Tiếu giáo sư. Cô gõ cửa, “Thưa thầy, thầy tìm em có việc gì ạ?”
Tiếu giáo sư bảo cô ngồi xuống, rót cho cô chén nước xong, từ trong ngăn kéo rút ra một danh sách, còn đeo kính lên nói: “Chu Dạ, kì này em vẫn chưa đóng học phí phải không? Phòng tài vụ báo cáo lên, thông báo những người chưa đóng học phí. Khoa ta không còn mấy ngươi đâu, đừng chậm chạp nữa, mau chạy đi nộp tiền học phí. Chẳng may quá hạn nộp học phí, sẽ có phiền toái đấy. ”
Chu Dạ gật đầu nói vâng. Tiếu giáo sư lại hỏi có phải cô muốn học tiếp lên nghiên cứu sinh, còn khen cô có tư chất học thuật, dặn cô nếu có gì không hiểu thì cứ đi hỏi học trưởng học tỷ. Hỏi han ân cần, giống như người cha già vậy, Chu Dạ rất cảm kích thầy, đối với sinh viên đều là thật tâm chân ý. Năm nay, những giáo sư giống Tiếu giáo sư đã không còn nhiều nữa.
Cô bởi vì chuyện học phí thêm lo lắng.
Đến buổi tối đi làm, luôn để ý xem Vệ Khanh có tới hay không. Những lúc muốn gặp hắn, thì hắn lại không tới, liên tục vài ngày, hoàn toàn bặt vô âm tín. Cô không muốn gọi điện cho hắn, đành phải kiên nhẫn chờ. Tới lúc Vệ Khanh xuất hiện ở “Vương triều”, thì đã được một tuần rồi.
Vệ Khanh xuất hiện, cũng đã là tầm 4h sáng, khách khứa đã về gần hết, cô cũng nhanh chóng sắp hết xa làm. Thịnh tổng liền giữ cô lại nói: “Tây Tây, hôm nay có thể làm thêm chút nữa không? Lệ Lệ có việc phải về trước, cô thay cô ấy tăng ca, tính thêm tiền lương cho cô. ” Chu Dạ nghĩ, dù sao cũng thêm vài tiếng nữa, cũng không sao cả, liền gật đầu.
Chưa tới nửa giờ sau, Vệ Khanh đẩy cửa bước vào, do có chứa một thân lãnh khí, phong trần mệt mỏi. Thịnh tổng liền ra đón: “Vệ thiếu, cuối cùng đã đến rồi.” Vệ Khanh giương mắt nhìn hắn, hắn hiểu ý liền nói: “Cô ấy vẫn còn đang làm, ngài cứ ngồi đi đã.”
Cả tuần nay Vệ Khanh phải ra nước ngoài công tác, bởi vậy mới không thể lộ diện. Vừa xuống máy bay, liền gọi điện cho Thịnh tổng, hỏi hắn xem có phải Chu Dạ vẫn tiếp tục đi làm hay không.
Chu Dạ mang tới cho hắn một tách cà phê nóng. Tới quán bar uống cà phê, chắc chỉ có mỗi Vệ Khanh yêu cầu như vậy. Vệ Khanh nheo mắt nhìn cô, cười nói: “Đã lâu không gặp, em gầy đi không ít.” Chu Dạ thầm nói trong lòng, đương nhiên, tôi ngày đêm bận rộn, không gầy đi mới là lạ.
Vệ Khanh đưa tay duỗi ra, không khách khí nói: “Ngồi xuống, tiếp chuyện với anh.”
Chu Dạ lạnh lùng nhìn hắn, chẳng lẽ hắn nghĩ cô chính là phụ nữ của hắn hay sao, thật sự là tự đại cuồng, không coi ai ra gì. Cũng không tranh cãi, tạm thời ngoan ngoãn ngồi xuống, để xem cuối cùng hắn muốn thế nào.
Vệ Khanh hỏi: “Vì sao còn tới nơi này làm?”
Chu Dạ nhíu mày: “Vì sao không?” Nói xong lấy phong thư từ trong túi ra, cười nhạo nói: “Vì cái này sao?” Đặt ở trên bàn, đẩy về phía hắn.
Vệ Khanh biến sắc, nhìn cô chằm chằm, trong mắt đã có tức giận. Chu Dạ năm lần bảy lượt đem tất cả đồ hắn tặng trả về, làm hắn vô cùng khó chịu. Trên mặt vẫn như trước, bất động thanh sắc, thản nhiên hỏi: “Em có ý gì?”
Chu Dạ cười lạnh: “Vệ tiên sinh, phải là tôi hỏi anh có ý gì mới đúng!”
Vệ Khanh không chút hoang mang nói: “Chẳng có ý gì cả, là em suy nghĩ nhiều quá thôi. Coi như là quà gặp mặt, không cần để ở trong lòng.” Hắn còn có thể trợn mắt nói nói dối, thật sự là công lực sâu, đã đạt tới cảnh giới hắc sơn lão yêu.
Quà gặp mặt? Vô duyên vô cớ có người đưa nhiều tiền như vậy làm quà gặp mặt sao? Rắp tâm bất lương còn lời lẽ chính nghĩa! Chu Dạ không biết phải nói gì cho phải, một lúc sau nói: “Vệ tiên sinh, quà gặp mặt này, tôi nhận không nổi.” Đứng lên muốn đi.
Vệ Khanh đã có chút buồn bực, lại thấy cô muốn rời đi, lập tức ngăn lại. Đầu tiến tới, thổi nhẹ bên vành tai nói: “Sao, em không cần ư? Vẫn là — chê ít?”
Chu Dạ tiếp xúc thân thể với người khác cực kỳ mẫn cảm, hắn chỉ cần tới gần, cô đã có phản ứng, huống chi bây giờ hắn ở bên tai cô thồi khí tán tỉnh. Tuổi