pacman, rainbows, and roller s
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329173

Bình chọn: 9.5.00/10/917 lượt.

ó!

Chương 52

Vệ Khanh “rầm” một tiếng, mở cửa xe xuống dưới, cũng không thèm nhìn Ninh Phi, thẳng tay kéo Chu Dạ trong tay cậu ta ra. Vỗ mặt cô nói: “Sao lại uống say như vậy?” Giọng lạnh lùng rõ ràng không vui. Không ngờ cô lại đi cùng một gã trai ra ngoài uống rượu, còn lêu lổng tới rạng sáng mới về.

Chu Dạ mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy hắn, cố gắng đứng vững, đẩy hắn ra: “Buông ra… tôi không muốn gặp lại anh…” Vệ Khanh tức giận, cô còn dám không biết sống chết giận dỗi hắn nữa! Bóp chặt cằm cô: “Nhìn rõ ràng chứ, anh là ai?” Chu Dạ trợn mắt: “Tôi còn chưa say chết! Đi đi, đi đi, dù sao tôi cũng tùy hứng làm bậy, cố tình gây sự, anh còn tới làm gì?”

Vệ Khanh cười khổ, giờ vẫn còn hận sao. “Theo anh về.” Có chuyện gì thì về nói, đóng cửa lại thích náo loạn thế nào cũng được, kéo cô về xe. Chu Dạ hết đá lại đánh. “Không, tôi không cần… anh buông ra, anh buông ra…” náo loạn ầm ĩ, Ninh Phi đi lên, tóm lấy Chu Dạ, đối mặt với Vệ Khanh, trong mắt không hề có một tia sợ hãi. “Anh không thể ép buộc cô ấy.” Ý chỉ trích nồng đậm.

Vệ Khanh căm giận nhìn cậu ta, nhưng không thể so đo với một thằng nhóc, khách sáo nói: “Cảm ơn em đã đưa vị hôn thê của tôi về.” Nhắc nhở mối quan hệ giữa hắn và Chu Dạ, đồng thời cũng nhắc cậu ta giữ tự trọng. Ninh Phi thờ ơ, một lúc sau nói: “Không sao, chúng tôi rất thân thiết.”

Suýt nữa Vệ Khanh bị nội thương vì tức giận, đừng nghĩ cậu ta lớn không ra lớn, nhỏ không ra nhỏ, không ngờ lời nói lại sắc bén như vậy, không động tĩnh đâm hắn một đao. Dừng một chút nói: “Nghe Chu Dạ thường nhắc tới em, nói rất thích cậu em trai này. Tôi cũng hiểu được.” Ninh Phi cười nhạo: “Phải không? Hy vọng như thế.” Vệ Khanh không thể không nhìn cậu ta bằng ánh mắt khác, thằng nhóc này cũng rất lợi hại.

Không để ý tới cậu ta, ôm Chu Dạ nói: “Hôm nay là anh không đúng, theo anh về được không? Kí túc của em đóng cửa rồi.” Xoa xoa hai má cô, hơi thở ấm áp, trong miệng vẫn còn ngào ngạt hương rượu. Hắn nghĩ thầm, không thể nào tức giận, không thể để người khác thừa cơ xen vào. Bạo loạn trong nhà không thể tăng lên thành loạn ngoại xâm được.

Nếu Chu Dạ chịu ngoan ngoãn theo hắn trở về đã không còn là Chu Dạ. “Đi về cùng anh sao? Dựa vào cái gì? Bằng việc tôi ăn một cái tát sao…” vốn đang định nói tiếp, lại nhìn thấy Ninh Phi đứng bên cạnh, vụt tắt, ở ngoài miệng, miễn cưỡng tươi cười: “Ninh Phi, cảm ơn em đã đi cùng, còn đưa chị về. Lần khác nhất định sẽ mời em ăn cơm.”

Ninh Phi thản nhiên nói không sao, là chuyện bạn bè tốt nên làm. Nhìn vào mắt Vệ Khanh, còn nói: “Chị nghỉ ngơi cho khỏe, đừng quên mời tôi ăn cơm. Tôi đi đây, nếu có việc gì thì gọi điện cho tôi.” Cô gật đầu: “Ừ, em mau về đi, trên đường cẩn thân.” Nhìn cậu ta xoay người đi lên taxi, mới chầm chập đi về kí túc, bước chân lảo đảo.

Vệ Khanh đi theo phía sau nói: “Chu Dạ, chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc.” Chu Dạ dùng lực đập đập vào cánh cửa kính của kí túc, không kiên nhẫn nói: “Đêm nay tôi giận dữ đủ rồi, không muốn nói chuyện. Có việc gì ngày mai nói sau, hiện giờ tôi muốn ngủ.” Nhìn thấy hắn, lại nhớ tới bộ dáng thờ ơ lúc tối, lạnh lùng bạc bẽo, tâm lại lạnh toát, càng thêm đau đớn. Ngày trước nói lời ngon tiếng ngọt, hóa ra kết quả lại như thế này đây.

Quản lý kí túc đi ra mở cửa, thấy cô uống say khướt, nhíu mày hỏi: “Sinh viên này, sao muộn thế này mới về?” Còn hầm hầm nhìn Vệ Khanh.

Chu Dạ nhanh chóng chạy tới ôm bà: “Cô ơi, cô… người này quấy rối em.” Lạnh lùng nhìn hắn, giọng nói khó chịu. Nếu không phải hắn suốt ngày quấy rầy cô, hôm nay cô có đau lòng khổ sở như thế này không? Nếu hắn trêu chọc cô, vì sao lại để người khác tùy ý tát cô một cái, ngay cả một câu an ủi cũng không có?

Nếu không phải hắn cứ quấn quýt bên cô không buông, có lẽ cô sẽ tìm được một bạn trai bằng tuổi, khi xếp hàng mua cơm, sẽ vì cô mà đầu mướt mồ hôi; khi cô có xích mích với bạn học, sẽ nổi giận đùng đùng bênh vực cô; khi cô đau lòng khổ sở, sẽ ở bên cạnh cô, cả đêm dỗ dành cô vui vẻ… Sẽ không có vấn đề hôn nhân nan giải, không có áp lực nối dõi tông đường! Hơn nữa, ít nhất trong lòng người đó sẽ chỉ có mình cô, không phải loại người lăng nhăng. Tình yêu đơn giản như vậy, thích hợp với một người còn là sinh viên như cô, có gì không tốt chứ? Ở chung một chỗ với Vệ Khanh, cô cảm thấy mệt mỏi quá.

Vệ Khanh hoảng sợ, không thể tưởng tượng được cô lại như vậy, giật mình nhìn cô, nói: “Chu Dạ… em…” điên rồi co