con người tàn nhẫn trong cơn giông bão kia.
Chạm nhẹ vào má Kim Thư, Minh Duy nhoẻn miệng cười dịu dàng. Hàng mi dài của anh khẽ rung rinh trong niềm hạnh phúc thoáng qua. Kéo chăn lên đến nửa người Kim Thư, Duy nhìn cô thêm một lúc nữa rồi khẽ khàng đi ra khỏi phòng.
Ngay khi cánh cửa vừa đóng lại, Bảo Kim Thư từ từ mở mắt ra. Đưa tay lên đặt vào vùng má mà lúc nãy Minh Duy đã chạm, ánh mắt của cô tựa như băng đá vô hồn nhìn ra hướng cửa….. Khi cái bóng trước cửa biến mất, Kim Thư mới chịu nhắm mắt lại, suy nghĩ một điều gì đó…..
………………………………..
Do ngày hôm nay không có lịch trực ở phòng Hạ Quyên nên Dương đến phòng của Thanh Nguyên chơi. Sức khỏe của cậu đã khá hơn, tuy nhiên vẫn phải ở lại bệnh viện để theo dõi. Đang ngồi gọt táo thì Dương bỗng nghe tiếng Nguyên gọi:
-Ê thằng hâm!
-Gì? – Dương ngừng tay, tròn mắt nhìn.
Nguyên nhìn anh chằm chằm, rồi quay mặt đi, đáp tỉnh bơ:
-Mặt mày ngu thật!
-Ơ cái thằng này! Đạp mày lăn xuống giường bây giờ! – Dương nhíu mày giở giọng đe dọa.
-Bảo Trân……giờ đang ở đâu nhỉ?
Nguyên lại nhìn ra ngoài cái cửa sổ màu trắng tinh khiết, xa xa ẩn hiện màu xanh biêng biếc của đại dương rộng lớn. Dương không biết nói gì hơn nên đành im lặng, tiếp tục công việc gọt táo của mình. Lát sau anh thở dài một cái rồi lên tiếng:
-Nguyên!
-Sao?
-Bảo Trân……à không……. Hoàng Hạ Quyên…….hiện đang ở đây!
Đôi mắt Nguyên như mở to hết cỡ nhìn Dương ngạc nhiên. Cậu bật dậy ngay làm suýt chút nữa đã ngã nhào xuống sàn.
-Cái gì…..mày vừa nói gì chứ?
-Không nghe thì thôi, tao không nói lần hai! – Dương gạt tay Nguyên ra khỏi vai mình.
-TRỊNH VĂN DƯƠNG!
Nguyên nắm lấy cổ áo Dương hét lên với công suất vô cùng lớn làm anh giật mình đánh rơi luôn quả táo vừa gọt xong. Nhìn thẳng trực diện vào Nguyên, anh chưa bao giờ thấy thằng bạn hâm hấp của mình lại có vẻ nghiêm túc như thế này.
-Mày……nói cô ấy đang ở đây ư? – Nguyên gằn từ chữ một hỏi Dương.
-…….
Dương im lặng, khẽ gật đầu. Nguyên buông tay ra khỏi cổ áo anh, ngồi thừ ra. Nhưng chỉ vài giây sau, một nụ cười mỉm trông rất hạnh phúc hiện hữu trên môi cậu. Dương ngồi trầm ngâm nhìn Nguyên, mắt anh dịu xuống, nhặt quả táo dưới sàn lên bỏ vào bọc nilông.
-Cô ấy……là gì đối với mày?
-Hả?
Tưởng Nguyên không nghe rõ, Dương nhắc lại lần nữa:
-Tao hỏi cô ấy là gì đối với mày!?
-Không phận sự miễn bàn, OK? – Nguyên cười cười, 2 ngón trỏ chích chích vào nhau, nhìn cậu lúc này vừa ngố mà vừa đáng yêu y như con nít vậy.
-Đập vào mặt mày chứ ở đó mà không phận sự miễn bàn! – Dương giơ nắm đấm lên.
-Ấy ấy…..có gì từ từ….không nên dùng hành động….dù gì em nó cũng là bệnh nhân mà!
-Nói nhanh không tao cho mày vào “phòng đông lạnh” của bệnh viện bây giờ!
-Ờ thì….hổng biết! Hìhì.
Dương khựng lại, đôi lông mày kiêu hãnh của anh giật giật vài cái. Hạ tay xuống, anh nói:
-Mày nói một câu nghe vui tai dữ ha!
-Hehe, anh đây mà lị! Này, mày nói Bảo Trân đang ở đây, thế cô ấy đâu?
Nguyên ngồi gần mép giường gần Dương hỏi với vẻ mặt tươi rói, khác xa với hình ảnh sầu não của những hôm đầu mới nhập viện. Tất nhiên điều này khỏi phải nói rồi, từ lâu Trân đã trở thành một phần tử quan trọng trong cuộc sống của Nguyên. Cậu đã xả thân bảo vệ Trân khỏi bị ám hại trên con đường “Rắn Tử Thần”. Rơi từ vực trên cao xuống lòng biển không phải ai cũng có thể sống sót. Chứng tỏ ông trời còn thương Nguyên lắm. Giờ còn hay tin người con gái mình yêu đang ở trong cùng bệnh viện nữa, cậu không vui vẻ mới là chuyện lạ.
-Trước tiên hãy kể cho tao biết, chuyện gì đã xảy ra!?? – Dương nghiêm mặt.
-Mày nói cho tao biết Bảo Trân đang ở đâu cái đã!
-Mày kể đi, không thì tao ứ nói!
Trước vẻ kiên quyết của Dương, Nguyên đành nhượng bộ. Cậu với lấy cái gối để trên đầu giường mà ôm, đang chuẩn bị mở miệng kể thì có một cô y tá không biết từ đâu hớt hải chạy vào:
-Bác sĩ Dương, đúng là anh ở đây!
-Có chuyện gì vậy? – Dương đứng lên.
-Tiểu thư Hoàng Hạ Quyên…..đột nhiên có chuyển biến xấu…..giám đốc Lăng cho gọi anh đến gấp! – Cô y tá đưa tay lên lau những những giọt mồ hôi trên trán nói.
“Tiểu thư Hoàng Hạ Quyên…..đột nhiên có chuyển biến xấu…..”
Câu nói vừa rồi làm Nguyên như bị sét đánh bên tai. Thân phận thật của Trân chính là cô tiểu thư danh giá Hoàng Hạ Quyên….vậy không lẽ?
Nghĩ đến đấy, Nguyên nhanh chóng rút mấy sợi dây trên người ra, nhảy xuống giường vào bỏ chạy ra khỏi phòng.
-Nguyên!!!! Thiệt tình!
Dương không chần chừ mà chạy theo ngay. Thể trạng Nguyên còn chưa bình phục hoàn toàn, giờ lại chạy thế này nên rất nhanh mất sức. Chẳng mấy chốc cậu đã bị Dương đuổi kịp.
-Với tư cách là bác sĩ, yêu cầu mày về phòng ngay!
-Mày làm trò gì thế hả thằng khốn!??
-Bảo Trân bây giờ chính là Hoàng Hạ Quyên, tập đoàn Hoàng Quân và Nguyễn Đan trông coi cô ấy rất kĩ. Nếu mày bước vào thì sẽ giải thích thế nào khi họ hỏi mày là ai đây?
-Nhưng cô ấy…..
-Mày quên tao là ai và khả năng của tao như thế nào hả? Sao mày thua tao có một đơn vị thôi mà ngốc thế? Yên tâm về phòng đi, tao vào xem xét xong sẽ báo cho mày biết ngay!
Dương đẩy Nguyên theo hướng đi về p