ộc lại ùa về. Khẽ ôm lấy đầu, tôi nhắm mắt để cảm nhận mọi thứ đang tồn tại trong đầu mình……
Hình ảnh một người con trai ôm lấy một người con gái, tuy không thể nhìn rõ mặt được nhưng tôi có thể hình dung được họ rất đẹp. Môi chàng trai ngân nga hát bài tên “Forever” ấy, còn cô gái thì tựa đầu vào vai người yêu mình khép hờ mắt lại để thưởng thức giọng hát trầm bổng, xao xuyến.
“Tin! Tin!”
Có tiếng còi xe vang lên ngoài cửa, nó kéo tôi khỏi hình ảnh lãng mạn kia. Bài nhạc đã hết từ nãy giờ mà tôi chẳng để ý. Để hộp kem lên bàn, tôi đi vào phòng lấy chùm chìa khóa rồi nhanh chóng chạy ra mở cửa.
-Sao các anh đi lâu thế?
-Vì không có chiếc nào ưng ý, đi mãi mới kiếm được một chiếc đó bé Trân, thằng này kén cá chọn canh mệt cả người! – Anh Dương đứng dựa vào đầu xe nhìn tôi mỉm cười.
Đang định lên tiếng hỏi Nguyên đâu thì từ sau chiếc xe hơi của Dương, Nguyên dắt chiếc xe đạp vô cùng đẹp màu trắng hòa nhã đi ra.
-Oa! Đẹp quá!
-Bảo Trân, thấy chiếc này đẹp mà phải không? – Nguyên nhìn tôi hỏi.
-Ừm! – Tôi gật đầu.
-Đấy, mày thấy chưa?
-Thôi mày vào nhà đi, trễ rồi! Trân, vào trong kiếm gì cho nó ăn, bọn anh chưa ăn gì đâu. Nó đòi về ăn cơm với em nữa đấy.
-Dạ? – tôi nghệch mặt ra nhìn anh Dương.
-Thằng khốn! Cút về ngay, không ông trộm xe mày luôn bây giờ! – Nguyên bỗng sửng cồ lên, nhìn anh ta lúc ấy tôi không nhịn cười được đành đưa tay lên che miệng.
Dương không nói gì, chỉ nháy mắt với tôi một cái rồi đi vào xe. Hai người này thật là……tôi chẳng hiểu sao họ lại là bạn bè của nhau được nhỉ?
Nguyên dắt chiếc xe vào nhà, tôi vào sau vì còn phải khóa cửa lại. Anh đạp chống xe xuống rồi đi vào bếp mở tủ mì ra. Lạ nhỉ? Lúc chiều ăn cả nồi lẩu mà chưa no sao?
-Nguyên, lúc chiều mình ăn lẩu rồi mà!
-Nhưng giờ tôi đói, cô rảnh thì nấu cho tôi đi.
-Vậy anh ra kia ngồi đi, tôi làm cho.
Hôm nay tôi tốt đột xuất thế đấy. Nguyên ngồi xuống bàn chống tay nhìn tôi lấy cái ấm nước ra, chuẩn bị đun. Anh cứ ngồi đấy nhìn tôi mãi làm tôi thấy ngượng, xé có gói mì thôi mà cũng vụng về không xong. Chợt tiếng Nguyên vang lên:
-Trân!
-Hả?
-……. Thôi không có gì! Coi chừng bị phỏng đấy!
Tôi đáp nhỏ “ừm” rồi đứng chờ nước sôi. Hôm nay Nguyên lạ thế nhỉ? Giờ để ý kỹ mới nhận ra……ánh mắt anh nhìn tôi có vẻ suy tư…….
—————————————————————————————————-
Bầu trời dần cởi bỏ lớp áo màu đen lấp lánh xuống để khoác lên bộ áo màu xanh nhẹ thanh khiết. Thanh Nguyên nằm trên bộ ghế sofa mềm mại nghĩ ngợi về một điều xa xăm. Đêm qua cậu không hề chợp mắt…….
-Nguyên, mày coi nè! – Dương đưa cho Nguyên xem một tờ tạp chí trong cửa hàng xe.
-Gì đấy!?
-Đây…..không phải là Bảo Trân sao?
Nguyên quay phắt lại, dán mắt vào trang bìa tờ báo ngay. Là hình ảnh một cô gái xinh đẹp tuyệt mỹ, bàn tay luồn vào mái tóc uốn gợn đầy quyến rũ với dòng chữ màu vàng cạnh bên: Cô dâu mất tích vẫn chưa trở về!
Hai người con trai nhìn nhau rồi nhanh chóng lật ra bài báo có tên chủ đề ấy. Nguyên ráng đọc kĩ từng từ từng chữ một:
Vào ngày 27/5 tại nhà hàng Paravel, hai tập đoàn Nguyễn Đan và Hoàng Quân kết thông gia với nhau. Nhân vật chính là công tử điển trai Nguyễn Hải Thanh và tiểu thư xinh đẹp Hoàng Hạ Quyên. Đây là đám cưới được đánh giá là linh đình nhất trong năm của cặp đôi tiên đồng ngọc nữ. Nhưng có một điều không may, vào lúc 18:53 cô dâu Hạ Quyên đã bị mất tích. Theo nhiều thông tin, cô dâu chú rể trước khi quyết định kết hôn không hề có gì gọi là mâu thuẫn, vậy nên giả thiết cô dâu bỏ trốn được loại bỏ. Khi khám nghiệm hiện trường, cảnh sát đã phát hiện ra 2 cái khăn có tẩm thuốc mê dính son môi. Giả thiết cô tiểu thư xinh đẹp bị bắt cóc được hình thành. Cảnh sát và lực lượng an ninh ráo riết đi tìm. Người em trai song sinh của Hoàng Hạ Quyên là Hoàng Nhật Anh nghe tin cũng nhanh chóng đặt vé trở về nước (Nhật Anh định cư ở Mỹ với người bác). Nguyễn Hải Thanh thì ngày đêm tìm kiếm vợ chưa cưới của mình, nhưng đến nay vẫn chưa có tin tức gì mới. Phải chăng Hạ Quyên đã chết? Thủ phạm là ai?……..
-Tao nghĩ Bảo Trân………. – Dương ngập ngừng nhìn Nguyên.
-Mày nghĩ cô ấy là Hoàng Hạ Quyên sao?
-Chắc vậy! Mày không thấy sao? Giống nhau như 2 giọt nước!
Nguyên lấy chiếc điện thoại của mình ra, vào file hình ảnh và bật một tấm hình của Trân lên. Hai chàng trai ngồi xem xét một cách chăm chú từ quyển tạp chí qua điện thoại mà từ điện thoại qua tạp chí.
-Tao cho rằng thủ phạm nghĩ Hạ Quyên đã chết nên phi tang xác xuống biển, nhưng cô ấy lại trôi dạt vào bờ biển nơi mày ở, rồi mày cứu cô ấy. – Dương ném tờ tạp chí lên bàn nói.
Nguyên im lặng, vì trong đầu cậu đã có câu trả lời cho 2 bức ảnh kia: Bảo Trân chính là Hoàng Hạ Quyên. Đã biết được thân phận thật và 70% quá khứ của người con gái đó, nhưng sao Nguyên không cảm thấy vui. Trong lòng cậu chợt nặng nề khó tả, có một thứ cảm xúc đang lấn chiếm.
-Mày sao vậy Nguyên? Biết được quá khứ của cô ấy rồi thì phải vui chứ, giúp cô ấy về với gia đình cho người ta đoàn tụ, mày cũng sẽ trở về cuộc sống như xưa, lặng yên và…….
Lúc này Nguyên bỗng mở bừng mắt ra. Cuộc sống trước kia của cậu…..?
