êu hai con bé nghịch ngợm và hay giận dỗi như hai con nhóc này nhỉ, có lẽ chúng ta bị điên thật rồi…??
Khoa gật đầu đáp.
_Cậu nói đúng, có lẽ lúc đó mắt hai chúng ta đã bị ai đó bịt kín thành ra mới chọn nhầm người…!!
Vân và Thu đồng thanh la lên.
.
_Cái gì…!!
Vân véo vào tai của Duy.
_Anh vừa nói cái gì thế hả, nói lại cho em nghe coi…??
Duy nhăn nhó kêu đau. Khoa cũng không hơn gì Duy. Thu đang nắm chỏm tóc trên đỉnh đầu của Khoa giật hỏi.
_Tên kia, anh vừa nói gì…??
Tiếng lụp bụp trên xe làm cho chiếc xe như bị nảy lên nảy xuống, đến khi về đến nhà của Vân. Bốn chiến sĩ hầm hầm bước xuống như vừa trải qua một trận chiến. Bố mẹ và ông nội của Vân vui mừng đón tiếp Duy, Khoa và Thu đến chơi. Bữa ăn diễn ra trong khí ấm cúng và vui vẻ.
Ông Chương hỏi thăm bố mẹ, bà nội và mọi người trong gia đình bác cả của Duy. Ông còn hỏi Duy về tình hình kinh doanh khách sạn của gia đình. Duy lễ phép và từ tốn trả lời hết tất cả các câu hỏi của ông.
Khoa thường hay đến nhà của Vân chơi, mọi người trong gia đình Vân từ lâu đã coi Khoa như một người thân trong gia đình, lần trước Khoa còn đưa cả bà nội xuống đây, họ có một bữa cơm thân mật và ba ngày vui vẻ đầm ấm bên nhau. Niềm vui, niềm hạnh phúc đong đầy trong ánh mắt của họ.
Đã gần một tháng kể từ ngày ông Kiên sang đây cùng với Vân. Vân không gọi điện cho ông và cũng không muốn liên lạc với ông, thật lòng cho đến tận bây giờ Vân vẫn chưa chấp nhận được sự thật về thân thế của mình. Vân muốn cho Vân thêm thời gian để làm quen dần với nó.
…………………..
Bà Nhung gắp cho Vân một khúc cá bà âu yếm nói.
_Ăn đi con…!!
Vân bịt ngay miệng lại. Vân đứng bật dậy, vội chạy vào buồng tắm, có bao nhiêu cơm Vân đều nôn hết cả ra. Vân sững sờ ngồi thụp xuống. Mặt của Vân đỏ bừng lên. Vân nhớ hôm Vân và Duy say rượu hai người đã làm những gì Vân không biết, Vân chỉ biết là Vân cảm thấy có một cảm giác khác lạ mấy tuần nay. Vân giật mình nghĩ.
_Không phải là mình…mình…??
Tiếng của Duy vọng ngoài cánh cửa phòng tắm.
_Vân…Vân em không bị làm sao đấy chứ….??
Vân cảm
thấy khó mở lời với Duy. Vân im lặng không đáp. Duy lại tưởng Vân bị làm sao.
_Em mau mở cửa ra…!!
Vân sợ hãi vội đứng dậy mở cửa cho Duy. Duy nắm chặt hai vai của Vân.
_Em có bị làm sao không…??
Mắt của Vân đỏ hoe, Vân không biết ăn nói với Duy như thế nào cho phải, mặt đỏ bừng Vân cúi gằm mặt xuống không dám nhìn Duy. Cử chỉ e thẹn và lúng túng của Vân làm cho Duy cũng lúng túng theo. Duy gắt.
_Sao em không nói gì đi…??
Vân ấp úng.
_Em..em nghĩ em…em..!!
Duy bực mình ngắt lời của Vân.
_Cái gì mà em…em mãi thế, có gì thì nói mau lên…!!
Vân giận dỗi hất tay của Duy ra. Vân bước thẳng ra cửa. Bà Nhung mỉm cười dịu dàng âu yếm hỏi Vân.
_Con không sao chứ…??
_Dạ..con không sao…??
Bà Nhung cầm lấy tay Vân. Bà nhìn thẳng vào mắt của Vân. Bà nói.
_Con đang dấu mẹ chuyện gì đúng không…??
Vân chối biến.
_Dạ đâu có, con có dấu mẹ chuyện gì đâu…!!
_Đừng có dấu con ngốc, con tưởng mẹ mù à. Có phải con đã có thai rồi phải không…??
Vân buông thõng tay xuống. Vân run rẩy hỏi bà Nhung.
_Sao..sao mẹ lại nghĩ thế…??
_Cảm giác nghén thế nào hả con…??
_Dạ..con..con…!!
Bà Nhung ôm Vân vào lòng, bà hiền từ nói.
_Con còn nhỏ nên không biết là con đang có mang bầu nhưng chỉ hai tháng nữa thôi là cái bụng của con sẽ to lên, con nên nói chuyện này cho Duy biết và hai đứa nên tiến hành làm đám cưới đi…!!
_Nhưng..nhưng mà mẹ ơi, con còn phải đi học làm sao con lấy chồng và sinh con vào lúc này được…??
_Có gì là khó khăn đâu, con chỉ cần ở nhà một năm khi đứa trẻ cứng cáp con có thể tiếp tục đi học lại, con có cả đời để đi học mà lo gì, còn chuyện con cái thì chỉ có giới hạn thôi…!!
_Con..con…!!
Khi được bà Nhung thông báo Vân có thai. Duy mừng rỡ ôm chầm lấy Vân. Anh chàng sung sướng bảo.
_Vậy là em không thoát được anh rồi nữa nhé. Anh quyết định tuần sau chúng ta sẽ làm đám cưới…!!
Vân giật thót bảo.
_Trên đời này có ai vô lý như anh không hả, người mang thai như em đây không vội, anh vội vàng như thế làm gì…??
Duy nồng nàn nói.
_Em ngốc vừa thôi, em không vội nhưng con và anh vội…!!
Vân đỏ bừng cả mặt vội đẩy Duy ra, Vân gắt nhỏ.
_Mọi người đang nhìn chúng ta kìa…!!
Duy ôm diết lấy Vân, Duy thì thầm.
_Kệ họ…!!
Đúng vào thứ bảy tuần sau đám cưới của Duy và Vân được tổ chức, tuy có hơi vội vàng nhưng do gia đình Duy giàu có, ông Kiên bố đẻ của Vân cũng không kém gì, họ đã chuẩn bị mọi thứ thật chu đáo và đầy đủ cho hai người. Vân ngập tràn hạnh phúc trong tay của Duy.
Được cùng Duy đứng trên thánh đường trong nhà thờ là ước mơ từ lâu của Vân. Dàn đồng ca hát lên những bài chúc phúc hạnh phúc lứa đôi, Thu mặc áo phù dâu đứng mỉm cười nhìn cô bạn thân, còn Khoa làm phù giể đứng ở bên kia. Có lẽ nay mai họ cũng làm đám cưới. Bầu trời trong xanh, ánh nắng chan hòa khắp nơi, mọi thứ đang đâm chồi nảy nở.
……………Hết……………