Snack's 1967
Cổ Đại Ơi Ta Tới Đây!!!

Cổ Đại Ơi Ta Tới Đây!!!

Tác giả: Fox

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211352

Bình chọn: 9.5.00/10/1135 lượt.

g chủ, đây” – Người có tên là Tiểu Điền chính là tiểu nhị khi nãy dẫn Nhan Nhược Bình cùng Hiên Viên Tuỵêt vào phòng ăn thượng hạng đưa ra trước mặt chủ quán trọ một cuộn giấy

“giống qua, cố gắng giữ chân họ, ta đi vương phủ, kì này giàu to” – chủ quán trọ vui mừng ba chân bốn chẳng chạy vèo một cái.

Vương phủ

“lính đại ca, ta là chủ quán Hồng Tề quán, ta phát hiện có người giống trong tranh này vào dùng bữa ở quán ta, ta liền chạy tới báo cáo ngay ạ” – tên chủ quán trọ đưa ra bức tranh thì tên lính canh hai mắt sáng rỡ chạy ào vào trong, chưa tới một khắc sau đã cùng Trần Lâm tổng quản chạy ra, Trần Lâm nói: “ngươi mau về giữ chân người trong tranh lại, vương gia không có trong phủ, ta tìm ngài, mau phải giữ chân được” sau đó Trần Lâm cùng tên lính canh hớt hải đi tìm vương gia của họ, còn tên chủ quán biết là mình đã tìm được đúng người nên chạy về giữ chân họ, họ chính là thần tài gia gia, thần tài tự động vào cửa thì không thể bỏ qua cơ hội làm giàu được.

Nửa canh giờ sau, Lãnh Thiên cùng mọi người nhất loạt chạy tới Hồng Tề quán đã thấy chủ quán buồn bã ngồi, Lãnh Thiên lạnh giọng quát:

“nàng đâu?”

Chủ quán lạnh cả sống lưng, run run trả lời: “thảo dân tham kiến vương gia, bẩm vương gia, họ đi cả rồi, thảo dân cố gắng giữ nhưng vị nam khách đánh thảo dân rồi rời quán, vương gia tha mạng”

“họ, nam nhân sao, không thể là hắn, hắn cũng đang tìm nàng mà, vẫn còn một nam nhân khác sao, Nhan Nhược Bình nàng bỏ ta đi vui vẻ bên nam nhân khác sao” – Lãnh Thiên gằng từng tiếng, thanh âm có thể ngưng kết không khí thành băng, ánh mắt toé lửa, nhưng ngay lập tức ảo não trở lại, giọng nói vẫn lạnh băng nhưng mà mang mấy phần buồn bã:

“sẽ không, nương tử là yêu ta nhất, nương tử chỉ muốn chọc tức ta thôi, sẽ không, là ta sai, nương tử chọc tức ta cũng đúng, sẽ không, chỉ cần nương tử quay về, tội lỗi tất cả do ta gây ra, nương tử chỉ có đúng không có sai”

Nói rồi y thở dài một tiếng rồi rời đi, để lại sau lưng bọn thuộc hạ nhìn y bằng ánh mắt bi thương, vương gia của họ thật là tội nghiệp, rất là tội nghiệp, họ đều tự nhủ sẽ cố gắng tìm cho được phu nhân, một ngày không có nàng, thì sớm muộn không khéo vương gia của họ cũng trở nên điên điên dại dại mất.

Ở một nơi khác

“làm cái gì mà mấy kẻ đó như bị điên vậy, như vẻ muốn giữ chúng ta vậy” – Nhan Nhược Bình thanh âm có vẻ bực tức

“Bình nhi, đừng giận, mặc kệ họ, Bình nhi mệt chưa?” – Hiên Viên Tuyệt xoa đầu nàng

“mệt rồi ca ca” – Nhan Nhược Bình vươn vai, không chút ý tứ ngáp mấy cái, khiến mấy kẻ bên đường chỉ chỉ chỏ chỏ, một vị cô nương mà ngáp to giữa đường giữa xá, thật không có ý tứ gì hết. Hiên Viên Tuyệt hai mắt lạnh lẽo quét khắp một lượt khiến tất cả bất giác lạnh run, tản hết ra, không dám chỉ chỉ chỏ chỏ nữa. Nhìn thấy Nhan Nhược Bình hai mắt muốn kéo sụp xuống, y xoa nhẹ gò má trắng hồng của nàng, ôn nhu nói:

“Bình nhi, buồn ngủ lắm rồi phải không?”

“ân”

“chúng ta về Đào hoa viên nha”

“ân” – Nhan Nhược Bình thanh âm mệt mỏi buông ra

“lại đây, ca ca cõng muội, muội ngủ đi”

“không được đại ca ca, ca ca sẽ mệt” – Nhan Nhược Bình vừa nghe xong câu nói của Hiên Viên Tuyệt thì lắc đầu lia lịa, giơ tay phản đối. Hiên Viên Tuỵêt khụy xuống, nhẹ giọng thúc giục:

“Bình nhi cãi lời ca ca sao, cãi lời ca ca là làm ca ca mệt, lên đây đi”

Thấy không thể nào từ chối thiết ý của Hiên Viên Tuỵêt, Nhan Nhược Bình đành chạy tới ôm cổ và lưng y, nàng hôn một cái đầy sủng nịnh vào má của Hiên Viên Tuyệt. Hiên Viên Tuyệt nở một nụ cười sáng lạng, nhu tình trong mắt đã phát ra, y nhẹ nhàng cõng Nhan Nhược Bình, chậm rãi bước đi. Nhan Nhược Bình từ từ nhắm nhẹ mi mắt cong vút, thiếp đi trên khuôn lưng ấm áp, bờ vai rộng rắn chắc của Hiên Viên Tuyệt, hai thân ảnh quyện vào nhau giữa chiều tà trở về Đào Hoa viên.

Một tuần sau

Ở vương phủ, mọi người sau khi biết thật là có người thấy Nhan Nhược Bình xuất hiện, thì tăng cường đi tìm nàng, nhưng ba ngày lại như cũ, biệt tích, không một dấu vết. Họ lại thất vọng một lần nữa. Trong khi đó ở Đào hoa viên

“ca ca, chúng ta dạo phố tiếp đi, Bình nhi muốn ăn kẹo hồ lô”

“được”

Nhan Nhược Bình lại cùng Hiên Viên Tuyệt lại một lần nữa rời khỏi chốn bình yên của họ. Vẫn như cũ Nhan Nhược Bình hết ăn kẹo hồ lô, lại tới bánh quế hoa, tinh nghịch chạy khắp nơi như một tiểu oa nhi vậy, khiến cho Hiên Viên Tuyệt chỉ biết lắc đầu, nhìn nàng vui vẻ nở nụ cười. Đang mải mê ngắm hộp phấn thơm, Chợt Nhan Nhược Bình hai mắt mộng nước, quay lại hét to:

“ca ca, tên đó giựt hầu bao của Bình nhi, ca ca đuổi theo lấy lại cho Bình nhi đi nga”

“bỏ đi, ca ca còn nhiều đây”

“không, huhu” – Nhan Nhược Bình ứa lệ

Hiên Viên Tuyệt ôn nhu nói: “Bình nhi đừng khóc, ca ca lấy lại hầu bao uội, muội không được đi đâu, đợi ca ca quay về”. Nói xong Hiên Viên Tuyệt thi triển khinh công chạy theo tên trộm vặt để lại một mình Nhan Nhược Bình ở đó. Nhan Nhược Bình lau nhẹ nước mắt, ngắm tiếp vật trang sức ở gian hàng, đợi chờ đại ca ca của mình mang hầu bao về. Khoảng hơn 1 khắc sau, từ đằng xa có bốn thân ảnh tiến thật nhanh tới, một thân ảnh bạ