pacman, rainbows, and roller s
Cô bé lọ lem của tổng giám đốc bá đạo

Cô bé lọ lem của tổng giám đốc bá đạo

Tác giả: Kim Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211293

Bình chọn: 8.5.00/10/1129 lượt.

uốn chạy tới xé nát cô ra ! Nhưng trong lòng cô ta có một ý tưởng ngăn lại hành động của mình.

Dần dần áp chế cơn giận trong lòng, giọng nói Âu Xảo Lệ bình tĩnh mà lạnh lùng : “Phát hiện nó ở nơi nào ?” Ngay sau khi cô ta phát hiện mối quan hệ của Trạch và Âu Y Tuyết, cô ta liền quyết định khiến Âu Y Tuyết thật đẹp mặt.

“Ở trong quầy điện thoại công cộng bên cạnh một cửa hàng sách báo trên đường.” Một người đàn ông trong nhóm trả lời, giọng nói trầm ổn vô và cung kính.

“Điện thoại ?” Muốn gọi cho ai ?

Âu Xảo Lệ nghiền ngẫm hai chữ này, nhíu mày, nhìn Âu Y Tuyết bất tỉnh, lửa giận trong lòng Âu Xảo Lệ lại thiêu đốt

Không rãnh rỗi xác nhận cô gọi điện cho ai, Âu Xảo Lệ lại tiếp tục lạnh lùng hỏi : “Dọc đường đi, có ai phát hiện ?” Đó mới là điều trong lòng cô ta quan tâm nhất, tuy rằng lúc này không sao nhưng vì miễn trừ hậu quả, cô ta vẫn không thể không xác nhận lại.

“Không có.” Người đàn ông vừa trả lời Âu Xảo Lệ lại lên tiếng trả lời.

“Tốt lắm !” Nghe tiếng trả lời chắc chắn của người đàn ông, trong lòng Âu Xảo Lệ nhẹ xuống, lập tức ra lệnh cho hai người đàn ông: “Cởi hết quần áo của nó ra !” Vừa nói trong đôi mắt đẹp lại dấy lên sự tàn ác xấu xa.

Trên khuôn mặt hai người đàn ông đều hiện lên vẻ không rõ, nhìn vào Âu Xảo Lệ : “này…”

Ai ngờ, Âu Xảo Lệ cũng không để sự ngạc nhiên của họ trong mắt, mà lại tiếp tục nói : “Tôi bảo các người làm gì, các người chỉ cần nghe theo là được, không cần chần chừ !” Trong giọng nói của Âu Xảo Lệ chỉ có tức giận, cực kỳ ngang ngược.

“Chúng tôi không làm trái pháp luật.” Thấy thái độ cô ta nóng nảy như thế, một người trong đó nói. Tuy rằng bọn hắn là người công ty đòi nợ, nhưng sẽ không làm chuyện tàn nhẫn.

“Hừ!” Nghe vậy, Âu Xảo Lệ chỉ cười khinh bỉ, lập tức hung hăng lấy ra một xấp tiền có giá một trăm ngàn từ trong túi hermes để trước mặt hai người, nói : “đủ chưa ?” không phải chỉ muốn tiền ?!

Chương 65: Bắt Cóc

“Này…” Hai người đàn ông nhìn hành vi Âu Xảo Lệ, đều nhìn nhìn nhau.

Âu Xảo Lệ thấy thế, hai tròng mắt xinh đẹp liếc nhẹ bọn hắn một cái, lập tức nói : “chỉ cần các người giúp tôi chụp chút ảnh, số tiền này liền thuộc về các người!”. Trên thế giới này không có việc gì mà tiền không làm được, cho nên Âu Xảo Lệ cũng không lo lắng bọn hắn sẽ không nhận.

Quả thực như thế, hai người đàn ông nghe cô ta nói như vậy, đều rơi vào trầm mặc, hình như bắt đầu do dự.

Thấy bọn họ như thế, Âu Xảo Lệ còn nói thêm : “yên tâm, chỉ là một vài tấm ảnh, hơn nữa, các người giúp tôi việc này không phải là không có lợi.” Nói đến chỗ này, khóe môi đỏ bừng thoáng ra một nụ cười âm hiểm, ánh mắt sắc bén hướng về Âu Y Tuyết đã bất tỉnh, trong lòng Âu Xảo Lệ lại một trận phẫn nộ.

“Này…….. ” Hai người đàn ông vẫn còn đang do dự, nhưng nghe Âu Xảo Lệ nói như vậy, liền gật đầu quyết định : “chúng tôi đồng ý. ”

Nghe được câu trả lời như dự định, Âu Xảo Lệ tươi cười càng thêm sâu sắc, khẽ nâng môi đỏ mọng, cô ta nói “chúng ta bắt đầu …. ”

……………..

Chạy ra Âu gia, Mạc Dĩ Trạch điên cuồng tìm kiếm bóng dáng Âu Y Tuyết ở gần những khu nhà cao cấp, nhưng là mặc hắn cố chấp tìm kiếm, đều không tìm thấy người hắn muốn.

Không biết qua bao lâu, đã là 9h sáng..

Trong lòng hắn vừa giận vừa lo lắng, từ lúc ra Âu gia mày luôn nhăn lại, trên mặt là một mảnh lạnh như băng, hắn hết một lần lại một lần trong lòng không ngừng gọi Âu Y Tuyết xuất hiện, nhưng chỉ là vô ích …

Hắn không muốn cùng Âu Xảo Lệ đi Mỹ, ý là gì?

Là hắn chấp nhận mọi trách cứ, chấp nhận tất cả. Nhưng hắn vì một cô gái không thích mình mà chấp nhận ánh mắt khiển trách của mọi người, đáng sao?

Đáng giá …..

Khi hắn nghĩ đến bộ dạng bất lực của Âu Y Tuyết, ánh mắt bi thương của cô, hắn chỉ biết, lòng sẽ có gì đó làm đau. Đó là một loại đau không thể dùng từ ngữ để diễn tả.

Nghĩ đến đây, suy nghĩ của Mạc Dĩ Trạch bị một chuỗi nhạc quen thuộc kéo về hiện thực.

Hắn nhanh chóng từ trong túi lấy điện thoại ra, nghĩ là không nghe, nhưng khi hắn nhìn thấy “nhà” thì hắn chỉ có thể nghe.

“A lô”. Hắn lạnh lùng nói.

“Cậu chủ ” thông qua là một giọng nữ truyền đến.

“Chuyện gì? ” Mạc Dĩ Trạch mặt không chút thay đổi, mới chợt nhớ đến giọng nữ này của người giúp việc mới đến không lâu.

“Là …. ” Giọng nữ do dự một chút, lại có chút ấp a ấp úng nói “có một vị tiểu thư gọi là Âu Y Tuyết đến tìm cậu, hiện cô ấy ở …” chính là còn chưa nói xong, liền bị người đánh gãy.

“Cô nói Âu Y Tuyết? ” Không hiểu sau khi nghe cái tên ấy, Mạc Dĩ Trạch ngẩn ra, lại lập tức có một cỗ vui sướng trỗi lên.

“Dạ.. ” giọng nữ lại chần chờ một chút.

“Tốt, tôi lập tức quay lại. ” Không muốn lại phí thời gian, Mạc Dĩ Trạch lòng nóng như lửa đốt cúp điện thoại, liền chạy quay về Mạc gia.

…………….

Đồng thời lúc này, Mạc gia ….

Trong phòng sách cổ kính, một thế giới mà các quyển sách được đặt trên kệ bằng gỗ lim vô cùng tươm tất, các bức tranh của các danh gia, hay chữ viết đều thấy ở khắp nơi.

Một tràng tiếng vỗ tay sau khi tắt điện thoại vẫn vang vọng, cô hầu nhỏ sợ hãi quay đầu, chỉ là nhìn một cô gái mang trên người bộ y phục đắc giá ngồi giữa s