hương càng nặng thêm. Máu cũng đã chảy ra nhiều.
-Hạ Đồng, tay em… anh đưa em đi tìm bác sĩ.
Dương Tử nhìn cô đang đứng ôm tay mình, lúc này mới phát hiện ra, anh nhíu mày, trong lòng lo lắng bội phần.
Dương Tử nắm tay cô, muốn kéo cô đi, nhưng bị Hạ Đồng rút tay về, cô hơi gượng ép cười: “Không sao, em tự mình đi.”
Nói xong, cô quay lưng về phía anh, một mình đi tìm bác sĩ sát trùng vế thương.
Ân Di thật sự rất tốt, Hạ Đồng cô không thể nào rộng lượng như chị ấy, để mình bị thương cứu tình địch của mình.
Dương Tử… giữ chặt chị ấy… chị ấy rất tốt, em, bỏ cuộc đây… em, đã quá mệt mỏi rồi… thật sự rất mệt mỏi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Ánh mắt của cô, đã không còn nhìn rõ phía trước, bởi vì nước mắt, đã che mắt tầm nhìn…
Chuyện tình hoàng gia – Chương 153.2
Chương 153.2. Buông tay (3).
Hạ Đồng được bác sĩ sát trùng vết thương cả quá trình Hạ Đồng không rên la một tiếng, vị y tá sát trùng băng bó vết thương cho cô cũng không khỏi tán thưởng trước sự giỏi chịu đựng của cô.
Thật ra Hạ Đồng thấy rất đau, rất rát, nhưng mà nó không sánh bằng nỗi đau trong lòng cô lúc này.
-Xong rồi, chịu khó về nhà đừng để vết thương bị nhiễm trùng, tránh tiếp xúc với nước, còn nữa mỗi ngày lấy thuốc đỏ bôi vào vết thương sẽ mau khỏi.-vị bác sĩ đẩy đẩy gọng kính, cẩn thận nhắc nhở
-Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ.-Hạ Đồng tinh thần có chút bơ phờ, đáp
-Được rồi, cô có thể về.
-Vâng.
Hạ Đồng đứng dậy hơi gập người chào bác sĩ, sau đó đi ra ngoài.
Dãy hành lang lát gạch nhẵn bóng, Hạ Đồng đứng im nhìn xung quanh, có người ngồi ngay hàng ghế đợi lo lắng nhìn vào phòng phẫu thuật, có người đi tới đi lui lo lắng hỏi bác sĩ y tá tình hình bệnh của người nhà mình, còn có người vừa bị tai nạn được chở vào viện cấp cứu. Có người khóc, khóc vì đau lòng mất đi người thân, cũng có người cười, cười vì người thân mình thoát khỏi nguy hiểm. Có máu, một màu máu đỏ tươi, tanh đến phát ói hòa cùng mùi thuốc sát trùng, sự lạnh lẽo của màu trắng xóa.
Bệnh viện… là nơi lấy đi rất nhiều nước mắt, rất nhiều máu, lại lạnh lẽo không sao tả được. Thật lòng, Hạ Đồng không bao giờ muốn bước vào cái nơi này, nhìn cảnh thê lương, nhìn từng cái chết đến không bao giờ báo trước. Giống như địa ngục, nắm giữ sinh mạng con người.
Chính nơi này, đã cướp đi sinh mạng của Tiểu Lạc. Nghĩ đến, lòng cô lại thêm đau đớn.
Phía xa, Dương Tử sải bước chân dài đi về phía Hạ Đồng, ánh mắt tỏ vẻ mệt mỏi cùng lo lắng, anh nâng cánh tay cô được băng bó lại, giọng khàn khàn: “Hạ Đồng… tay em, không sao chứ?”
-Không, không sao.-Hạ Đồng tránh anh, rút tay mình về
-Em làm sao vậy?
Dương Tử thấy cô như tránh mình, thái đột thờ ơ, mày cũng nhíu lại.
-Em không sao. Anh ở lại chăm sóc chị Ân Di.-Hạ Đồng không muốn đối mặt với anh
Nào ngờ, trong mắt Dương Tử là cô đang giận dỗi chuyện Ân Di, nên cố ý lạnh nhạt với mình. Giọng anh có chút hòa hoãn: “Em lại giận gì chứ? Không phải là anh vẫn lo cho em sao?”
-Ý anh là sao?-Hạ Đồng có chút tức giận, anh nói vậy chẳng khác nào là cô cần anh lo lắng, cô sai quấy trước
-Em, Ân Di vì em bị thương nên anh mới lo cho Ân Di… em nổi nóng gì chứ?-Dương Tử thật sự rất phiền, mọi chuyện cứ dồn dập đến làm anh không biết trở tay sao cho kịp
Hết Ân Di quay về, đã vì trách nhiệm mà thờ ơ với Hạ Đồng, bây giờ ông lại bắt anh đính hôn với Ân Di, đầu anh rối tung.
-Em nổi nóng là vì ai hả? Duơng Tử, sao anh không nói lí? Nếu được em không cần chị Ân Di đỡ giùm em đâu.-Hạ Đồng căm giận nhìn anh lớn tiếng
-Em thấy anh chưa đủ phiền hay sao?-Dương Tử không kìm chế được mà quát cô
Hạ Đồng thoáng chút ngẩn người, cơ thể cũng không biết vì sao mà đau đớn kịch liệt. Anh nói cô phiền, mang đến phiền phức cho anh.
-Được, mọi chuyện là em sai trước. Ngay cả khi biết bạn trai mình sẽ đính hôn với người con gái khác em cũng không thể ghen, chỉ có thể im lặng. Lại bị cho là phiền. Dương Tử, chúng ta… chấm dứt đi.
Hạ Đồng ngực phập phồng, khó khăn nói ba từ cuối. Tim cô, đã vỡ vụn ngay giây phút ấy.
-Hạ Đồng… em biết mình đang nói gì không?-Dương Tử cầm lấy tay cô, lực ở tay của anh gần như bóp nát cổ tay nhỏ bé của cô
-Em biết rất rõ mình nói gì. Em không muốn lại một lần sai lầm. Ngay từ đầu đã sai, là em cố chấp. Mình, dừng lại đi.
Hạ Đồng không khóc bù lu bù loa, cũng không la hét um sùm như những cô gái khác, cô thực sự rất bình tĩnh, tưởng như cô đã chết lặng. Ánh mắt cô vô hồn lại êm ả tĩnh lặng như mặt hồ nước, không có một tí gợn sóng hay bị khuấy động.
-Em… Lâm Hạ Đồng…
-Yêu anh, em chưa nghĩ sẽ hối hận, bây giờ cũng thế. Chỉ là, trái tim của anh, vĩnh viễn em không giữ được, bàn tay của anh, em nắm không phải là hạnh phúc, mà là một con dao. Dương Tử… từ hôm nay, em đi đường em, anh đi đường anh, chúng ta không còn quan hệ gì nữa.
Hạ Đồng nói xong, lấy trong túi ra chiếc điện thoại anh tặng mình, sau đó nhét vào tay anh.
-Mọi thứ của anh, em sẽ không giữ lại, kỉ niệm cả con người.
Nói xong, Hạ Đồng giật tay đang bị Dương Tử nắm quay người bỏ đi.
Dương Tử lùi về sau mấy bước ngồi vào hàng ghế chờ, tim anh… thực sự đau, là rất đau