Lâm Chấn đã chết rồi, tuy chết nhưng ông ta vẫn còn yêu người phụ nữ như bà, yêu rất nhiều ” nói xong ông Vũ Thành cũng lên xe trở về công ty. chỉ định đến thăm Phong và Nhật nào ngờ lại nhìn thấy cảnh này. Bà Nguyệt Hoa sau khi ông Vũ Thành đi nước mắt lại một lần nữa tuông rơi, đúng là cuộc đời, quay vòng khiến con người khó mà lường trước, giờ ông trời đang cho bà tận hưởng sự đau khổ thay cho cái sung sướng xa hoa của lúc trước.” Chẳng lẽ mình trở về đây là sai”, tự nghĩ rồi cười bước vào trong xe trở về khách sạn.
” Nhật giờ cậu có thể nói cho mình nghe tại sao mẹ mình lại là mẹ cậu “. Phong kiềm chế cơn giận hỏi Nhật. hít thật sâu Nhật bắt đầu nói
” Chúng ta là anh em cùng mẹ khác cha “. thấy Phong không phản ứng gì Nhật nói tiếp
” Cậu còn nhớ lúc trước cậu đến nhà mình chơi, lúc đó ba mình đã hỏi về ba cậu và biết được rằng ba cậu chính là người đàn ông mẹ mình chạy theo năm xưa, khi biết được chuyện này mình thật sự rất tức giận và mình hận cậu ”
” Đó là lí do tại sao có 1 thời gian cậu lạnh nhạt với mình ” cố gắng lấy bình tĩnh Phong hỏi
” Đúng vậy lúc đó mình ghét cậu lắm, thời gian sau này mình thấy được sự thật lòng của cậu đối với mình nên mình dần dần gạt bỏ cái thù hận đối với cậu, tất cả lỗi lầm đều do bà ta mà ra nên không còn lí do gì để mình có thể giận cậu “. nghe Nhật nói Phong có phần nhẹ nhỏm
” Vậy tình cảm của chúng ta…”
” Mình đối với cậu là thật, cho dù chúng ta có là anh em mình vẫn yêu cậu “. Phong hạnh phúc ôm Nhật vào lòng ” cảm ơn cậu, cậu đã không ghét mình, mình nợ cậu 1 lời xin lỗi”
” Mình nói rồi cậu không có lỗi, lỗi tất cả là do bà ta…”. hai người mãi ôm mà không nhận biết được sự có mặt của một người. Yến sau khi nghe Nhật gọi vội chạy đến nhà theo địa chỉ Nhật đưa lúc nãy, vừa bước vào thì thấy được cảnh tình tứ của hai người đàn ông, khẽ tằng hắng 1 cái , Yến nói
” Không ngờ con trai còn tình cảm hơn cả con gái “. nghe tiếng Phong và Nhật vội buôn nhau ra, thấy Yến đang an toạ trên cái sôfa, Nhật nói
” Này sao cậu vào nhà được ”
” Thấy mở cửa sẵn nên vào luôn ”
” Cậu thật bất lịch sự vào nhà người khác mà không bấm chuông ” Phong nhăn nhó
” Được rồi ” nói rồi Yến đứng dậy đi ra cửa, thấy lạ Nhật hỏi
” Này đi đâu vậy ”
” Thì đi ra bấm chuông, mắc công có người nói mình không lịch sự a”. nghe Yến nói mà Nhật chỉ muốn té ghế hên là không có ngồi.
” Thôi thôi đừng có lên cơn, mau ngồi xuống bàn chuyện đại sự “. Nhật nói xong hai người kia liền ngồi xuống ghế, chụm ba cái đầu vô thì thầm to nhỏ cà pháo mắm nêm gì đó t/g không biết.
Chuyện tình hai chàng trai – Chương 13
” Đến rồi kìa là cô ta đó ” HS1
” Nhìn cô ta vậy mà thật thâm hiểm ” HS2. Hàng ngàn lời bàn tán chỉ trỏ khi thấy Nhi và Yến đến.
” Không sao đâu Nhi, qua ngày hôm nay họ sẽ biết sự thật thôi ” Yến nhẹ nhàng nói .Tuy không hiểu Yến nói gì nhưng Nhi cũng không có tâm trạng hỏi lại, đi thẳng về lớp học. Lát sau, Nhật và Phong cũng đến, Yến thấy vậy vội nhờ Nhi đi giặc giúp khăn lau bảng. Nhi đành miễn cưỡng đứng dậy đi giặc khăn thì đụng trúng Phong, tuy đã xin lỗi nhưng Phong vẫn la hét khắp lớp
” Thấy bị vạch trần, giờ bắt đầu tiếp cận lại để lợi dụng tôi hả ”
” Này, cậu vừa phải thôi, cậu rõ ràng đụng tôi, nhưng tôi bỏ qua và xin lỗi cậu trước vậy mà cậu lại la hét lên như vậy là sao “, Nhi khó chịu
” Hừ, tại sao tôi phải cố tình đụng trúng người như cô chứ ” quan sát Nhi 1 hồi, Phong tặc lưỡi ” chậc…chậc…quả thật càng nhìn càng thấy cô gian xảo thật giống như 1 con cáo ”
” Cậu….” Nhi nghẹn lời, nghe Phong nói mà Nhi chỉ muốn khóc to lên, may sao tiếng Yến vang lên
” Cậu vừa phải thôi, dù gì Nhi cũng đã xin lỗi cậu mà cậu còn la hét gì nữa ” quay sang Nhi ” Thôi gần vào lớp rồi cậu mau về chỗ không cần giặc khăn lau nữa đâu “. Nhi ngoan ngoãn đi theo sau Yến về chỗ.
Có 1 người chứng kiến việc nảy giờ, ánh mắt hiện lên tia gian xảo
Giờ ra chơi, vì muốn yên tĩnh cũng như tránh ánh mắt xoi mói của học sinh nơi đây, Nhi cùng Yến đi ra sân sau, nào ngờ gặp Như đang đi tới, cô ta lên tiếng
” thấy thế nào sống trong địa ngục hay thiên đàng thích hơn.”
” Cô mặc dày thật hại Nhi thê thảm đến nông nỗi này rồi mà vẫn không vừa lòng sao ” Yến tức giận nói
” Tất nhiên là chưa, đỗ tội cho cô ta như vậy vẫn còn nhẹ, Nhi à cô yên tâm tôi sẽ khiến cô sống trong địa ngục dài ” định quay lưng đi thì Yến nói.
” Cô thật bỉ ổi, làm hết mọi chuyện rồi đổ tồi hết cho Nhi, mình thì mặc dày làm người bị hại, còn khóc lóc trước mặt mọi người, diễn rất hay, giống như hồ li chín đuôi tu luyện để hại người khác ” nghe Yến khích Như gào lên
” Cô nói ai là hồ li. Ừ là tôi diễn kịch đó, là tôi đỗ tội hết cho cô ta đó thì sao, có ai biết tôi làm những việc đó hay không. Không , không ai biết hết chỉ chúng ta thôi nhưng các cô sẽ làm gì tôi hay là tự hại chính mình ” vỗ vỗ vào má Nhi nói tiếp ” Tôi sẽ tiếp tục cho đến khi có thể khiến cô rời khỏi cái trường này, trả lại mọi thứ thuộc về tôi “. Bỗng một tiếnng “cắt” vang lên. Từ trong bụi rậm Phong và Nhật bước ra trên tay còn cầm cái máy quay. Đi đến nơ