Pair of Vintage Old School Fru
Chuyện Tình Công Chúa Và Hoàng Tử

Chuyện Tình Công Chúa Và Hoàng Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326924

Bình chọn: 7.5.00/10/692 lượt.

, sắc bén nhưng cũng đang run run

-Con…ba xin lỗi.ba…._Ông Khải nói

-Xin lỗ? Ông xin lỗi tôi thì có ích gì chứ?Bây giờ Ông xin lỗi thì mẹ tôi cũng có sống lại được đâu? Ông tưởng chỉ 1 lời xin lỗi của ông là có thể xóa nhòa đi tất cả lỗi lầm mà ông đã gây ra hả?_Ngọc hét lên

-Ngọc ơi, ba xin lỗi. thật sự……ba k nghĩ là mẹ con sẽ bỏ đi. thật sự ba k nghĩ rằng vì những lời nói lúc đó của mình mà con và mẹ lại thành ra thế này_Ba Ngọc ngậm ngùi nói

-K nghĩ rằng Ư? Ông nói sao dễ nghe quá vậy? Ông k nghĩ rằng mà lại đi lấy bà ta về làm vợ kế ư? Lấy người đã hại mẹ tôi ra nông nỗi này ư?_Ngọc nói, giọng giễu cợt

-Thật sự lúc đó ba k biết, ba k biết bà ta lại độc ác như vậy.trong suốt thời gian qua, k ngày nào mà ba k nhớ mẹ con con_Ba Ngọc nói, đôi vai trùng xuống

-Nhớ mẹ con tôi? Nhớ mẹ con tôi mà tôi lại thấy ông vui vẻ với người phụ nữa ấy cùng đứa con riêng của bà ta đấy_Ngọc nói

-……._ông khải k nói gì, ngẩng mặt lên nhìn Ngọc

Ngọc hít 1 hơi dài rồi nói

-Ngày này 5 năm trước, cái ngày mà mẹ vĩnh viến rời xa tôi, trước khi đi, bà đã bảo tôi tới Biệt thự của ông để tìm ông vì bà nghe tin ông trở về Việt nam này. Nhưng….khi tới đó, những người vệ sĩ đã k cho tôi vào. Họ k tin khi tôi nói tôi là con gái của ông. Lúc đó, tôi đã van nài họ rất nhiều, khóc cũng rất nhiều nhưng đáp lại ánh mắt cầu khẩn đó của tôi là đôi mắt khinh thường xen lẫn thương hại của họ dành cho tôi.

….Họ đẩy ngã tôi khiến bàn tay tôi rướm máu. cũng phải tôi, vì tôi đi chân đất, quần áo lại lấm tấm bùn vì trời mưa, mặt mũi thì lấm lem nước mắt, ai tin tôi được cơ chứ? Tôi đi về phía hàng rào và nhìn vào. Tôi thấy ông đang mở cửa cho bà ta và đứa con gái đó lên xe. Đứa con gái đó còn nói sẽ đi chơi công viên rồi đi ăn nhà hàng nữa chứ.Trơ trẽn hơn nữa, bà ta và cả đứa con gái đó lại dám ămcj cả quần áo mà mẹ con tôi đã để lại. Bà ta mặc bộ váy mà mẹ tôi đã từng mặc, đeo sợi dây chuyền mà mẹ tôi đã từng đi, đi đôi giày mà mẹ tôi đã từng đi…..ông có hiểu được cảm giác của tôi lúc đó k hả? Ông còn cười nói thật vui vẻ và lên xe cơ mà? Ông ngồi trên xe, lướt ngang qua phía tôi mà k thèm quay lại nhìn, dù chỉ 1 giây. Ông biết lúc ông đi rồi, bọn vệ sĩ đó đã cười nhạo tôi như thế nào k? Ông có hiểu được cảm giác bị tổn thương và xúc phạm là như thế nào k? Đau lắm, nhưng trên cả cái nỗi đau đó là sự uất ức, xấu hổ và ê chề_Ngọc nói, từng giọt lên tuôn ra

-Ngọc, con…….._Ông khải nhìn Ngọc xót xa

-Về tới nhà, ông biết tôi thấy mẹ tôi thế nào k? Bà nàm trên chiếc giường cũ kĩ, hơi thở thoi thóp mà k ai quan tâm. Người ta cúp điện nhà tôi, cắt cả nước nữa. Vì sao ư? vì mẹ tôi k có tiền. Người ta nhẫn tâm đến thế đấy. Tôi gọi hàng xóm sang nhưng lại chẳng ai thèm quan tâm. Người ta gọi tôi là đồ k cha, đồ con hoang. người ta nói mẹ tôi là gái gọi chuyên đi mỗi chài đàn ông. Tôi thật sự đau đớn vì những lời nói đó, ông biết k?_Ngọc nói, khóc nức nở khi nhắc đến cái quá khứ đau thương

-ngọc, con đã phải chịu đựng những điều đó sao?_Ông khải nói, dường như ông k tin vào tai mình

-Phải, tôi đã phải chịu đựng những điều đó đấy. chịu đựng 1 mình, khóc 1 mình,sống 1 mình, làm gì cũng 1 mình. Tôi k có ai để an ủi, k có ai để dựa dẫm, cũng chẳng có ai để tôi tựa đầu vào khóc. Tôi đã sống như thế suốt thời gian qua đó_Ngọc hét lên_Và người gây ra tất cả, gây ra mọi nỗi bất hạnh cho tôi chính là ông, là ông. Ông hiểu chưa? Tôi ghét ông, hận ông_Ngọc hét lên rồi bỏ chạy. Nước mắt ngăn nước mắt dài, Ngọc chạy ra đường. Trong khi……………1 chiếc xe tải đnag lao tới……..

-Ngọc!_mọi người ucngf hét lên và chạy ra cản Ngọc

Kiệt chạy ra nhưng ba Ngọc đã nhanh chân hơn, kéo Ngọc vào và che chở cho Ngọc. Hành động thể hiện tình yêu thương đúng nghĩa của 1 người cha

Ngọc hốt hoảng khi nhìn thấy chiếc xe tải to lớn đang tiến gần về phía mình. Hoảng loạn nhưng k biết phải làm sao, Ngọc chỉ biết đưa đôi mắt ngấn lệ trân trân nhìn về phía trước. Chợt, 1 bàn tay to khỏe, ấm áp và quen thuộc chạm vào người cô, kéo cô vào lòng rồi che chở cho cô. Đôi bàn tay ấy trước đây Ngọc đã từng nám, từng ôm, từng được nhấc bổng lên cao như đang bay. Hoi ấm đó thật quen thuộc, hơi ấm mà Ngọc luôhn cảm nhận được khi rúc vào người ai đó mỗi khi thấy lạnh. Nhiều, rất nhiều lần rồi, nhiều đến nỗi Ngọc k thể nào đếm xuể và cũng k thể nào quên được. Rồi 1 dòng máu tươi trào ra cùng với tiếng thắng gấp của xe tải. Người mà nó vừa hậ̀n vừa thương ngã phịch xuống đất, cánh tay buông thõng làm hơi ấm trên người ngọc mất dần. Lạnh lẽo……….

-Này, ông sao vậy? Tỉnh dậy đi_Ngọc hốt hoảng khi thấy ông Khải với khuôn mặt trắng bệch cùng đôi mắt nhắm nghiền

-Ngọc à….ba xin lỗi…..ba…hộc_ông khải nắm lấy bàn tay Ngọc, nói nhưng máu từ trong miệng lại hộc ra

-Ông đừng nói nữa. Máu sẽ chảy ra nhiều hơn đó_Ngọc hốt hoảng đỡ đầu ông lên đùi mình

-Ba…chỉ muốn…nói với…con rằng…ba luôn yêu thương 2…mẹ con con…ba luôn…nhớ…tới 2 người ttrong…suốt thời gian…qua. Ba…xin lỗi…nếu ba…k qua khỏi…con hãy về nhà nhé…ba đã hoàn tất…thủ tục li hôn…với bà ta. Hãy…về đó…nhé…ba xuống…tạ lỗi…với mẹ con…đây_ong khải nói