XtGem Forum catalog
Chuyện cũ của lịch xuyên – Huyền Ẩn

Chuyện cũ của lịch xuyên – Huyền Ẩn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326400

Bình chọn: 8.5.00/10/640 lượt.

anh ta, đang đi về phía tiệm cà phê. Người thanh niên kia đúng lúc đi tới cạnh cửa, mở cửa thay ông ta.

“Lịch Xuyên!” cụ già kia vừa cười, vừa đi vào cửa, bắt tay với anh ta.

“Cung tiên sinh.” Vẻ mặt anh ta có vẻ vô cùng tôn kính.

“Đã lâu không thấy. Cha cậu khỏe không?”

“Rất khỏe.”

“Cậu thì sao?” ông ta đánh giá người thanh niên, vẻ mặt hiền lành.

“Cũng rất khỏe. Có thể mời bác uống một ly cà phê sao?”

“Được.”

“Bác muốn thêm sữa vào cà phê không?”

“Hửm, không cần. Cà phê đen không đường.”

“Mời qua bên này – cháu biết một chỗ rất im lặng cạnh cửa sổ.”

Anh ta dẫn cụ già kia tới chỗ ngồi cạnh cửa sổ, bỏ túi của mình xuống, lại tới trước quầy xếp hàng.

Thì ra tên của anh ta là “Lịch Xuyên”

Anh ta xếp hàng khoảng 3 phút, rốt cuộc cũng tới trước mặt tôi.

“Xin chào!” tôi nói. Khuôn mặt anh ta như một tia nắng mặt trời chiếu vào, giọng nói của tôi không tự giác có chút run run.

“Could I have one venti ice skinny Latte, whipped cream, with a touch of cinnamon on the top and one venti black coffee, no sugar?” (Dịch : Có thể cho tôi một ly Latte đá cỡ lớn, với kem đánh, ở trên rắc một chút bột quế? Ngoài ra lấy thêm một ly cà phê đen không đường cỡ lớn.)

Cách nói tiếng Anh nhẹ nhàng như âm thanh từ thiên đường, tôi ngây đơ.

Anh ta cười nhạt, trêu cợt nhìn tôi “I thought you prefer me to speak English…” (Dịch : Tôi nghĩ cô muốn tôi nói tiếng Anh…)

“Đồ điên!” tôi nghĩ thầm trong lòng, chỉ vì một lần hắt cà phê, có cần chỉnh tôi như vậy sao?

“Of course.” (Dịch : đương nhiên) tôi giữ bình tĩnh “Please have a seat. I’ll bring the coffee to you.” (Dịch : Mời ngồi, tôi sẽ bưng cà phê tới cho anh.)

“No need, take your time. I’ll stay here waiting.” (Dịch : không cần, không cần tốn thời gian của cô, tôi có thể đứng ở đây chờ.) anh ta bám riết không tha, nhất định phải thấy tôi khó xử.

“Tổng cộng 37 tệ.” tôi rốt cuộc sửa nói tiếng Trung.

Anh ta đưa cho tôi 100 tệ. Tôi thối tiền thừa lại cho anh ta.

Anh ta trả lại cho tôi “Dư 10 tệ.”

“Thật xin lỗi.”

Tiểu Đồng đứng bên cạnh thấp giọng hỏi “Anh ta yêu cầu gì?”

Đầu óc tôi trống rỗng, đỏ mặt nói “Rất phức tạp, nhất thời không nhớ rõ.”

“What?!” Tiểu Đồng gầm nhẹ.

“I am sorry. What’s your order? Could you say that again?” (Dịch : thật xin lỗi, tiên sinh. Ngài yêu cầu gì? Có thể lặp lại lần nữa không?).

“Sure. One venti ice skinny Latte, whipped cream, with a touch of cinnamon on the top. One venti black coffee, no sugar.”

“Got it, thanks.” (Dịch : Tôi hiểu, cảm ơn.) tôi quay đầu nói với Tiểu Đồng “Một ly Latte đá cỡ lớn, bên trên bỏ bơ và một chút bột quế, còn một ly cà phê đen cỡ lớn, không đường.”

Tiểu Đồng thần tốc pha cà phê. Tôi đặt mấy thứ anh ta muốn lên khay, anh ta một tay cầm khay, một tay chống gậy, lập tức đi về vị trí của mình. Tôi cảm thấy anh ta đi khập khiễng hơn bình thường, lo anh ta đi không được nửa đường cà phê sẽ tràn ra. Đối với những người chân có tật mà nói, bưng đồ uống là một động tác nguy hiểm. Nhưng anh ta cuối cùng cũng bưng cà phê tới bàn an toàn.

Hai người ngồi bên cửa sổ thấp giọng trò chuyện khoảng 30 phút, cụ già đứng dậy tạm biệt. Người thanh niên tên “Lịch Xuyên” vẫn như trước tiễn ông ta ra tới cửa, mở cửa thay ông ta, nhìn ông ta rời đi. Sau đó lập tức quay về chỗ ngồi của mình, mở máy tính ra, bắt đầu làm việc.

Toàn bộ buổi tối, anh ta ăn một phần sandwich cá, một phần salad hoa quả, hai ly Latte, mãi tới khi tôi tan ca, anh ta vẫn không nhúc nhích ngồi ở chỗ đó, đối mặt với màn hình, lại không ngừng gõ chữ, giống như có rất nhiều việc chưa làm xong vậy.

Tôi đột nhiên ý thức được vì sao anh ta thích chỗ này.

Mọi tiệm Starbucks đều có thể lên mạng miễn phí. Điều miễn phí này đối với anh ta mà nói không hấp dẫn gì, cuộc sống của anh ta nhất định rất cô đơn, những người như vậy đều thích tiệm cà phê. Trong tiệm cà phê luôn có người ngồi, tuy rằng không ai có quan hệ gì với nhau.

Lúc tan ca, tôi thay bộ đồ làm việc ra, mặc vào chiếc áo thun ngắn tay thường mặc, rời khỏi tiệm.

Đêm khuya ở Bắc Kinh thật khô ráo, quê tôi quanh năm ướt át. Tôi hít sâu một hơi, đi bộ dưới ánh đèn mờ nhạt. Cách đó không xa là bến xe, xe đêm mỗi ngày một chuyến, tôi bỏ lỡ chuyến lúc 12 giờ, phải đứng ở chỗ ngã tư đường lạnh lùng vắng vẻ này khoảng 50 phút mới tới chuyến tiếp theo. Tôi từng tính mua một chiếc xe đạp, Tiểu Đồng lại cảnh cáo tôi, nói con gái như tôi, đêm hôm khuya khoắt đi xe buýt an toàn hơn xe đạp nhiều.

Cũng may tôi có thể học từ. Ngoại trừ lúc rửa mặt, đánh răng, đi toilet, tôi tranh thủ tất cả thời gian để học từ. Lấy ra sách từ, dưới ngọn đèn mờ ảo đó, bắt đầu đọc ra tiếng.

Đọc khoảng chừng nửa tiếng, một chiếc xe bỗng dưng dừng trước mặt tôi. Một người nhô đầu ra, “Hi” với tôi một tiếng.

Là người tên “Lịch Xuyên” kia.

“Hi.” Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, cảm thấy có chút kì quái.

“Lên xe đi, tôi tiễn em một đoạn đường.” anh ta nói, tiếp theo đó, mở cửa ra.

Tôi như bị ma xủi quỷ khiến leo lên. Ghế bằng da thật, thật là thoải mái.

“Em ở chỗ nào?”

“Kí túc xá Đại học Sư phạm S.”

“Gài dây an toàn đi.”

Tôi ngồi gà