xin Hoàng Thượng chỉ điểm.”
“Hoàng Hậu của trẫm nếu là trí tuệ, tra được trên đầu Kỳ quý tần, bất quá là thay chính mình loại trừ chướng ngại vật, nếu tra không ra nguyên cớ, Kỳ quý tần này liền như cái đinh tồn tại trong mắt nàng, coi như thay trẫm kiềm chế Hoàng Hậu một chút, dù sao trẫm cũng không tổn hao gì.” Trên mặt Gia Nguyên đế không có ý cười: “Nhưng vô luận như thế nào, hai thai này của Trương quý phi cùng Thư dung hoa, không thể lại có tổn thất, ngươi cẩn thận nhìn chằm chằm chút.”
“Nô tài tuân chỉ.” Thôi Vĩnh Minh hiểu tâm tư Hoàng đế, hậu cung này đấu tranh ra sao cũng không tính, Hoàng Thượng hiện giờ đem điểm mấu chốt mở ra, việc thương tổn hoàng tự, tất nghiêm trị không tha.
“Hôm nay là mười ba tháng chín?” Gia Nguyên đế tính ngày: “Trẫm nhớ rõ mẫu hậu đề cập qua, năm đó ngày mười ba tháng chín được phụ hoàng phong làm Hoàng Hậu. Thôi Vĩnh Minh, hạ triều nhắc nhở trẫm đi bồi bồi Thái hậu lão nhân gia.”
“Vâng, Hoàng Thượng.”
Trong Cảnh Nhân cung, phi tần kiễng chân trông chờ xem kịch vui nghe Thôi công công truyền chỉ, mỗi người đều cảm thấy có chút tiếc nuối.
“Hoàng Hậu nương nương, tần thiếp lúc trước nhìn Thư dung hoa này rất quy củ, nhưng nay đã hoài thai thì ngang ngược kiêu ngạo rất nhiều, quả nhiên là mẫu bằng tử quý.” Lâm chiêu dung dùng khăn che miệng, nói với hoàng hậu.
“Thư dung hoa hôm qua chấn kinh, Hoàng Thượng đau lòng con nối dòng, không đến thỉnh an tất nhiên là phải làm, Chiêu dung muội muội cũng phải để ở trong lòng.” Hoàng Hậu quả thật không để ý, hậu cung không sợ ngươi ngang ngược kiêu ngạo, ngang ngược kiêu ngạo là lúc thất sủng. Sợ là sợ chó không sủa cắn người khó lòng phòng bị.
Kỳ quý tần cũng mở miệng: “Nương nương dày rộng nhân từ, tất nhiên là sẽ không so đo cùng Thư dung hoa, sao Chiêu dung muội muội lại không chấp nhận được dung hoa muội muội? Nàng hiện giờ mang long duệ, tất nhiên là so với ta và muội đều tôn quý hơn, còn có ý chỉ của Hoàng Thượng, không đến thỉnh an cũng là suy nghĩ vì hoàng tự, mong rằng Chiêu dung muội muội phóng khoáng tâm tư, đừng so đo cùng Dung hoa muội muội.”
Lâm chiêu dung không nói lại một câu, nàng hôm qua ở Lan Tâm đường bỏ đá xuống giếng một phen cuối cùng bất quá là nghĩ muốn cho chính mình một cái trong sạch, trở về nghĩ lại một phen càng cảm thấy chuyện Kỳ quý tần sanh non có điểm không đúng, mà sườn nhị phẩm quý tần sâu không lường được.
“Quý tần nương nương với chuyện này, lúc trước quý tần nương nương phúc khí so với ai khác đều thâm hậu, một lần là ba thai liền cành, tất nhiên là sẽ không hâm mộ dung hoa muội muội phần vinh hạnh đặc biệt này, nhưng tần thiếp hâm mộ thật sự.” Lời nói này của Lâm chiêu dung có thể nói là giết người không thấy máu, uy hiếp thẳng thừng Kỳ quý tần.
Trên mặt nàng lại chỉ hiện lên một tia thê lương, phảng phất như cố ý muốn cho trường hợp lạnh xuống, cũng không nói tiếp, ngồi lẳng lặng.
Hoàng Hậu thấy thế liền đứng dậy: “Được rồi, bổn cung nhìn trời lúc này, hôm nay Thái hậu cũng tụng kinh xong rồi, mọi người theo bổn cung đi thỉnh an lão nhân gia đi.”
Thái hậu yêu thích yên tĩnh, thỉnh an ngày bình thường dặn dò là có thể miễn, nhưng Hoàng Hậu nhớ hôm nay Gia Nguyên đế sẽ đi Thọ Khang cung, cũng có phần tâm tư, mang theo chúng phi tần chờ ở cửa cung Thọ Khang, chờ thái giám đi vào thông truyền.
Trương quý phi lớn tháng, sớm không thích hợp đi ra đi lại, Thái hậu không muốn thấy các nàng, cũng không muốn làm Hoàng Hậu mất mặt mũi, tuyên mọi người vào điện.
Hoàng Hậu cầm đầu, chúng phi tần ấn phân vị cao thấp sắp xếp tự vấn an, Thái hậu liền gọi người chuẩn bị ghế.
“Làm khó Hoàng Hậu còn thường xuyên nhớ rõ đến xem ai gia, thật là có tâm.” Thái hậu mặt mũi cười hiền lành, trên tay vẫn vân vê phật châu: “Ai gia nghe nói chuyện Thục phi, thật sự đau lòng, nói vậy Hoàng Đế cũng cực kỳ thương tâm. Cũng may Thư dung hoa vì Chu gia cãi khẩu khí, ai gia ngóng trông một thai này của nàng có thể an thuận bình thản.”
“Là con dâu quản lý lục cung không tốt, làm Thái hậu lo lắng, là con dâu đắc tội.” Hoàng Hậu làm xong đại lễ, đem toàn bộ khuyết điểm vào trên người mình.
Ở đây lại đều có thể nghe ra châm chọc trong lời nói của Hoàng Hậu nương nương, khi Thục phi cùng Trương quý phi gặp chuyện không may là lúc Hoàng Hậu đang tĩnh dưỡng vì bệnh nặng, vẫn chưa xử lý lục cung, làm sao có thể chịu tội vừa nói? Bất quá là ngoài sáng ngầm phủi sạch quan hệ việc này với mình mà thôi.
Thái hậu nào có nghe không ra trong lời nói của nàng, chỉ lấy một bộ diêu trong hòm bên cạnh trên bàn trà, đưa cho Vân Cẩm: “Bộ diêu phượng hoàng ngậm hoa mẫu đơn này là khi ai gia được phong làm hoàng hậu, tiên đế tự mình ban thưởng, hiện giờ ai gia chuyên tâm lễ Phật, đối này đó thật cũng không quá mức để bụng, liền ban cho Hoàng Hậu đi. Bộ diêu ngụ ý cát tường, ai gia ngóng trông có thể bảo hộ ngươi một phần, không cần yếu đuối như vậy. Ngươi hiện giờ là hoàng hậu Đại Tề, nên làm gương cho phụ nhân trong thiên hạ, nếu luôn nghĩ muốn như ai gia – lão bà tử dược bất ly thân này, vậy cũng không có cách nào khác phân ưu c
