Insane
Chờ em lớn được không?

Chờ em lớn được không?

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325133

Bình chọn: 8.00/10/513 lượt.

ra, muốn nhìn xem liệu còn có cái gì đáng giá chưa phai mờ để cô mang đi.

Ngăn tủ được dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp không hề có gì đặc biệt, vài chiếc chìa khóa xe, một chiếc máy ảnh, một chiếc hộp đựng đồng hồ đeo tay, một chiếc điện thoại di động cũ mà anh bỏ đi…. Nếu cô nhớ không lầm, đó là chiếc điện thoại An Nặc Hàn đã dùng trước đây.

Cô cầm điện thoại lên nhìn một chút, kiểu dáng cũng lạc hậu, không có dấu vết bị hỏng hóc, hẳn là vẫn có thể dùng được. Cô vừa định bỏ điện thoại vào trong va li, đột nhiên phát hiện ra số “1″ trên bàn phím bị mài mòn đến bạc màu. Mạt Mạt hơi tò mò, cô thật muốn biết số điện thoại anh cài đặt cho phím “1″ quay số nhanh là số của ai.

Là cô, hay là Tô Thâm Nhã?

Vì vậy, Mạt Mạt bỏ điện thoại của mình vào, bật máy, không đợi tính hiệu hiện lên, trên màn hình điện thoại đã chớp nháy lộ ra một khuôn mặt quỷ nghịch ngợm, khuôn mặt thổi phù phù phồng lên thành hình tròn, trông vô cùng tức cười.

Nhớ lại cách đây rất lâu, vì muốn để An Nặc Hàn luôn luôn nhớ tới cô, Mạt Mạt đã gửi bức ảnh này đến điện thoại anh, cài đặt làm hình khởi động điện thoại. Cô chưa từng nghĩ tới, điện thoại của anh thay đổi từ cái này sang cái khác, vậy mà bức ảnh của cô vẫn luôn được làm hình khởi động máy.

Cô ngồi đờ đẫn trước chiếc di động một lúc, rồi mới nhớ ra mục đích của mình. Nhấn thật lâu phím “1″, dãy số đang được gọi là dãy số cô quen thuộc nhất trên đời. Rất nhanh trong điệu thoại vang lên lời nhắc nhở: Người dùng đang bận máy…

Không thể nói rõ mùi vị trong lòng cô bây giờ như thế nào, có vui mừng, cũng có chua xót… Vui mừng vì cô cảm nhận được một loại quan tâm. Trong cuộc sống của anh, trước sau gì cô vẫn đứng thứ nhất. Chua xót là vì loại quan tâm này không thể thay thế được tình yêu.

Mạt Mạt bỗng nhiên rất muốn gọi điện cho anh, muốn nghe giọng nói của anh một chút. Bởi vì sợ rằng chính bản thân mình sẽ khóc, không còn cách nào khác, đành phải từ bỏ.

Cô bưng cốc cà phê đã lạnh lên, uống một hớp.

Mạt Mạt vô thức ấn vào điện thoại của anh, không hiểu chạm vào phím nào, điện thoại nhập vào một danh sách truyền tải video, trên danh sách đó có một tập tin video, video mang tên: “Mạt Mạt”.

Mạt Mạt tưởng rằng An Nặc Hàn thừa dịp cô không chú ý, lén lút quay cô, nhất thời tò mò mở ra.

Khi hình ảnh Tiêu Thành trên giường bệnh và cô đang ngồi bên cạnh anh hiện lên trên màn hình, cốc cà phê trong tay Mạt Mạt “choang” một tiếng rơi trên bàn học, chiếc váy ngủ màu hồng phấn bị nhuộm một vết nhơ màu cà phê, tựa như một đóa hoa bỉ ngạn nở rộ trong đêm tối.

Cô quả thật không thể tin được những gì mình thấy.

Hình ảnh trong video chẳng những rất rõ nét, mà còn được xử lý và biên tập lại một cách tỉ mỉ để thể hiện hoàn hảo thứ quan hệ trai gái mờ ám mức độ cực cao.

Cô và Tiêu Thành cùng nhau nghe nhạc, cùng nhau ngâm nga theo tiếng dương cầm uyển chuyển…

Cô và Tiêu Thành tâm sự, nói về âm nhạc, nói về quá khứ, nói về tương lai… Cô còn khích lệ anh phải phấn chấn vì giấc mơ tốt đẹp tương lai…

Còn có vài lần tâm trạng Tiêu Thành không tốt, mắng cô, đuổi cô đi, nhưng nói thế nào cô cũng không chịu đi, khăng khăng muốn ở lại. Có một lần cô khóc, nói: “Em biết anh không thật sự muốn đuổi em đi, chẳng qua anh không muốn em áy náy và thông cảm. Thành, không phải em mang lòng thông cảm với anh, thật sự không phải…”

Những lời nói tiếp theo của cô bị xóa đi. Nếu như cô nhớ không nhầm, cô có nói tiếp: “Em thật sự đánh giá cao tài năng của anh. Thành ở trong mắt em chỉ cần đứng trên sân khấu, không dùng giọng hát cũng có thể chinh phục được mọi người.”

Video chuyển sang cảnh tiếp theo, cô gọt táo cho Tiêu Thành, không cẩn thận bị đứt tay, máu tươi chảy xuống. Tiêu Thành kéo tay cô qua, dùng miệng hút máu trên ngón tay cho cô. Hai người bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Tiêu Thành đặc biệt lộ ra sự yêu thương nồng nàn…. Nhưng cảnh cô rút tay về lại bị cắt đi.

Tiếp theo, một người y tá đi vào, cười nói: “Thật ân ái nhé! Hâm mộ hai người quá!” Còn hình ảnh cô phản bác lại cũng bị cắt đi mà biên tập lại, chỉ còn hình ảnh cô cười rụt rè, đứng dậy nói với Tiêu Thành: “Em về nhà trước, ngày mai tan học em lại đến thăm anh.”

Cô đi rồi, cô y tá lại nói với Tiêu Thành: “Bạn gái của cậu yêu cậu thật đấy!”

Tiêu Thành nhìn về phía cánh cửa, vẻ mặt quyến luyến: “Cô ấy là thiên sứ của tôi…”



Lúc đầu Mạt Mạt tưởng rằng An Nặc Hàn xuất phát từ việc quan tâm cô mới bảo người quay lại quá trình cô và Tiêu Thành ở trong bệnh viện. Thế nhưng khi xem tới đoạn này, cô phủ nhận khả năng đấy, bởi vì An Nặc Hàn tuyệt đối không muốn thấy cái đoạn phim sai lệch vô cùng nghiêm trọng với chân tướng như thế…

Người có điều kiện, lại có động cơ làm mấy chuyện này chỉ có hai người, Tiêu Thành và Tiêu Vi…

Từng cảnh từng cảnh tiếp theo, hai người bọn họ tựa như những đôi tình nhân hạnh phúc nương tựa lẫn nhau, không rời xa nhau.

Tróng số đó có một cảnh, Tiêu Thành nắm tay cô, hỏi: “Mạt Mạt, chờ sau khi anh tốt nghiệp, chúng ta cùng đi tới Vienna học nhạc đi… Sau đó anh muốn đưa em tới Hy Lạp… Anh muốn đưa em đi bất cứ chỗ nào mà em muốn