Old school Easter eggs.
Chờ Đợi Giọng Nói Của Em

Chờ Đợi Giọng Nói Của Em

Tác giả: Ngũ Mỹ Trân

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327001

Bình chọn: 9.00/10/700 lượt.

n người khác không ngờ được. Chính vì thế, tôi có thể hiểu được những điều mà bố mẹ bạn đang lo lắng. Cho dù kết quả của chuyện này có như thế nào đi chăng nữa, tôi mong bạn vẫn sẽ không từ bỏ ý định làm bạn với Thắng. Bởi hai bạn có duyên làm bạn bè, hơn nữa mối quan hệ lại đang phát triển theo hướng tốt đẹp!Phương pháp “đôi bạn cùng tiến” của cô giáo chủ nhiệm đã có từ rất lâu rồi. Cũng có rất nhiều ý kiến tranh luận xung quanh vấn đề này. Tôi nghĩ, với một học sinh ngoan như Sài Cận thì sau này, nếu có gặp phải trường hợp như vậy, có thể nắm vững một nguyên tắc, đó là: xác định xem mình có khả năng ảnh hưởng tốt đến đối phương hay không, nếu kết quả là phủ định (thậm chí có thể đối phương sẽ xúi giục bạn làm điều xấu) thì bạn hãy ở yên trong thế giới của mình, tuyệt đối không hùa theo đối phương. Tuy nhiên, có không ít “học sinh dốt” mặc dù có thành tích học tập không mấy xuất sắc nhưng lại giỏi về các mặt khác. Gặp những học sinh như vậy, bạn đừng ngại ngần gạt bỏ ấn tượng không tốt về người ta để có thể cùng nhau chuyện trò, tâm sự và học hỏi ưu điểm từ người đó. Nói tóm lại, chỉ cần “tiêm vắc xin” để phòng ngừa trước kết quả của sự việc sẽ không bị lệch ra khỏi quỹ đạo ban đầu của nó đâu.TÌM LẠI SỰ TỰ TÔN Ở NƠI ĐÂULưu Cần, nữ, mười lăm tuổi, học sinh lớp chínNgay từ nhỏ tôi đã được giáo dục rất nghiêm khắc.Trong khi những đứa trẻ khác được vui đùa thoải mái ở bên ngoài thì tôi phải học môn vẽ khô khan. Năm tôi năm tuổi, mẹ tìm thêm cho tôi một cô giáo dạy đàn riêng, thế là chuỗi ngày học đàn của tôi bắt đầu.Trong ký ức tuổi thơ của tôi, chỉ có vẽ tranh, đánh đàn, cùng với vô số lời khen ngợi, tuyên dương của thầy cô giáo.Lên tiểu học, rồi lên cấp hai, cuộc sống của tôi vẫn không có gì khác biệt so với trước đây. Tôi là một phần tử năng nổ trong các phong trào văn nghệ của trường. Tôi thường tham gia các cuộc thi vẽ tranh, các cuộc thi văn nghệ và đem vinh quang về cho trường. Hơn nữa, kết quả học tập của tôi mặc dù không đứng thứ nhất, thứ nhì trong lớp nhưng cũng luôn nằm trong tốp đầu. Các thầy cô giáo rất yêu quý tôi, thường gửi bài viết của tôi lên báo. Năm tôi lên lớp sáu, tôi đã giành được giải thưởng quốc tế và năm giải thưởng vẽ tranh ở trong nước cùng với vô số giải nhất về văn nghệ, bài văn của tôi ba lần được đăng báo. Tôi từng được coi là “học sinh kiểu mẫu” của trường và được long trọng tuyên dương lên sở giáo dục của tỉnh. CHƯƠNG 16 – CHƯƠNG 17 (4)Nhưng rồi mọi thứ đã chấm dứt hoàn toàn cùng với lần chuyển nhà của gia đình tôi. Năm tôi lên lớp bảy, bố mẹ tôi bị điều đến công tác ở một thành phố khác. Sau khi chuyển đến đây, tôi được chuyển vào học trong một trường chuyên của thành phố. Tôi có thể thuận lợi bước chân vào ngôi trường này là nhờ có bản lí lịch “đẹp đẽ”trước đây. Cô chủ nhiệm tên là Điền, một phụ nữ trung niên rất cẩn thận. Cô đeo kính, nhìn rất nữ tính, nhưng có vẻ khá nghiêm khắc. Cô đích thân tìm tôi nói chuyện, thể hiện nhã ý của trường đối với tôi, đồng thời bảo tôi hãy vào lớp do cô chủ nhiệm. Lúc đó tôi không hề biết lớp cô đang chủ nhiệm như thế nào, nên vui vẻ nhận lời ngay mà không chút đắn đo. Có thể nói, sự êm đềm trong cuộc sống đã làm cho tôi mất đi tính cảnh giác cần có.Ngày đầu tiên đi học, tôi mới phát hiện ra rằng giáo trình dạy học của lớp này là giáo trình dành cho học sinh phân ban, hoàn toàn khác xa giáo trình trước đây chúng tôi được học, hơn nữa, những giáo trình này lại rất khó. Tôi không có thói quen nói với bố mẹ hay thầy cô giáo rằng tôi không hiểu bài, bởi vì từ trước đến nay tôi chưa bao giờ gặp hoàn cảnh này. Giờ thì mỗi ngày lên lớp đối với tôi như một cực hình, đầy óc tôi quay cuồng, chỉ lo tìm cách đối phó với bố mẹ và thầy cô. Không ai biết được, một học sinh xuất sắc như tôi giờ lại lâm vào tình cảnh thê thảm như vậy!Cuối cùng, kì kiểm tra chất lượng cũng đến. Bài kiểm tra toán của tôi bị bỏ trống đến một nửa, bài thi tiếng Anh cũng vô cùng thê thảm, có rất nhiều từ mới mà tôi chưa từng nhìn thấy, bài kiểm tra văn dù có đỡ hơn nhưng cũng chỉ được có tám mươi mốt điểm (thang điểm một trăm). Cô Điền nhìn vào kết quả học tập của tôi mà không giấu nổi sự ngạc nhiên. Cô gọi tôi lên nói chuyện, hỏi tôi có phải mới đến nên chưa quen đúng không. Tôi trầm ngâm rất lâu. Nhưng cuối cùng, vì sĩ diện nên tôi đã không nói rằng tôi không hiểu những gì mà thầy cô giáo giảng trên lớp. Sức chịu đựng của cô Điền có giới hạn, cô bắt đầu mắng tôi kiêu căng, tự mãn, tự cho là mình giỏi giang (có trời chứng giám, giờ tôi vô cùng tự ti). Lần đầu tiên bị giáo viên phê bình, tâm trạng tôi vừa buồn rầu, sợ hãi, lại vừa tuyệt vọng. Nhưng tôi vẫn chỉ trầm tư không nói. Cô Điền cuối cùng không còn giữ được sự hiền dịu và nhẫn nại của mình nữa, cô mắng mỏ tôi thậm tệ ngay trước cửa văn phòng, rồi còn thẳng thừng đuổi tôi về. Tôi không biết phải “cút” đi thế nào nữa, chỉ thấy mọi ánh mắt chế giễu và khinh bỉ như đang đổ dồn vào tôi.Tối đó, sau khi trở về nhà, nhớ lại những chuyện đã xảy ra, tôi cảm thấy mình vẫn còn đôi chút may mắn vì bạn bè trong lớp đều không ai biết