Chờ Đợi Giọng Nói Của Em

Chờ Đợi Giọng Nói Của Em

Tác giả: Ngũ Mỹ Trân

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326283

Bình chọn: 8.5.00/10/628 lượt.

u đuổi theo chúng tôi. Một người cảnh sát bế xốc tôi lên và chạy như bay đến chiếc xe cảnh sát đỗ phía trước. Chiếc ô tô nhanh chóng chuyển bánh, bỏ lại đám đông chưng hửng ở phía sau.Cảnh sát cho tôi nghỉ ngơi trong một nhà nghỉ yên tĩnh đồng thời liên lạc với bố mẹ đến đón tôi về. Có hai chị lạ mặt đến thăm tôi. Nghe cảnh sát nói họ là người đã báo công an vụ việc của tôi. Một số học sinh trong thôn đồng cảm với cảnh ngộ của tôi, trong đó có một bạn là thính giả trung thành của chương trình phát thanh mà hai chị dẫn chương trình. Bạn học sinh đó đã viết cho hai chị một bức thư, kể đầu đuôi câu chuyện của tôi. Hai chị đọc thư xong lập tức tới báo công an. Tôi vô cùng biết ơn hai chị dẫn chương trình nhân hậu này, còn cả bạn học sinh tốt bụng kia nữa. Chỉ đáng tiếc là tôi không biết tên của bạn ấy. Cả cuộc đời này tôi sẽ ghi sâu công ơn của họ trong lòng.Tôi trở về nhà, trừ bố mẹ ra, không ai biết chuyện đau đớn này của tôi. Tôi không biết giờ đây liệu mình có thể thẳng thắn đối diện với cuộc sống hay không? Chỉ biết rằng, tôi đã có một bài học đau đớn nhớ đời. Tôi hy vọng các bạn nữ sẽ rút được kinh nghiệm từ bài học xương máu này của tôi, luôn cảnh giác để không bị mắc lừa. CHƯƠNG 10 – CHƯƠNG 11 (3)***Tôi từng nhận được rất nhiều lá thư của các bạn nữ, oán trách bố mẹ quản lí quá chặt. Không biết sau khi đọc xong lá thư của FXL, họ có còn cho rằng những lời cằn nhằn và nhắc nhở của mẹ là thừa thãi, vô ích nữa hay không? Các bà mẹ thường nhắc nhở con gái rằng: Không được kết bạn lăng nhăng; không được ngủ đêm ở ngoài; không nên cho rằng người ta đối xử tốt với mình là hoàn toàn vô tư; không nên quá tin tưởng vào người lạ… Nếu như mẹ của FXL có căn dặn những điều này, và FXL cũng ghi nhớ những điều căn dặn này trong lòng thì có lẽ bạn đã không rơi vào cảnh ngộ đó.Đối với FXL, sự việc đó giờ đã trôi vào quá khứ. Ngoài việc giúp đỡ cảnh sát tìm ra kẻ phạm tội thì tất cả những gì liên quan đến sự việc này bạn nên cho vào dĩ vãng. Giống như khi đi đường, chẳng may bạn vấp ngã, mặc dù rất đau nhưng chẳng mấy chốc cảm giác đau cũng sẽ qua đi. Bạn không cần phải nhắc lại những chuyện này với mọi người xung quanh, cảm thấy thế nào thì bạn làm như vậy. Sau khi rút ra được bài học kinh nghiệm, bạn nên để sự hối hận lùi xa vào dĩ vãng. Những người từng phải chịu giày vò và đau khổ vẫn có quyền có được một tương lai tươi đẹp như bao người khác!VẾT CHÀM THIẾU NỮA Huy, nữ, mười bảy tuổi, sinh viên trung cấpTôi là một cô gái lơn lên ở nông thôn, năm nay mười bảy tuổi. Tôi đang học trung cấp ở trên huyện. Các bạn học đều nói rằng trông tôi luôn có vẻ trầm uất. Họ đương nhiên có tư cách để vui vẻ hơn tôi bởi vì họ chưa từng gặp phải những tổn thương sâu sắc như tôi bao giờ. Những tổn thương đó, đối với tôi, là vô cùng khủng khiếp. Hai năm qua dù thời gian đã xóa nhòa rất nhiều ký ức trong quá khứ, nhưng ác mộng hôm nào vẫn như một bóng đen cứ mãi ám ảnh tôi…Lúc đó, tôi vừa thi hết cấp xong. Tôi và chị gái vốn đã bàn nhau sẽ cùng về nhà dì chơi, nhưng sát ngày đi, bạn trai của chị từ Quảng Châu quay về. Đương nhiên chị đã bỏ rơi tôi để đi chơi cùng bạn trai mình. Tôi giận dỗi không thèm chờ thêm hai ngày để cùng chị về nhà dì. Tôi một mình đi về nhà dì.Nhà dì cách nhà tôi khá xa. Tôi ăn cơm xong, ngủ một giấc no nê rồi mới lên đường, vừa đi tôi vừa rong chơi. Đến gần buổi tối tôi mới đi đến đó. Nhưng tới nơi thì lại thất vọng vì cả dì và em họ của tôi đều đi vắng. Cũng may là còn chồng của dì ở nhà. Chú nhìn thấy tôi liền tỏ ra rất vui vì đang không biết bữa tối sẽ ăn uống ra sao thì bỗng nhiên có người đến nấu cơm cho. Tôi vừa nấu cơm vừa hỏi đùa xem có phải chú chọc cho dì giận để dì bỏ về nhà bà ngoại rồi không? Chú bảo, tôi đã đoán trúng phóc! Chú còn nói với tôi rằng dì rất ghê gớm, quản lí chú rất khắt khe, không cho chú chút tự do nào!Chuẩn bị ăn cơm, chú chạy ra ngoài mua mấy lon bia rồi vừa uống vừa khen tôi là một cô bé ngoan. Tôi biết chú dì thường xuyên cãi nhau, là do dì không thích chú uống say, có hại cho sức khỏe. Nhưng tôi biết dì khuyên như vậy chỉ phí công mà thôi, bởi nếu nghe lời dì thì chú bỏ rượu từ lâu rồi. Lúc đó tôi còn quá nhỏ, không hề biết một người đàn ông khi say sẽ trở nên đáng sợ như thế nào. Tôi làm sao biết được điều đó, thậm chí còn cười nói thoải mái với chú nữa.Lúc tôi rửa xong bát đũa, trời vẫn chưa tối hẳn. Chú tôi dường như đã uống quá nhiều nên mặt đỏ tưng bừng, nằm vật ở trên giường. Tôi thì đang do dự, không biết có nên về nhà lúc này không bởi trời đã tối rồi có lẽ tôi nên nhờ chú đưa tôi về nhà. Nhưng vừa đi đến cửa phòng thì tôi đã nghe thấy tiếng ngáy của chú rồi. Giờ gọi chú dậy có lẽ không hay lắm nên tôi định sẽ để chú ngủ thêm, lát nữa chú tỉnh lại thì chú sẽ đạp xe chở tôi về nhà. CHƯƠNG 10 – CHƯƠNG 11 (4)Cứ như vậy, tôi đợi mãi, đợi mãi. Đã rất muộn rồi mà chú vẫn chưa tỉnh lại. Tôi tuyệt vọng nhìn ra bên ngoài, trong lòng tôi có đôi chút hối hận. Giá như tôi quyết định về ngay từ lúc rửa bát xong thì bây giờ tôi cũng sắp về đến nhà rồi! Dì và em họ tôi cũng không thấy đâ


XtGem Forum catalog