XtGem Forum catalog
Cho anh nhìn về em – Tân Di Ổ

Cho anh nhìn về em – Tân Di Ổ

Tác giả: Tân Di Ổ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214034

Bình chọn: 9.5.00/10/1403 lượt.

ắt của bà, Hàn Thuật lật mở tập tài liệu vừa nãy bà dùng để gõ vào tay anh, khuôn mặt anh ban đầu còn thoáng nét cười, sau dần dần quay đầu lại.

“Mẹ không định bắt con nhận vụ án này đấy chứ? Có nhầm không thế, con còn ở Viện Thành Nam này được bao lâu nữa đâu, còn chút ít thời gian thế này mẹ cũng không tha cho con sao?”

“Mẹ đảm bảo vụ án này không tốn bao nhiêu thời gian của con đâu, người khác thì mẹ không dám nói, nhưng với năng lực của con, nửa tháng là quá thừa thải.”

Hàn Thuật không hề hứng thú với lời khen này: “Mẹ nuôi, mẹ đừng tâng bốc con. Mẹ cũng biết mà, từ trước đến nay con toàn thụ lý mảng án hình sự, án kinh tế có phải sở trường của con đâu.”

“Không nhận thật à?”

“Không nhận. Không phải là con không nể mặt mẹ, nhưng trong viện có bao nhiêu người, không nhất định cứ phải đưa cho con đúng không?”

“Hàn Thuật, không lẽ con không tin vào bản thân mình, sỡ nhỡ may thất bại vụ này làm ảnh hưởng đến thành tích xuất sắc về tần suất thắng kiện của con khi chuyển lên Viện Kiểm sát Thành phố à?” Bà Thái nửa cười, nói giễu.

Bà mẹ nuôi này đúng là hiểu anh. Hàn Thuật tuy biết rõ đối phương đang dùng lời nói khích bác mình, nhưng chàng trai kiêu hãnh trong anh vẫn không hề để người khác nghi ngờ khả năng của mình một cách dễ dàng như vậy được.

“Mẹ chắc chắn là vụ án này có thể giải quyết được trong vòng 15 ngày? Thôi được rồi, cứ coi như là con nhận vụ này đi, nhưng mẹ cũng phải cho con biết lý do chứ. Đừng có nói là cả viện này mẹ không tin được ai khác ngoài con nhé.”

Trước câu hỏi của Hàn Thuật, bà Thái cúi đầu im lặng trong giây lát. Hàn Thuật là người thông minh, bịa bừa một lý do nào đó cũng không lừa nổi anh, có khi lại khiến anh dè chừng, hơn nữa anh cũng không phải người ngoài. Nghĩ đến đây, bà thở dài một tiếng: “Con cứ xem kĩ nội dung trong hồ sơ đi, con không nhận ra điều gì ư?”

Nghe bà nói vậy, Hàn Thuật lúc trước chỉ mới xem qua loa, giờ không thể không đọc lại hồ sơ cẩn thận. Vụ án này thực ra cũng không có gì phức tạp cả, chỉ một trưởng phòng nhỏ ở phòng Xây dựng liên quan đến vụ án tham ô nhận hối lộ. theo hồ sơ chứng cứ giấy tờ đã rất rõ ràng, đầy đủ, muốn thiết lập tội danh cũng không khó khăn gì, Hàn Thuật không hiểu được tại sao bà Thái lại quan trọng vụ này đến vậy.

Thế nhưng khi anh nhẩm lại những từ quan trọng thêm một lần nữa, một cảm giác quen thuộc trỗi lên trong tâm trí anh: “Phòng Kế hoạch Phát triển Sở Xây dựng…Phòng Kế hoạch Phát triển…Mẹ nuôi, mẹ…cái anh gì con mẹ,,,chẳng phải ờ…à, con hiểu rồi.”

“Con hiểu là tốt rồi”. Bà Thái có vẻ trầm lặng: “Con cũng biết đấy, Đường Nghiệp làm ở phòng này, người đang được điều tra là Vương Quốc Hóa giữ chức trưởng phòng, Đường Nghiệp là phó phòng. Mẹ là mẹ kế, tuy cũng không phải người mẹ kế lý tưởng lắm, nhưng dù sao bố nó cũng là chồng cũ của mẹ. Vụ án này mặc dù hiện giờ không liên quan gì đến nó nhưng dù sao chăng nữa cũng là chuyện xảy ra ngay bên cạnh, vì vậy mẹ phải tránh đi, không thể thụ lý vụ án này được. Còn tại sao mẹ không muốn để các công tố viên khác thụ lý vụ án này thì Hàn Thuật, chắc con cũng biết rồi đấy.”

Đúng vậy, Hàn Thuật đã hiểu rồi. Bà Thái là một công tố viên tận tụy, bà không bao giờ để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến công việc, nhưng trong lòng bà vẫn rất quan tâm đến Đường Nghiệp, bà sợ rằng nếu cứ tiếp tục điều tra sâu thêm sẽ có liên quan đến nhiều người khác nữa, vì vậy bà hy vọng Hàn Thuật thụ lý vụ án này, hy vọng anh cố gắng hết sức che chở cho Đường Nghiêp trong phạm vi pháp luật cho phép.

“Mẹ biết lúc này con chẳng còn tâm trí nào ở đây nữa, nhưng Hàn Thuật à, coi như con giúp mẹ nuôi nhé.” Bà Thái nói.

Hàn Thuật gập cặp tài liệu lại, nói: “Mẹ đã nói thế rồi, con mà lắc đầu thì có khác gì kẻ vô lương tâm, làm sao con có thể để cho mẹ túm được cớ này lần sau cứ nói con mãi chứ.”

Nói đến nước này rồi, bà Thái cũng tạm thở phào nhẹ nhõm, Hàn Thuật đã gật đầu thì bà có thể yên tâm được rồi, không ai có thể làm việc tốt hơn Hàn Thuật được nữa. Trước khi Hàn Thuật kịp cầm cặp tài liệu bước ra khỏi phòng làm việc, bà Thái như chợt nhớ ra chuyện gì đó, nói với sau lưng anh: “À, mẹ nghe mẹ con nói, còn mà không về nhà ăn cơm nữa là bố con không để yên đâu đấy.”

Đúng lúc kiều nữ phụ trách phòng viện đi ngang qua của phòng Viện trưởng liền nhìn thấy Hàn Thuật đang mặt mày ủ rũ.

“Sao vậy anh giai, bị phê bình à?” Trưởng phòng xinh đẹp quan tâm hỏi.

Hàn Thuật xua tay: “Thôi đừng nhắc đến nữa.”

“Lại đây, chị mời em ăn sôcôla, ăn xong là em sẽ thấy thoải mái ngay đấy.”

Hàn Thuật vốn rất thích món này, nhưng giờ lại chẳng thấy hứng thú gì, anh lắc đầu nói: “Để dành cho con chị ăn đi.”

“Kỳ lạ thật đấy. Cái này cũng không ăn, không còn hứng thú gì với đời nữa à?” Chị gái xinh đẹp này hơn Hàn Thuật một tuổi, lúc Hàn Thuật vừa tốt nghiệp xong hai người có yêu nhau nửa tháng, cô là bạn gái chính thức thứ hai của Hàn Thuật, hiện giờ đã tìm được đức lang quân lý tưởng, đã lên chức mẹ rồi nhưng vẫn rất tốt với anh.

Hàn Thuật đi vài bước rồi mới nói: “Nói thật nhé. Cái loại này tôi ăn rồi, chẳng ngon tí n